nh chạy vào Hhà và dừng khựng lại ở giữa hành lang. Một hoặc hai tá chuột, anh đã nói với Holbrook như thế. Nhưng phải có đến hàng trăm con, đang chạy như nước suối lan khắp tường và cầu thang, leo lên lan can và chạy dọc xuống những tấm rèm, xô đổ bình hoa sứ với một tiếng rầm to đến mức ngay cả Vere đang đứng chết sững cũng phải nhảy lên và bàng hoàng trước cảnh tượng này.
“Tránh đường!”
Kingsley, cháu trai của quý bà Kingsley chạy ra, một khẩu súng lăm lăm trong tay. Ngay lúc cậu ta chạy đến giữa đại sảHh, một con chuột nhỏ nhảy xuống từ chùm đèn.
“Kingsley, phía trên cậu!” Vere hét lên.
Quá muộn. CoH chuột hạ cánh ngay đầu Kingsley. Cậu ta hét lên. Vere quăng mình xuống sàn nhà khi khẩu súng của Kingsley phát nổ.
Kingsley lại thét lên. “Mẹ kiếp, nó ở trong áo khoác của tôi!”
“Tôi sẽ không đến gần cậu nếu cậu không bỏ khẩu súng xuống trước! Và đừng ném nó, nó có thể nổ nữa đó”.
“Á!” Khẩu súng của Kingsley nặng nề rơi bịch xuống. “Giúp tôi với!”
Cậu ta giật đùHg đùng như con rối của người điên. Vere lao đến và xé toạc chiếc áo khoác ban ngày của Kingsley.
“Tôi Hghĩ nó ở trong áo gi-lê. Chúa toàn năng, đừng để nó chui vào quần của con”.
Vere xé một phần áo gi-lê của Kingsley. Và con súc vật nhỏ ở đó, mắc dưới dây đeo quần. Vere túm đuôi và vứt nó sang một bên trước khi nó có thể vặn người lại và cắn anh.
Kingsley chạy phắt ra khỏi cửa trước trong chiếc áo sơ mi. Vere lắc đầu. Nhiều tiếng gào thét khác đến từ một căn phòHg bên trái anh. Anh vội vã đi đến và mở cửa – và ngay lập tức phải túm lấy mép cửa trên và đu người lên khỏi sàn nhà khi đàn chuột chạy ào ra.
Quý bà Kingsley, ba quý cô trẻ, hai quý ông, cộng thêm một người hầu đang cố gắng đứng trên đồ đạc phía trên một biển chuột, hai trong ba quý cô đang gào thét, anh Conrad tham gia cùng họ với sự hào hứng và âm lượng tương đương. Quý bà Kingsley, đứng trên cây đàn pianô, dùng giá nhạc để đập bất kỳ con chuột nào dám trèo lên ốc đảo an toàn của cô. Tên người hầu đang bảo vệ các quý cô bằHg cây cời lửa trong tay.
Khi lũ chuột rút khỏi phòng khách, Vere giúp những vị khách bị bao vây của quý bà Kingsley an toàn bước xuống sàn nhà. Cô Beauchamp run rẩy nhiều đến mức anh phải bế ra ngoài.
Anh thấy quý bà Kingsley chống một tay vào tường, bàn tay khác ôm lấy bụng, cằm cô bạnh ra.
“Cô ổn chứ?”
“Tôi không nghĩ mình cần cố gắng tỏ ra ốm yếu khi đến gặp cô Edgerton”, cô nói, giọng cô chỉ cao hơH tiếng thì thầm một chút. “Holbrook là gã chết bầm”.
“Ở vị trí cao nhất của cao nguyên là một nhà thờ Hhỏ của Santa Maria del Soccorso, ở đó có một ẩn sĩ cất giữ một quyển sách ghi tên khách viếng thăm, và bán rượu. Tầm nhìn từ mũi đất này hấp dẫn và hùng vĩ đến kỳ lạ, Hhững vách đá cheo leo thẳng đứng, và đường bờ biển xinh đẹp theo mọi hướng nhìn…”
Chương 02 phần 2
Elissande nhìn thấy nó thật rõ ràng: Đảo Capri, hiện lên như thiên đường trên Địa Trung Hải. Cô đang đi bộ men theo những vách đá sừng sững, mái tóc tung bay trong gió, tay cô cầm một bó cẩm chướng dại. Không có âm thanh nào ngoài tiếng sóng và chim mòng biển, không có ai ngoài những người dân chài đang vá lưới xa xa ở bên dưới, và không có cảm giác nào ngoài cảm giác trong lành và thanh bình của sự tự so tuyệt đối và thuần túy.
Cô chỉ vừa kịp đỡ được dì cô khi bà ngã khỏi chiếc ghế trong nhà vệ sinh.
Đã hơn bốn tám tiếng đồng hồ kể từ khi dì Rachel đi vệ sinh lần cuối, ảnh hưởng của chứng liệt người. Elissande đã dỗ dành dì Rachel ngồi dậy trong khoảng mười lăm phút sau bữa trưa, trong lúc cô đọc to một đoạn trong cuốn sách hướng dẫn du lịch đến miền Nam nước Ý để giết thời gian. Nhưng nhờ vào cách đọc ít hấp dẫn của cô hoặc nhờ vào cồn thuốc phiện mà cô vẫn không thể tước bỏ của dì cô, dì Rachel đã thiu thiu ngủ và cái chậu bên dưới vẫn trống không một cách đáng lo.
Cô nửa kéo, nửa vác dì Rachel ra khỏi nhà vệ sinh. Người phụ nữ lớn tuổi trong vòng tay cô nặng hơn một bó củi một chút, với sức sống và sự linh hoạt cũng bằng khoảng đó. Một trong những tài năng của chú cô là phát hiện ra những người phụ thuộc mình không thích điều gì và đổ chúng lên đầu họ. Vì lý do đó mà váy ngủ của dì Rachel nồng nặc mùi đinh hương, mùi mà dì không thích.
Mùi mà dì đã không thích. Trong nhiều năm nay, dì Rachel gần như luôn ở trong trạng thái mơ màng của cồn thuốc phiện và ít nhận biết mọi thứ, miễn là bà uống thuốc đúng giờ. Nhưng Elissande vẫn quan tâm, cô mang cho bà chiếc váy ngủ không mùi lấy từ phòng mình.
Cô nhẹ nhàng đặt người dì lơ mơ ngủ xuống giường, rửa tay, rồi thay váy ngủ cho bà, và đảm bảo chắc chắn rằng dì Rachel nằm đúng bên. Cô cẩn thận ghi lại số giờ dì Rachel nằm mỗi bên: Chứng bệnh thối loét do nằm giường rất dễ xảy ra với những người nằm trên giường quá nhiều.
Cô dém chăn quanh vai dì Rachel và nhặt cuốn sách du lịch bị rơi xuống sàn trong lúc vội vã đỡ bà. Cô đã để mất dấu chỗ đang đọc. Nhưng điều đó không quan trọng. Khi đọc về thành phố Manfredonia [1'> trên bờ biển Adriatic, được một anh hùng phát hiện trong Cuộc chiến thành Troy, cô cũng cảm thấy hạnh phúc như thế.
[1
