XtGem Forum catalog
Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Tác giả: Sherry Thomas

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324354

Bình chọn: 9.5.00/10/435 lượt.

dạo đầu để được ngủ trong vòng tay cô hơn là vì nhục dục. Anh chưa bao giờ tưởng tượng rằng cô khơi lên một dục vọng thú vật trong anh.

Chà, về điều đó thì anh không ngại bị sai.

Cô mỉm cười. Và thật ngạc nhiên khi anh không đập đầu vào trần nhà mái vòm – chắc chắn anh đã bay lên khỏi sàn nhà.

Có người nói gì đó với cô. Cô quay mặt về phía người nói. Một cơn đau nhói trên cẳng tay khiến anh rít lên – quý bà Kingsley đã đánh anh, mạnh, bằng cái quạt của mình.

“Ngài Vere!” cô thì thầm, giọng cô báo hiệu vẻ không hài lòng. “Anh có nghe tôi nói tí nào không đấy?”

“Xin thứ lỗi?”

“Nhìn vào tôi khi tôi nói chuyện với anh”.

Anh miễn cưỡng giằng ánh mắt ra khỏi cô Edgerton. “Xin lỗi?”

Quý bà Kingsley thở dài. “Cô ấy nghĩ là anh thông minh”.

“Thật sao?” Một sự phấn khích tựa tia chớp xuyên qua anh.

“Lẽ ra cô ấy không được nghĩ như thế, nhớ không? Chúng ta có việc phải làm, thưa ngài Vere”.

Trí tưởng tượng của anh đang tự chứng tỏ là nó khá tầm thường. Đã bao nhiêu lần anh bước đi tay trong tay với cô? Qua bao nhiêu dặm đường? Thế mà anh chưa bao giờ biết cô có mùi của mật ong và hoa hồng, hay là làn da cô tỏa sáng như những viên ngọc trai thật tuyệt của Vermeeer [1'>.

[1'> Họa sĩ nổi tiếng người Hà Lan với bức tranh “Thiếu nữ với chiếc hoa tai ngọc trai”.

Tuy nhiên, vừa bước vào phòng khách anh đã bị giật ra khỏi tâm trạng mơ mộng. Phía trên lò sưởi treo một bức tranh lớn và thật ra mà nói thì đặc biệt khác thường: một nữ thiên thần tóc sáng đang bay lơ lửng, chiếc áo choàng đen phất phới, đôi cánh đen xòe rộng và một thanh kiếm nhuộm máu trong tay. Dưới mặt đất phía xa xa, một người đàn ông nằm úp mặt xuống tuyết, một bông hồng đỏ nở rộ nằm cạnh ông ta.

Vere không phải là người khách duy nhất nhận thấy bức tranh bất thường khiến người khác phải giật mình đó. Nhưng niềm vui vẻ được tụ họp lan tỏa quá nhanh, và cô Edgerton là một người rất dễ thương, khiến từng người khách một chọn cách phớt lờ chủ đề chết chóc hiển nhiên mà bức tranh thể hiện.

Cô Edgerton đọc lời nguyện trước khi ăn. Vere cầu nguyện rằng số phận sẽ tử tế với anh, để anh đi cho khéo, trên ranh giới mỏng manh giữa sự mập mờ đáng yêu và ngốc nghếch thẳng tuột.

“Cô Edgerton”, anh nói khi món súp được dọn ra, “Cô ngẫu nhiên có mối liên hệ nào với Mortimer Edgerton ở Abingdon không?”

“Quả thực là không, ngài Vere. Gia đình người cha quá cố của tôi đến từ Cumberland, không phải Berkshire”.

Giọng nói của cô có sự thích thú và ấm áp. Đôi mắt cô tỏa sáng. Cô toàn tâm toàn ý tập trung vào anh, như thể cô đã đợi anh cả một cuộc đời. Anh muốn cầu hôn ngay lúc này và đưa cô đi. Hãy để người khác lo lắng về Edmund Douglas.

Ở phía cuối bàn, quý bà Kingsley cố ý đặt mạnh ly nước xuống. Vere siết chặt tay quanh chiếc thìa và buộc anh tiếp tục. “Thế còn anh trai của Mortimer, Albemarle Edgerton thì sao. Cô có liên quan gì với ông ta không?”

Đáy là lúc sự vui vẻ hân hoan của cô sẽ bắt đầu dao động. Nhưng có thể cô nghĩ rằng anh đang đùa hoặc đang phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn. Cô sẽ chỉ nghi ngờ thôi.

Tuy nhiên, vẻ vui tươi của cô không giảm đi chút nào. “Cũng không phải Albemarle Edgerton, tôi e là thế”.

“Họ hàng của họ ở hạt bên cạnh – Brownlow Edgerton thì sao? Cô phải có họ hàng với họ rồi.”

Giờ thì không thể nhầm lẫn được nữa. Bây giờ cô sẽ biết rằng anh không chỉ có trí thông minh dưới mức trung bình, mà còn không mảy may biết về trí thông minh dưới mức trung bình đó. Nhưng cô chỉ bộc lộ vẻ vui thích, như thể anh hỏi liệu có phải Helen thành Troy [2'> là tiền nhân trực hệ của cô.

[2'> Trong tác phẩm Iliad, Homer miêu tả Helen là một phụ nữ đẹp tuyệt trần, cô là hoàng hậu của vua Meneleus nhưng lại yêu bà và bỏ trốn với hoàng tử Paris của thành Troy. Đó chính là lý do vua Meneleus gây ra cuộc chiến lịch sử với thành Troy, tuy nhiên chính sự giàu có của thành Troy cũng biến nó thành một mục tiêu hấp dẫn.

“Không, không phải. Dường như ngài biết rất rõ về họ. Họ là một gia tộc rất lớn phải không?”

Cô không hiểu bất kỳ điều gì anh nói hay sao? Làm thế nào cô có thể không phản ứng gì như thế? Chẳng phải với những biểu hiện ngu ngốc dễ nhận thấy con người ít ra cũng phản ứng bằng một khoảng dừng hay sao? Vậy khoảng dừng của cô ở đâu?

“Thực ra, tôi biết họ rất rõ. Và tôi chắc chắn rằng cô phải là hậu duệ của một trong số họ. Những con người thực sự tuyệt vời; thật đáng tiếc khi Mortimer và anh trai ông ta đều chết già mà không kết hôn. Tất cả họ hàng của họ cũng vậy, đều là những bà cô không chồng”.

Khi mới bắt đầu, anh không thể tưởng tượng rằng mình sẽ đảo ngược ý định và tỏ ra ngu xuẩn lộ liễu như thế này. Nhưng anh đã không thể ngăn được mình.

Cô nghiêm trang gật đầu. “Càng có lý do để họ nên có con.”

Không điểm dừng. Không lưỡng lự. Không có một dấu hiệu cho thấy cô nhận ra sự ngu ngốc của anh.

Anh ăn một thìa súp để tranh thủ thời gian suy nghĩ – và thấy rằng anh không thể nghĩ gì. Đầu anh đang tê liệt. Lẽ ra mọi chuyện không nên diễn ra theo chiều hướng này.

Anh không thể hiếu được nó có nghĩa là gì. Và anh cũng không muốn hiểu.

Anh ăn