Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Tác giả: Sherry Thomas

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324284

Bình chọn: 9.00/10/428 lượt.

bờ biển.

Cô là người đi bộ đường dài không biết mỏi mệt, là người bạn chân thành, và người tình ngoan ngoãn ngọt ngào về đêm.

Trí tưởng tượng giống như những tù Hhân, nếu được phép luyện tập hợp lý dưới sự giám sát thì ít có khả năng dấy lên một cuộc nổi loạn. Vì thế anh nghĩ về cô thường xuyên: khi anh không thể ngủ được, khi anh quá mệt mỏi để nghĩ về thứ gì khác, khi anh sợ phải về nhà sau hết tuần này đến tuần khác mong mỏi được yên tĩnh và cô độc. Tất cả những gì cô phải làm là đặt một bàn tay lên cánh tay anh, cái chạm của cô ấm áp chứa đựng sự thông hiểu và quan tâm, và anh sẽ ổn thôi, sự cay độc của anh được xoa dịu, nỗi cô đơn của anh vơi bớt và những cơn ác mộng của anh trôi vào quên lãng.

Anh đủ tỉnh táo để không cho cô một cái tên, hoặc tưởng tượng ra chân dung cô thật chi tiết – theo cách này anh vẫn có thể giả vờ Hhư một ngày nào đó anh sẽ gặp cô, trong một góc kín đáo của phòng khiêu vũ quá đông đúc và sáng lóa. Nhưng anh cũng đủ mơ màng để hình dung ra nụ cười của cô, một nụ cười hoàn hảo và đáng yêu đến mức anh không thể không hạnh phúc trong sự rạng ngời của nó. Cô không mỉm cười nhiều, bởi vì anh thường khôHg hạnh phúc, ngay cả trong tưởng tượng. Nhưng khi cô mỉm cười, cảm xúc trong trái tim anh giống như khi anh lên sáu và lần đầu tiên được chạy vào lòng đại dương,

Tuy nhiên, ngày hôm nay anh không muốn có cảm xúc, mà chỉ cần sự bầu bạn tĩnh lặng. Vì thế họ đi bộ cùng nhau, trên con đường mà anh chỉ đi dạo một mình trong cuộc đời thực. Đến lúc cỗ xe đi qua cổng của dinh thự Woodley, trang viên mà quý bà Kingsley thuê để ở, anh đang đứng bên cạnh cô trong tòa lâu đài đổ nát của Vua Arthur, bàn tay đặt trên tấm lưng thon nhỏ của cô, họ nhìn xuống những quả cầu sủi bọt tung tóe xa xa bên dưới.

Có lẽ anh đã ở lại đó lâu hơn – anh rất giỏi nói tạm biệt và xin chào khi vẫn ở trong trạng thái mơ màng, nếu không phải anh nhìn thấy em trai mình đang vẫy tay trước ngôi nhà.

Hình ảnh đó đột ngột đưa anh trở lại thực tại.

Anh nhảy khỏi xe, vấp chân vào cây ba toong của mình. Freddie đỡ được anh.

“Cẩn thận nào, Penny”.

Vere đã là Tử tước Belgrave từ giây phút anh hít hơi thở đầu tiên. Anh trở thành Hầu tước của Vere ở tuổi mười sáu, sau cái chết của cha mình. Ngoài người mẹ quá cố cùng vài người bạn cũ và Freddie, không ai gọi anh bằng cái têH thân mật này, nó là En viết tắt từ tên thánh Spencer này của anh.

Anh ôm Freddie. “Em đang làm gì ở đây hả ông tướng?”

Vere hiếm khi nghĩ mình đang lao đầu vào nguy hiểm. Những cuộc điều tra của anh không yêu cầu phải dùng vũ khí và chính vỏ bọc công khai hiện tại đã che chở cho anh khỏi những nghi ngờ thái quá. Nhưng Freddie chưa bao giờ ở gần anh trong lúc anh đang làm nhiệm vụ. Freddie là thứ duy nhất đã đi đúng hướng trong cuộc đời Vere. Cậu bé nhút nhát làm Vere phải bận tâm lo lắng đã trưởng thành và là một chàng trai trẻ cao quý ở tuổi hai tám: cao quý nhất trong số những người quen của Vere. Người cao quý nhất trong số những người quen của bất kỳ ai, anh nghĩ với niềm tự hào ngớ ngẩn.

Hai tuần ở đồng quê đã nhuộm đỏ làn da sáng của Freddie và tẩy những lọn tóc hung hung sang màu sáng hơn. Anh nhặt cây ba toong Vere làm rơi và kín đáo chỉnh thẳng chiếc ca-vát luôH để nghiêng ba mươi độ của Vere.

“Kingsley hỏi em có muốn đến thăm dì cậu ấy không. Em nói có, khi cậu ấy nói anh cũng được mời”.

“Anh không biết là gia đình Wrenworth mời Kingsley đến nhà họ”.

“À, em không ở nhà Wrenworth. Em rời khỏi nhà họ thứ Năm vừa rồi và đi đến nhà Beauchamp”.

Và Freddie nên ở lại đó. Cho dù phạm vi công việc của anh không gây tổn hại về thân thể, anh vẫn thấy an tâm hơH nếu Freddie không đến.

“Em vẫn thích ở nhà Wrenworth mà. Sao lần này em rời đi sớm thế?”

“Ồ, em không biết”. Freddie kéo ống tay áo của Vere xuống, nó hiếm khi không cuộn lên ở những vị trí bất định. “Em muốn đến một nơi khác”.

Điều này làm Vere khựng lại. Bồn chồn không phải một điểm anh thường thấy ở Freddie, trừ phi Freddie đang bất an về chuyện gì đó.

Một tiếng thét như tiếng thét của một trinh nữ đang đối diện với hàm răng rồng phá vỡ không gian tĩnh lặng của miền quê.

“Chúa lòng thành, chuyện gì thế?” Vere thốt lên với giọng Hgạc nhiên rất đáng tin.

Câu hỏi được trả lời bởi rất nhiều tiếng la hét khác. Cô Kingsley, cháu gái của quý bà Kingsley vừa lao ra khỏi nhà vừa gào thét thất thanh. Và đâm sầm vào Vere – anh có một tài năHg cực kỳ lớn là ngáng đường của người khác.

Anh bắt lấy cô. “Có chuyện gì thế, cô Kingsley?”

Cô Kingsley vùng vẫy trong tay anh. Cô dừng la hét trong giây lát nhưng chỉ để hít một hơi không khí. Và rồi cô há miệng và thốt ra một tiếng hét kinh hoàng nhất mà Vere từng nghe.

“Tát cô ấy đi”, anh cầu viện Freddie.

Freddie thất kinh. “Em không thể tát một phụ nữ!”

Thế là Vere phải làm. Cô Kingsley im bặt và lả người đi. Cô thở hổn hển và chớp mắt, rồi đờ đẫn nhìn Vere.

“Cô Kingsley, cô có ổn không?” Freddie hỏi.

“Tôi… tôi… Lạy Chúa, chuột, lũ chuột…”

Cô bắt đầu nức nở.

“Giữ cô ấy”. Vere dúi cô vào vòng tay tử tế và biết thương xót hơn của Freddie.

A


The Soda Pop