XtGem Forum catalog
Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Tác giả: Sherry Thomas

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324260

Bình chọn: 7.5.00/10/426 lượt.

lạnh che mờ mọi thứ ngoại trừ lối đi vào nhà.

Tháng Tám, và bầu trời tựa như tháng Mười một.

Cô mỉm cười với người đàH ông trước mặt mình. “Chúc chú một chuyến đi an toàn”.

Edmund Douglas đáp lại nụ cười của cô. Vẻ ngoài tình cảm này là trò chơi của ông ta. Không khóc lóc trong nhà này, cháu hiểu không, Elissande yêu quý của ta? NhìH dì cháu kìa. Bà ấy không đủ mạnh mẽ và thông minh để mỉm cười. Cháu có muốn giống bà ấy không?

Ngay từ khi mới sáu tuổi, Elissande đã biết rằng cô không muốn giống như dì mình, một bóng ma khóc lóc, nhợt nhạt. Cô đã không hiểu vì sao dì cô khóc. Nhưng bất cứ khi nào nước mắt của dì Rachel trào ra, bất cứ khi nào chú cô đặt cánh tay quanh vai vợ và dẫn bà về phòng, Elissande luôn lẩn ra khỏi nhà và chạy đi xa hết mức cô dám, trái tim đập thình thịch vì sợ hãi, nổi loạn và cơn oán giận cháy như đám than âm ỉ.

Vì thế cô đã học mỉm cười.

“Cảm ơn, cháu yêu”, Edmund Douglas nói.

Nhưng ông ta không hề chuyển động để bước vào cỗ xe độc mã đang đợi. Ông ta thích kéo dài giây phút tạm biệt – cô nghi rằng ông ta biết rất rõ cô mong mỏi ông ta đi như thế nào. Cô cười tươi hơn nữa.

“Giúp chú chăm sóc gì cháu trong lúc chú đi vắng nhé”, ông ta nói và ngước mặt lên cửa sổ phòng ngủ vợ mình. “Cháu biết chú quý trọng dì ấy nhiều như thế nào rồi đấy”.

“Tất Hhiên, thưa chú”.

Vẫn mỉm cười, cô nghiêng người hôn vào má ông ta, kiểm soát nỗi ác cảm với sự thành thạo khiến cổ họng cô sít lại.

Ông ta đòi hỏi biểu hiện nồng ấm này trước mặt người làm. Không phải người nào cũHg giỏi ngụy trang sự độc ác của mình đến mức có thể lừa gạt được cả người làm trong nhà. Trong làng người ta đã nghe những tin đồn về Squire Lewis thích véo mông các cô hầu gái, hay bà Stevenson pha nước vào bia dành cho người làm. Nhưng nhậH xét duy nhất lan truyền về ông Douglas là lòng ngưỡng mộ nhất mực về sự kiên nhẫn như thánh của ôHg, nào là vì bà Douglas quá yếu đuối – và hơi có vấn đề về thần kinh.

Cuối cùng ông ta trèo vào xe. Người đánh xe cúi rạp mình trong chiếc áo mưa và giật dây cương. Bánh xe lăn lép nhép trên lối đi trải sỏi. Elissande vẫy cho đến khi cỗ xe vòng qua khúc quanh trên đường: rồi cô hạ tay xuống và đánh rơi nụ cười.

Vere thường ngủ rất ngon trên một con tàu đang chạy. Đã nhiều lần trong đời anh lên Tàu tốc hành Scotland đặc biệt từ London đến Edinburgh chẳng vì lý do gì ngoài tám tiếng đồng hồ ngủ say sưa không mộng mị mà nó mang đến.

Chuyến đi đến Shropshire không mất tới phân nửa thời gian đến Edinburgh và có vài lần đổi tàu. Nhưng anh vẫn thích, có lẽ đó là thời gian anh thấy dễ chịu nhất sau những giấc ngủ trên đường từ London đến Gloucestershire, nơi anh đã ở đó hai tuần trước để lấy lại một bản kế hoạch tấn công bất ngờ mà không hiểu sao Văn phòng Đối ngoại đã ‘để mất’. Một nhiệm vụ nhạy cảm, xét đến mục tiêu của kế hoạch là Tây Nam Châu Phi của Đức và quan hệ với Đức đang ở giai đoạn căng thẳng nhất.

Anh hoàn thành nhiệm vụ mà không gây ra chút sóng gió nào trong quan hệ quốc tế. Tuy nhiên, Hiềm vui đến từ thành công này hoàn toàn thầm lặng. Anh đã phải sống một cuộc đời khác để theo đuổi Công lý, chứ không phải để cứu giúp những tên Hgốc không thể bảo vệ những tài liệu nhạy cảm.

Dẫu cho những nhiệm vụ đó vỗ về cơn đói Công lý của anh, thì sự thỏa mãn đó cũng Hgắn ngủi và chóng tàH, như đám than hồng yếu ớt sắp thành tro, theo sau là tình trạng kiệt sức kéo dài trong nhiều tuần. Một cảm giác trống rỗng mà giấc ngủ sâu nhất, thoải mái nhất cũng không thể lấp đầy.

Xe ngựa của quý bà Kingsley cứ đến đón anh lướt qua những dặm đường đồng quê xanh trập trùng. Anh không thể ngủ nữa và cũng không muốn nghĩ về vụ điều tra tiếp theo. Đúng là cuộc sống ẩn dật tuyệt đối của Edmund Douglas đòi hỏi phải tính toán nhiều hơn bình thường, nhưng cuộc điều tra này cũng chỉ là một trong số những điệp vụ nhạy cảm thường gặp trong nghề nghiệp của anh, những vụ mà cảnh sát địa phương không thể giải quyết, và thậm chí thường xuyên không biết đến.

Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cỗ xe. Thay vì là đồng cỏ tươi tốt vẫn còn ướt mưa nhưng lấp lánh dưới mặt trời chiếu mới ló dạng, anh nhìn thấy một khung cảnh khác: những con sóng vỗ rì rào, những vách đá cao, hoa thạch nam nở rộ tím cả đồng cỏ một lối đi trên đỉnh dốc trải dài trước mặt; một bàn tay ấm áp vững vàng nắm lấy tay anh.

Anh biết con đường đó. Anh biết những vách đá, những đồng cỏ và bờ biển – bờ biển của Sommerset, phía Bắc Devon và Cornwall là những địa điểm đẹp tuyệt vời mà anh vẫn đến thăm mỗi khi có cơ hội. Tuy nhiên, cô gái nắm lấy tay anh chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng.

Nhưng anh biết tiếng bước chân nhẹ nhàng và uyển chuyển của cô. Anh biết chiếc váy vải cứng của cô: Nó khẽ sột soạt khi cô bước đi, một âm thanh anh chỉ có thể nghe thấy khi không khí thật tĩnh lặng và ở trên cao, cách xa tiếng ầm ào của những con sóng. Và anh biết hình dáng chiếc gáy của cô ẩn bên dưới chiếc mũ rộng vành bảo vệ làn da cô khỏi ánh mặt trời: anh đã khoác áo choàng của anh lên vai cô nhiều lần, khi áo cô không đủ sức chống lại thời tiết lạnh và hay thay đổi ở