h là cơ hội của cô. Cô tuyệt vọng mong cuộc nói chuyện của họ trở nên đúng đắn, rằng sự ngớ ngẩn của anh chỉ là do hồi hộp. Nhung yêu cầu được nghe thêm về dòng họ Edgerton là một sai lầm khủng khiếp. Cô đã nghĩ rằng nói về những người anh biết và thích thú sẽ là một giải pháp, nhưng thay vì những giai thoại của dòng họ, anh tuôn ra một tràng kể lể nhức óc về những sự kiện tàn khốc liên quan đến sinh đẻ, hôn nhân, con cái và những cái chết.
Dẫu vậy, cô vẫn hy vọng mọi chuyện có thể cải thiện, cho đến khi Lionel Wolseley Edgerton đá vào một cái thùng lần thứ ba, hy vọng của cô cũng đã nhường lại a chơi.
Cô mỉm cười với anh. Sao lại không chứ? Còn việc gì khác để cô làm?
“Tôi đã nói với cô về phương châm của nhà Edgerton chưa?” anh nói, sau một khoảng lặng.
“Tôi không nghĩ là thế”.
“Pedicabo ego vos et irrumabo.”
Ở phía bên kia của cô, ngài Frederick húng hắng, một tiếng ho khan, như thể anh bị mắc nghẹn thức ăn.
Không hề để tâm đến thế giới, ngài Vere đứng dậy, đến chỗ em trai và đập vào bả vai em mình vài cái. Ngài Frederick mặt đỏ, lẩm bẩm một tiếng cảm ơn. Ngài Vere nhẹ nhàng thả bước về lại chỗ ngồi.
“‘Chúng ta cũng reo rắc những mũi tên’, phương châm của nhà Edgerton có nghĩa như thế phải không Freddie?”
“Em… em nghĩ thế”.
Ngài Vere gãi nách và gật gù hài lòng. “À, thế đấy, cô Edgerton, tôi đã kể với cô mọi điều tôi biết về Edgerton rồi”.
Cô mừng vì sự tê liệt do thuyết phả hệ của anh gây ra cho cô. Cô không thể nghĩ. Vì thế cô không thể cảm nhận rõ nỗi kinh hoàng khi biết cô đã phạm phải sai lầm tệ hại nhất của đời mình.
Nhưng hầu tước vẫn chưa xong với cô. “Cô Edgerton, tôi vừa mới nghĩ ra rằng việc cô tự mình chủ trì tiếp đón quá nhiều quý ông như chúng tôi có phần nào không thích hợp không?”
“Không thích hợp? Với quý bà Kingsley có mặt mọi nơi mọi lúc?”, cô cười rạng rỡ với anh, ngay cả khi cô hăng hái cắt miếng thịt nai trên đĩa. “Tất nhiên là không, thưa ngài. Bên cạnh đó, dì tôi cũng đang ở đây”.
“Thế ư? Tôi xin lỗi. Chắc hẳn tôi quên mất rằng đã gặp bà ấy”.
“Không sao, thưa ngài. Ngài chưa gặp dì ấy. Sức khỏe của dì tôi rất yếu và dì ấy không đủ khỏe để tiếp khách”.
“Đúng thế. Đúng thế. Vậy là chỉ có cô và người dì góa phụ trong ngôi nhà to đùng này”.
“Dì tôi không phải là một góa phụ, thưa ngài. Chú tôi vẫn còn sống”.
“Thế ư? Tôi xin lỗi vì sai lầm của mình. Sức khỏe của ông ấy cũng yếu à?”
“Không, chú tôi đang đi xa”.
“Tôi hiểu. Cô có nhớ ông ấy không?”
“Tất nhiên”, cô nói. “Chú tôi là trái tim và linh hồn của gia đình này”.
Ngài Vere thở dài. “Tôi khao khát điều đó. Một ngày nào đó tôi cũng thích cháu gái tôi nói rằng tôi là trái tim và linh hồn của gia đình”.
Đó là lúc Elissande buộc phải kết luận rằng ngài Vere không chỉ là một kẻ ngốc, mà còn ngốc ở mức độ gây choáng váng.
“Tôi chắc chắn là cô ấy sẽ nói thế”. Cô nặn ra một nụ cười trấn an. “Tôi chắc chắn ngài sẽ là một người chú tuyệt vời, nếu ngài vẫn chưa làm chú”.
Anh chớp chớp mắt với cô. “Cô Edgerton thân mến, nụ cười của cô thật tuyệt vời”.
Nụ cười của cô là áo giáp. Là sự cần thiết. Nhưng tất nhiên, một người như anh sẽ không thấy sự khác biệt.
Vì thế cô tặng anh thêm một nụ cười nữa. “Cám ơn, thưa ngài. Ngài thật quá tử tế và tôi rất vui mừng vì ngài ở đây”.
Cuối cùng ngài Vere cũng quay sang nói chuyện với cô Melbourne ngồi bên cạnh. Elissande uống một ngụm nước để trấn tĩnh lại. Đầu cô vẫn còn tê liệt, nhưng cảm giác nôn nao trong bụng cô đã trở nên rất khủng khiếp.
“Cô Edgerton, tôi đang nghiên cứu bức tranh rất tò mò kia”, ngài Frederick, người đã im lặng gần cả buổi tối nói. “Nhưng hình như tôi không thể xác định danh tính của họa sĩ. Cô có biết không?”
Elissande nhìn anh ta lo lắng. Có phải tính ngu ngốc thường di truyền trong gia đình không? Nhưng anh ta hỏi một câu hỏi hợp lý và, cho dù cô muốn bò lê tới chiếc chăn của mình hay dầm mình trong cồn thuốc phiện nhiều đến đâu, cô cũng không thể bỏ anh ta đi mà không có câu trả lời.
“Tôi cũng chưa bao giờ thắc mắc về nó”. Ba bức tranh cùng một chủ đề đã luôn luôn ở đó. Và cô luôn làm hết sức mình để lờ chúng đi. “Ngài đoán thế nào?”
“Tôi đoán rằng tác giả là người thuộc Trường phái Ấn tượng”.
“Trường phái Ấn tượng là gì, nếu ngài không ngại câu hỏi của tôi?”
Vì Trường phái Ấn tượng không thể giải thích được một cách độc lập – nó có liên hệ rõ rệt với những nét đặc trưng của Trường phái Cấp tiếp Suy đồi, nổi lên để chống lại sự tôn sùng tự nhiên mù quáng của Trường phái Lãng mạn – Elissande nhanh chóng nhận ra rằng ngài Frederick rất thông thạo nghệ thuật, đặc biệt là nghệ thuật đương thời.
Sau ba món ăn đối phó với sự ngớ ngẩn tăng dần của ngài Vere, gặp được một cuộc hội thoại thông minh và đúng vấn đề là một sự nhẹ nhõm và vui sướng. Vì cô đã có vài kiến thức căn bản về ý tưởng và motip của Trường phái Ấn Tượng, cô hỏi ngài Frederick, “Vậy ngài nghĩ gì về biểu tượng trong bức tranh?”
Ngài Frederick đặt dao nĩa xuống. “Bức tranh có tên không?”
“Nó được gọi là Sự phản bội của Thiên thần”.
“Thú vị thật”, ngài Frederick nói, ngả người trong gh
