thêm hai thìa súp giống như nước lấy trực tiếp từ sông Thames, và kín đáo liếc nhìn về phía cô. Tư thế đoan trang bề ngoài và sự hoàn hảo của cô đang giết chết anh. Bên trong cô có sao không nhỉ? Làm sao cô có thể duy trì một cuộc đối thoại với anh như thể anh hoàn toàn không có vấn đề gì?
Mắt anh sáng lên trên bức tranh phía sau cô.
“Bức tranh kia có phải là bức Sự giải cứu Thánh Peter của Raphael không?” Anh sẽ khiêu khích một phản ứng từ cô cho dù điều đó có thể giết chết anh.
“Ngài nghĩ thế sao, thưa ngài?” cô hỏi với giọng tỉnh bơ, mắt cô mở to với vẻ ngưỡng mộ mà anh chắc chắn mình không đáng được.
Trong giây lát anh đã nghĩ, gần như hy vọng, rằng có lẽ cô cũng là một người tối dạ. Nhưng cô đã vượt qua giới hạn bằng vẻ tâng bốc trong ánh mắt mình. Cô đang cố lấy lòng anh.
Việc này không phải là chưa bao giờ xảy ra. Anh là một người đàn ông giàu có, có tước hiệu và hết lần này đến lần khác, một cô gái với năm mùa Lễ hội giắt lưng và không còn triển vọng nào nữa sẽ cố gắng giành lấy anh. Nhưng anh, cho dù ngu ngốc như thế nào, đã không tin rằng cô có thể tham gia vào hàng ngũ những kẻ cơ hội đó.
“Ừm, thì Sự giải cứu Thánh Peter có một thiên thần và một người đàn ông”, anh nói.
Cô nhìn ra sau lưng một chốc, rồi quay lại với anh và vui vẻ nói, “Và bức này cũng thế”.
Ồ, cô giỏi, quá giỏi. Nếu anh thực sự là một thằng ngốc anh đã mừng hớn lên.
À, tối hôm nay anh đã thực sự là một thằng ngốc, không phải sao? Một nụ cười và anh đã sẵn sàng cam kết với tình yêu bất tử của mình.
Sao anh có thể quá ngu ngốc đến thế? Tại sao anh lại quá nhanh chóng kết hợp người đàn bà quỷ quyệt anh mới biết được năm phút với cô gái thánh thiện trong giấc mơ của anh như thế? Họ không phải là một. Họ chưa bao giờ là một.
Cô Edgerton liếc nhìn anh. Cô mỉm cười lần nữa, một nụ cười tỏa sáng đủ để làm đèn bàn cho Chúa. Gần như ngay lập tức anh cảm thấy nó – niềm hân hoan, phấn khích, sự mãn nguyện trào dâng. Và trong giây tiếp theo, sự kinh hoàng không kiểm soát được.
Cái phần phi lý, trẻ con trong anh không hiểu rằng cô là một nữ diễn viên thông minh và thú vị. Nó chỉ nhìn thấy cùng một nụ cười đã khiến anh ngất ngây vài giờ trước đây.
“Ngài không kể thêm với tôi về những người bạn Edgerton của mình sao?” cô hỏi.
Câu hỏi của cô làm anh tức giận – câu hỏi của cô, nụ cười của cô, sụ ngu ngốc không thể phân biệt thực tế và ảo tưởng của anh. Anh chưa bao giờ hành hạ một người đàn bà cố gắng theo đuổi anh, họ thường là một người vụng về, chán nản và phần lớn đều ngượng ngùng. Tuy nhiên, cô Edgerton… cô Edgerton lộng lẫy, tự tin, xảo trá không cần sự thông cảm dịu dàng.
Anh nghiêng về phía trước một chút. “Sao nào, tất nhiên”. anh nói. “Tôi có thể nói nhiều giờ liền”.
Anh nói nhiều giờ, không, nhiều ngày liền. Nhiều thập kỷ, nếu có thể. Mặt Elissande nhăn nhó và méo xệch theo thời gian.
Nhà Edgerton ở Abingdon, nhà Brownlow-Edgerton ở hạt bên cạnh, nhà Edgerton-Featherstonehaugh ở một hạt bên cạnh khác, và nhà Featherstonehaugh-Brownlow cách đó hai hạt. Họ là một gia tộc với vô số nhánh và chi, và ngài Vere thân thuộc với từng chiếc lá trên cái cây phả hệ sum xuê đó.
Hay là anh tin thế.
Khi anh lần theo gia phả của gia đình họ, không một người nào không được anh nhắc đến nhiều hơn một lần mà may mắn ở nguyên vị trí cũ. Con gái trở thành con trai; con trai trở thành cháu trai, một cặp vợ chồng có mười hai đứa con đột nhiên hóa thành hiếm muộn. Phụ nữ chưa bao giờ kết hôn sau này được nhắc đến là góa phụ. Một cậu bé đặc biệt được sinh ra hai lần khác nhau và sau đó chết một lần ở London, một lần ở Glasgow và như thể thế vẫn chưa đủ, năm năm sau cậu ta chết thêm một lần nữa ở Tây Ban Nha.
Và Elissande cố gắng chối bỏ nó hết lần này đến lần khác.
Khi anh đi qua cánh cửa phòng khách, cô đã vô cùng vui sướng. Anh không chỉ đẹp trai, mà còn nổi bật. Cho đến giây phút đó cô không biết rằng cô muốn một người đàn ông to lớn: Anh nhất định là hiện thân của chàng hiệp sĩ, của bức tường thành và pháo đài bảo vệ cô.
Dường như anh cũng cảm thấy chính xác như thế, dừng lại trong lúc đang đi khi nhìn thấy cô lần đầu tiên. Sau đó, suốt thời gian họ ở trong phòng khách, anh nhìn cô như thể cô là không khí, nước và thơ…
Và buổi chiều ngồi trong nhà vệ sinh của dì Rachel đã có kết quả tốt! Elissande không thể đòi hỏi thêm một điều gì thuận lợi hơn nữa. Cô đến bữa tối trong tâm trạng rộn ràng phơi phới và gần như sợ hãi, tiếng chuông của số phận vang to trong tai cô.
Nhìn xa hay gần anh cũng đẹp trai như thế, những đường nét được điêu khắc một cách hoàn hảo: không quá thô kệch cũng không quá tinh tế. Mắt anh có màu xanh thật đẹp, gần như chuyển thành màu chàm trong ánh nến. Và môi anh – Chúa tôi, môi anh làm cô cảm thấy ngượng ngùng vì lý do cô không thể nói rõ.
Cho đến khi họ ngồi xuống bàn ăn và đôi môi đó bắt đầu chuyển động. Càng nói, lời nói của anh càng trở nên vô nghĩa đến khổ sở. Và càng khổ sở, cô càng tỏ ra bị thu hút và mỉm cười càng rạng rỡ, một phản xạ có điều kiện cô không thể đột ngột kìm lại.
Anh là hy vọng của cô. An
