Teya Salat
Ma Mãnh Vương Phi Pk Yêu Nghiệt Vương Gia

Ma Mãnh Vương Phi Pk Yêu Nghiệt Vương Gia

Tác giả: Tiểu Điệp

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324075

Bình chọn: 7.5.00/10/407 lượt.

ời, đó làmột vị phu nhân dáng vẻ cao sang nhưng rất phúc hậu.– “Hôm nay là lễ Vu Lan mà công tử không biết sao? Chắc công tử mới đếnnơi này đi?” – Trần phu nhân lên tiếng giải đáp thắc mắc của Thiên Điệp.– “À… vâng. Tại hạ là người nơi khác đến đây. Cảm ơn phu nhân.” – Thiên Điệp cúi người lễ phép.– “Không có gì. Hôm nay là ngày tốt, cũng là ngày các nam thanh nữ tú hò hẹn gặp gỡ. Nếu công tử chưa có ý trung nhân thì hãy lại đằng kia đi… Mỗi người viết điều mình mong muốn về nửa còn lại trên mảnh giấy đỏ rồi gấp đôi và treo lên cây bằng sợi chỉ đỏ đó. Rất hiệu nghiệm. Nghe nóisẽ tìm được ý trung nhân như mong muốn.” – Nương theo cánh tay Trần phunhân chỉ, Thiên Điệp cùng Tình Nhi nghiêng đầu một bên thì thấy trướcmột cây liễu lớn có vô số người nhưng chủ yếu là nữ nhân đang loay hoayviết lên một mảnh giấy đỏ rồi treo lên cành liễu bằng một sợi chỉ cũngmàu đỏ.– “Ồ… Đông thật…” – Thiên Điệp trầm trồ.– “Công ch…á…công tử…. Mình tới đó làm một cái đi!” – Tình Nhi lỗ rõ vẻ hứng thú.– “Hảo. Đa tạ phu nhân.” – Thiên Điệp cười dịu dàng.– “Không có chi… Ái nhi…” – Bỗng dưng Trần phu nhân đưa tay vuốt má Thiên Điệp làm Thiên Điệp sửng sốt.– “Phu nhân…”– “…Xin lỗi công tử… Vẻ mặt công tử lúc nãy giống nữ nhi đã qua đờicủa ta quá… Xin lỗi… Công tử là nam nhân mà…” – Vẻ mặt Trần phunhân trầm xuống, nét mặt già nua toát lên vẻ thương tâm sâu sắc khiếntâm Thiên Điệp nhói lên.– “Không có gì. Phu nhân không sao chứ…?” – Thiên Điệp lo lắng.– “Ta không sao. Thôi chào công tử. Chúc công tử có một lễ Vu Lan vuivẻ… Ta đi trước…” – Gương mặt phúc hậu điềm đạm nắn ra một nụ cườigượng gạo.– “Ân. Phu nhân đi cẩn thận.”Tạm biệt vị phu nhân đáng kính, Thiên Điệp bị Tình Nhi kéo đến dưới câyliễu. Tình Nhi hăng hái lấy hai mảnh giấy, hai cây bút, hai sợi chỉ đỏrồi chia cho nàng mỗi thứ một phần. Thiên Điệp khóe mắt giựt giựt, nhađầu này có vẻ khoái mấy vụ mê tín này. Thôi tì thử cũng không mất mát gì đâu nhỉ? Thiên Điệp cũng viết một chút lên mảnh giấy, khóe môi khôngche dấu được nụ cười ngọt ngào làm ai đó đứng từ xa bất động thanh sắcnhìn ngắm từng cử chỉ của nàng.Phong Thừa Vũ trốn việc chạy sang Long Thịnh hoàng triều dạo chơi, muốnhưởng thụ một chút thắng cảm đẹp nhất Giang Nam này, thoát ly khỏi sựđàm tiếu của dân gian. Ài… Đúng là miệng lưỡi người đời thật đáng sợ.Hắn tài hoa thế này, anh tuấn thế này mà dám bảo hắn đoạn tụ. Hừ. Lầnnày đi hắn cũng muốn tìm kiếm ý trung nhân ình. Hắn cũng đã 20 xuân rồi a~… Thời gian trôi nhanh quá… Ngay cả hoàng muội Thừa Ngọc béthế còn có vị hôn phu, còn hắn lại chẳng có ai… Cũng khá tịch mịch…Aiz…Phong Thừa Vũ nâng mí mắt nhìn dáng vẻ của một nam nhân có thân hình hơi mảnh khảnh, khuôn mặt cũng khá quen mắt… Sao hắn có cảm giác đã gặpngười này rồi nhỉ?… Phong Thừa Vũ không chần chờ liền tiến lên bắtchuyện với công tử đang vận thanh y.– “Công tử… Tại hạ có thể trò chuyện với công tử một lát được không?” – Phong Thừa Vũ phe phẩy chiết phiến, nhếch mép cười nhìn Thiên Điệp.Vừa xoay người sang xem ai bắt chuyện với mình thì nàng đã sửng sốt đếnmức xém hét lên. Hắn…hắn…hắn… cái kẻ điên tối qua… Nghĩ tới sợidây chuyền thân yêu bị hắn giật mất, nàng liền tức giận trừng Phong Thừa Vũ.– “Là ngươi!!” – Thiên Điệp hung hăng trừng mắt nhìn khuôn mặt gian tà của Phong Thừa Vũ đang an nhàn phe phẩy quạt.– “Công tử là ai a~?” – Phong Thừa Vũ hơi ngạc nhiên thu liễm, hắn địnhbắt chuyện với nàng lại không ngờ nàng lại phản ứng kịch liệt khi nhìnthấy hắn như vậy. Khẳng định nàng với hắn có nhận thức nhưng hắn lạikhông nhớ rõ nàng…– “Ta…ta… Không ai cả..” – Thiên Điệp không muốn bị lộ liền xoay ngườiđi nhưng vừa bước đi đã bị kéo về nằm gọn trong lồng ngực rộng ấm áp…Thiên Điệp ngẩn đầu lên liền lại bị cuốn hút vào ánh mắt ấy… Hai bênnhìn nhau không nói gì ngoại trừ một người… Tình Nhi ngẩn tò te nhìncông chúa nhà mình đang ở trong lòng nam nhân xa lạ mà không chút phảnứng. Oa… Thật suất nha…==”Mùi hương này… quen thuộc quá… Khuôn mặt này…cũng quen thuộc…Thân thể mềm mại dựa vào người làm Phong Thừa Vũ rung chuyển mạnh. Hắncảm giác được ở hạ thân đang có phản ứng. Sao hắn lại có cảm giác với tiểu tử này? Hắn đoạn tụ thật sao? PhongThừa Vũ hoang mang, hơi khiếp sợ… Nhưng không… Tiểu tử này nhìn thếnào cũng giống vị cô nương tối qua? Có phải nàng không? Phong Thừa Vũkinh hỷ khi nghĩ đến tình huống này.– “Buông ta ra!!” – Thiên Điệp bừng tỉnh dãy dụa.– “Không nên cựa quậy đâu… Ái chà… Ngươi thật thơm nha…” – PhongThừa Vũ lưu manh hít hương thơm trên người nàng làm nàng ngượng chínmặt. Nàng cơ hồ muốn bốc hỏa rồi.– “Da dẻ lại trắng mịn… nhìn rất giống nữ nhân đi… Nhưng chỗ này…bằng phẳng thế? Không được đầy đặn nha!!!” – Phong Thừa vũ nhân lúc nàng đang trợn mắt há mồm không rảnh quản hắn làm gì thì hắn liền vuốt vengực nàng, nơi đã bị nàng lấy vài quấn chặt.>”<- "Đại sắc lang! Ta giết ngươi!!" - Thiên Điệp thẹn quá hóa giận vungtay cho Phong Thừa Vũ liên hoàn tát của mình nhưng đều bị đôi tay to nắm lại.- "Ta chỉ sờ chút xíu thôi mà... Haha... Nàng đáng yêu quá!" - Phát hiện nàng đúng là người tối qua, Phong Thừa Vũ