XtGem Forum catalog
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216000

Bình chọn: 10.00/10/1600 lượt.

oán, nhưng Lục Tranh Vanh vẫn giữ thái độ lễ độ giống như khi vừa mới gặp cô, chẳng lẽ là ảo giác.

Lục Tranh Vanh hừ lạnh, vẻ uy phong của một quân nhân đều lộ ra, nghiêm túc nói: “Ngày mai thông báo cho cả đại viện, Lục gia muốn cưới vợ, xem ai còn dám huyên thuyên”

Lông mày Lục Thiếu Phàm nhướng lên, trên mặt là nụ cười thoải mái, ôm lấy Mẫn Nhu. Trước vẻ mặt mâu thuẫn phức tạp của cô anh xem như không lấy, nhìn về phía Lục lão gia uy nghiêm do dự đáp: “Nếu gia gia đã nói vậy, cung kính không bằng tuân lệnh, tối nay sẽ không về”

Bà Lục vẫn giữ tháy độ im lặng, Lục Tranh Vanh là nhất gia chi thủ, nếu ông cũng tán thành, dĩ nhiên bà cũng không thể phản đối.

“Vậy cháu đưa tiểu Nhu về phòng trước, sau đó sẽ sang thư phòng”

Lục Thiếu Phàm nói xong dẫn cô đi về phía cầu thang, lúc xoay người đi, trên gương mặt tuấn mỹ nở nụ cười đắc thắng, nhìn anh, lòng của Mẫn Nhu cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Phòng của Lục Thiếu Phàm ở tận bên trong cùng tầng hai, khi cửa phòng mở ra, Lục Thiếu Phàm theo trí nhớ mở đèn.

Ánh đèn ngủ âm ái bao phủ khắp phòng, Mẫn Nhu nhìn xung quanh, bên trong là chiếc giường Châu Âu rất to, chiếc ra màu hồng nhạt trải ra trên giường, ở dưới là màu trắng, tạo cảm giác thư thái.

Đi vào trong, một mùi thơm xộc vài mũi, là mùi của gỗ, Mẫn Nhu cúi đầu, đập vào mắt là sàn nhà Ngọc Đàn hương thượng hạng, là loại gỗ tinh khiết tự nhiên nhất, tạo nên một luồng áng trắng.

Giấy dán tường màu trắng điểm xuyết bằng những vệt hồng nhỏ, đèn treo trên tường tỏa ra ánh mắt mềm mại, chiếc rèm cửa hoa văn màu vàng càng làm tăng sự lãng mạn, kết hợp với cách bố trí hài hòa của phòng ngủ lại càng hỗ trợ thêm, gió đêm thổi qua, rèm cửa đung đưa tạo thành những đường cong ưu mỹ.

“Em có thích không?”

Bên tai là giọng đàn ông réo rắt, Mẫn Nhu nghiêng đầu liền nhìn thấy áo sơ mi của Lục Thiếu Phàm, bàn tay to của anh từ sau vòng lấy eo nhỏ của cô, dịu dàng ôm cô vào lòng, Mẫn Nhu tựa người vào lồng ngực gầy gò của anh, cảm thụ sự ấm áp của cơ thể, sự yên bình thanh thản ngọt ngào.

Ánh mắt đảo qua những vật dụng trong phòng, tất cả như sáng rực lên, phía trước cửa sổ là ghế thái phi dường như để dành cho nữ giới, sopha màu xanh nhạt bọc bằng vải bố để ở gốc, trong phòng ngủ tràn ngập sự nữ tính.

Nhìn căn phòng ấm áp lãng mãn, trái tim Mẫn Nhu như có dòng nước ấm hạnh phúc đổ vào, trong chớp mắt như hiểu ra gì đó, hai tay cô đặt lên mu bàn tay Lục Thiếu Phàm, đầu tựa sát vào vai anh, giọng nói dịu dàng có chút khàn khàn:

“Thích”

Phía trên là tiếng cười trầm thấp của anh, bàn tay ôm lấy cô rất chặt, Mẫn Nhu nhắm mắt, im lặng tựa vào người anh, bên môi là nụ cười hạnh phúc.

Dưới ánh dèn ấm áp, bóng hai người đổ xuống vách tường, như một một bức tranh miêu tả hạnh phúc được sản xuất dây chuyền.

“Đốc đốc”

Tiếng gõ cửa vang lên, Mẫn Nhu ngẩn người, quay đầu thấy bà Lục đứng trước cửa.

“Mẹ”

Mẫn Nhu cung kính gọi, cơ thể cũng rời khỏi lồng ngực Lục Thiếu Phàm, đứng bên cạnh anh khiêm tốn nhìn người quý phụ sang trọng đứng ở cửa.

“Gia gia đang giục con đó, đi đi, Tiểu Nhu ở đây có mẹ lo là được”

“Tiểu Nhu?”

Ánh mắt Mẫn Nhu kinh ngạc nhìn bà Lục, Bà Lục chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ôn hòa nhìn Lục Thiếu Phàm, giống như một người mẹ đang nói chuyện cùng con trai và con dâu mình.

“Vậy con phải làm phiền mẹ rồi!”

Lục Thiếu Phàm đối với thái độ của bà Lục không hề ngạc nhiên lắm, môi cong lên, đôi mắt dịu dàng nhìn Mẫn Nhu, vuốt nhẹ mái tóc xoăn của cô rồi rời khỏi phòng.

Khi Lục Thiếu Phàm rời đi, không khí bên trong phòng trở nên cứng ngắc, Mẫn Nhu lễ phép cười, nhìn về phía bà Lục kêu: “Mẹ, mẹ vào ngồi đi”

Bà Lục nhướng mày, biểu hiện thờ ơ lạnh nhạt giống như Lục Thiếu Phàm, không hề có vẻ làm khó, nghe Mẫn Nhu mời cũng không còn từ chối, bước vào phòng, đôi mắt quan sát bày trí bên trong cuối cùng dừng lại ở Mẫn Nhu.

“Một tháng trước, Thiếu Phàm nói muốn sửa chữa nơi này, mẹ cũng từng hỏi nó nhưng nó cười chứ không nói, bây giờ thấy con đứng đây, mẹ cũng đã hiểu phần nào”

Khóe miệng bà Lục nâng nhẹ không thể nhận ra độ cong, lông mi rũ xuống, trong mắt cười hiền hòa, nhìn Mẫn Nhu nhưng không còn địch ý như trước, đi về phía ghế salon ngồi xuống, vỗ tay xuống chỗ bên cạnh nhìn Mẫn Nhu nói

“Lại đây ngồi đi, người ngoài không biết còn tưởng bà già nảy cố ý trách móc con”

Mẫn Nhu đối với thái độ khác thường của bà Lục cũng nghi ngờ, nhưng cũng vui khi thấy bà Lục dễ dàng gần gũi như thế, không nói thêm bước tới ngồi xuống cạnh bà Lục, dáng vẻ dịu dàng khiến bà Lục hài lòng gật đầu.

“Mẹ biết, con vẫn giận chuyện mẹ phản đối cuộc kết hôn giữa hai đứa, nhưng mà làm con dâu Lục gia, mẹ phải vì Lục gia mà suy nghĩ, nhiều khi cũng chỉ là thân bất do kỷ”

Bà Lục thở dài, ánh mắt tĩnh mịch nhìn ra phía xa, có vẻ thất thần rồi liền khôi phục lại, nhìn Mẫn Nhu bà cẩn trọng nói: “Tình trạng của Lục gia, Thiếu Phàm chắc cũng không giấu giếm con gì cả, khi nó hơn 10 tuổi thì cha đã qua đời, Thiếu Phong….”

Nhắc tới Lục Thiếu Phòng sớm chết trẻ, gương mặt kiên cường của bà Lục cũng nhăn lại, trong mắt xót xa: “Cái chết của