dù lớn tuổi nhưng tính uy nghiêm theo năm tháng ngày càng rõ.
Mẫn Nhu cười ngọt khi liếc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lục Tranh Vanh thì liền thu lại, lập tức im lặng thẳng lưng ôm Đậu Đậu ngồi xuống.
Một bữa ăn dù không nhẹ nhõm thoải mái cũng không gợn sóng, có Đậu Đậu và Lục Thiếu Phàm làm bạn, Mẫn Nhu cũng từ từ thả lỏng mình.
“Đậu Đậu, đã trễ rồi, cháu mau theo dì Mai đi ngủ đi”
Vừa ăn cơm xong, Đậu Đậu liền bị dì Mai bế đi, cảm giác thoải mái ấm áp trong nháy mắt đều biến mất, Mẫn Nhu chỉ cảm thấy như có núi Thái sơn đang đè xuống.
“Lục Thiếu Phàm, cháu không có gì nói với gia gia sao?”
Giọng nói trầm thấp nghiêm nghị quát lên giữa bàn ăn, Mẫn Nhu mới vừa đặt đũa xuống nỗi bất an ập vào lòng, đôi mắt đảo qua nhìn thấy đôi lông mày Lục Thiếu Phàm đang nhíu lại, đôi mắt dâng lên sự lo lắng.
Trong mắt Lục Thiếu Phàm lóe lên tia sáng nghiêm túc, cả cơ thể cao ráo không hề có chút khẩn trương chột dạ, nhìn thẳng vào đôi mắt nghiêm nghị của Lục Tranh Vanh, cánh môi mỉm cười, nhưng có lời nào thốt ra.
Mẫn Nhu ưu tư nhìn Lục Thiếu Phàm, dưới bàn, cô cầm lấy tay Lục Thiếu Phàm đang để trên gối, ánh mắt khẩn cầu của Lục Thiếu Phàm nhìn về phía vẻ mặt lạnh lùng của Lục Tranh Vanh.
“Tham mưu trưởng…”
“Tôi không hỏi cô”
Đôi mắt nghiêm nghị quét nhìn khiến đôi môi Mẫn Nhu đang mở ra lập tức khép lại, chỉ có thể lo lắng nhìn Lục Thiếu Phàm.
Lông mày bà Lục cũng nhăn lại, vẻ oán giận lướt nhìn Mẫn Nhu, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhìn vẻ mặt thản nhiên của Lục Thiếu Phàm, sau đó hướng về phía Lục Tranh Vanh đang ngồi ngay ngắn nói: “Cha, cha đừng giận. Thiếu Phàm chẳng qua do xúc động nhất thời, coi kết hôn là trò đùa, con cũng đã nói với nó, thừa dịp Mẫn tiểu thư cũng có mặt ở đây, chúng ta giải quyết tốt mọi chuyện….”
Lí do thoái thác của bà Lục khiến cả người Mẫn Nhu cứng đờ, chẳng lẽ bữa cơm này là Hồng môn Yến, một âm thanh thật lớn vỗ xuống bàn cắt ngang lời khuyên bảo tận tình của bà Lục.
Cao người áo xanh cao ngất đứng dậy, Lục Tranh Vanh đá văng ghế dựa, hai mắt nội giận bay tứ tung, bàn tay thô to oán hận chỉ vào Lục Thiếu Phàm, cảm giác uy hiếp vộ hình khiến Mẫn Nhu sợ hãi nắm lấy tay Lục Thiếu Phàm.
“Lục Thiếu Phàm, cháu coi gia gia này chết rồi hay sao? Dám bảo Thẩm Tấn Hàm tới trộm hội khẩu? Lục gia chúng ta là nơi nào mà có thể tủy tiện cho người khác tới trộm?’
Giọng nói chất vấn đầy giận dữ quan trọng hơn là cái đập bàn vang vọng khắp biệt thự, trong không khí tĩnh mịch chỉ có lửa giận không thể ngăn lại của Lục Tranh Vanh.
Đuôi lông mày Lục Tranh Vanh có chút nhướng lên, bàn tay lại tính an ủi ngược Mẫn Nhu, vẻ mặt thờ ơ, đối với cơn giận của Lục Tranh Vanh dường như không quan tâm.
“Gia gia không phải vẫn còn đứng được ở đây sao? Cháu và Tiểu Nhu kết hôn, nếu Lục gia không đồng ý, cháu đành phải tự tìm cách, gia gia không phải thường nói, chỉ cần có tư tưởng thì không được bỏ lỡ, dù phải tìm bất cứ cách nào để giải quyết”
Lục Thiếu Phàm lạnh nhạt đáp khiến cho cơn giận của Lục Tranh Vanh bùng lên, hai đôi mắt đen láy tiếng khớp xương lách cách vang lên.
“Thật là hư đốn”- Một tiếng giận rống to, vừa thấy Lục Tranh Vanh xông tới, Mẫn Nhu đột nhiên đứng dậy, theo bản năng ôm lấy Lục Thiếu Phàm, dùng cơ thể mình che cho Lục Thiếu Phàm.
“Cô tránh ra”
Lục Tranh Vanh tức giận gầm lên sau người, trái tim Mẫn Nhu đập mạnh, gương mặt nhỏ tái nhợt, cánh môi hồng nhuận không còn chút máu, bàn tay nhỏ giữ lấy quần áo trước ngực Lục Thiếu Phàm, đột nhiên quay đầu hướng về phía Lục Tranh Vanh đang lửa giận đầy trời quật cường nói:
“Tham mưu trưởng nếu nhất định phải đánh người mới hết giận, vật cứ đánh cháu là được, mọi chuyện đều do cháu gây ra, không liên quan gì đến Lục Thiếu Phàm”
Mẫn Nhu đẩy Lục Thiếu Phàm ra sau bảo vệ, cơ thể mảnh mai thẳng thắn quật cường, không hề sợ hãi nhìn Lục Tranh Vanh hai mắt trợn to vẻ mặt phẫn nộ.
Lục Tranh Vanh rõ ràng bị dáng vẻ phản kháng của Mẫn Nhu làm cho giật mình, nhưng chỉ vài giây sau đó không để ý sự ngăn cản của bà Lục, cao giọng quát to Lục Thiếu Phàm đang ngồi thản nhiên trên ghế.
“Lục Thiếu Phàm, gia gia có dạy cháu núp sau lưng phụ nữ làm kẻ hèn nhát không? Mau bước ra đây!”
Quân nhân mỗi khi giận đều rất dữ, Mẫn Nhu đứng gần Lục Tranh Vanh có thể hoàn toàn cảm thấy được, dù trong lòng cực kì sợ hãi, nhưng cả người không chịu buông Lục Thiếu Phàm, sợ vừa buông ra Lục Thiếu Phàm sẽ gặp bất hạnh.
Sau lưng một đôi bàn tay ấm áp trấn an vỗ nhẹ, Mẫn Nhu cảnh giác nhìn Lục Tranh Vanh, khóe mắt liếc nhìn Lục Thiếu Phàm. Anh vẫn cười nho nhã trước sau như một, đem lửa giận của Lục Tranh Vanh quăng bỏ ra ngoài chỉ dịu dàng quan sát cô.
“Đừng sợ”
Lục Thiếu Phàm chính miệng nói với cô hai chữ đó, sau đó thanh tao lịch sự đứng dậy, đem Mẫn Nhu ôm vào lòng, gương mặt tuấn tú nghênh đón cơn giận phát ra từ Lục Tranh Vanh cũng trở nên lạnh lùng.
“Gia gia từ nhỏ dạy Lục Thiếu Phàm phải làm người đàn ông đỉnh thiên lập địa, phải chịu trách nhiệm với mọi lời nói hành vi của bản thân, bây giờ Thiếu Phàm sẽ chịu trách nhiệm”
Giọng nói Lục Thiếu Ph
