o nên vẻ bề ngoài hoàn mỹ không có khuyết điểm, khuôn ngực cao đầy đặn, vì thiết kế cổ trễ từng đường viền hoa phía dưới như ẩn như hiện, lưng áo trong suốt không kịp giữ chặt, hai chân trắng nõn như ngọc dài thẳng tắp, chiếc váy cực ngắn bao lấy bờ mông tròn trịa, dưới ánh đèn mờ ảo gương mặt rực rỡ lại càng động lòng người, mái tóc quăn ngang eo vẫn còn ướt tựa như yêu cơ mê hoặc người khác.
Nhận thấy Lục Thiếu Phàm cúi đầu nhìn cô ánh mắt nóng bỏng khiến Mẫn Nhu nuốt nước miếng, che cảnh xuân trước ngực. Một tay muốn đoạt lấy khăn tắm trong tay Lục Thiếu Phàm, tay trắng vừa đưa ra thì bị ai đó kéo cơ thể ngã về phía Lục Thiếu Phàm.
“A!”
Mẫn Nhu kinh ngạc thở hắt, cả người bị Lục Thiếu Phàm dồn ép xuống giường lớn êm ái, đôi bàn tay trắng nõn trêu đùa trên làn da, Mẫn Nhu cả người run rẩy, cố gắng đẩy người đàn ông cao lớn ra.
“Lục Thiếu Phàm, anh không đi tắm sao?”
Anh thưởng thức gương mặt đỏ như máu vì xấu hổ của cô, gương mặt anh tuấn nở nụ cười xấu xa, mờ môi mỏng lướt nhẹ chiếc gáy hương bóng loáng, khản giọng thì thầm. “Lát nữa chúng ta cùng nhau tắm”
Lời nói mập mờ của Lục Thiếu Phàm khiến cho chút ý chí phòng thủ còn lại của Mẫn Nhu đổ sập, nhiệt độ nóng như lửa của Lục Thiếu Phàm xuyên qua lớp sơ mi áp trên da thịt cô, khiến cô run rẩy trong lòng lại hưng phấn khẩn trương.
“Bà xã, em rất đẹp…”
Giọng nói say đắm vang lên bên tai, hơi thở thấp mang theo hương bạc hà phả vào mặt, anh liếm nhẹ lấy vành tai cô. Mẫn Nhu nhìn trần nhà, ánh mắt trở nên mơ màng, bàn tay thăm dò vào bên trong áo ngủ khiến cho hơi thở của cô trở nên dồn dập.
“Ba ba, mẹ, hai người đang làm gì thế ạ?”
Ý thức đang tự do bay nhảy liền quay lại, cơ thể mềm mại không xương của Mẫn Nhu liền cứng ngắc, một bàn tay để lên ngực cô thích làm gì thì làm, không để ý chỉ vùi đầu vào cổ cô, Mẫn Nhu nhìn xăm xăm về cửa.
Đậu Đậu mặc chiếc áo ngủ hình hoạt hình, giữa hai tay là chiếc gối đầu, hai bàn chân mũm mĩm đạp lên sàn nhà, lúc này đôi mắt thuần khiết nhìn hai người ở trên giường.
Mẫn Nhu cuống quýt đẩy Lục Thiếu Phàm ra, con người với ngũ quan tuấn mỹ có chút ảo não vì bị cắt ngang, thấy Mẫn Nhu ra hiệu thì Lục Thiếu Phàm quay đầu nhìn đứa trẻ đang đứng ngay cửa.
“Ba ba, sao ba là đè mẹ vậy ạ?”
Sự tò mò vô ý khiến cho gò má của Mẫn Nhu ửng hồng mang theo sự bối rối, đẩy Lục Thiếu Phàm sang bên, kéo chăn che lấy cơ thể mình, hướng về Đậu Đậu giải thích: “Mẹ bị lạnh, có cha ôm sẽ không lạnh nữa”
“Thật như thế sao cha?”
Hai tay Lục Thiếu Phàm chống trên giường lớn, áo sơ mi vừa kích tình vừa nãy mà trở nên hỗn loạn, chỉ có hai ba nút là chưa cởi, tạo hình xốc xếch khiến cho vẻ cao sang ưu nhã của Lục Thiếu Phàm lại thành sự hấp dẫn chết người.
Trái tim Mẫn Nhu nóng lên, ngượng ngùng quay mặt đi, không để ý nụ cười xấu xa của Lục Thiếu Phàm.
Lục Thiếu Phàm từ trên giường đứng thẳng dậy, sửa sang quần áo, mang dép vào đi về phía đứa trẻ đang ngơ ngẩn đứng trước cửa, ôm lấy nó, vẻ mặt chân thành trả lời: “Dĩ nhiên, mẹ lạnh, cha đang sưởi ấm giúp mẹ”
Lục Thiếu Phàm trả lời rất thản nhiên, nhưng khi lọt vào tai Mẫn Nhu lại trở thành ám hiệu mập mờ thấy trên mặt Lục Thiếu Phàm mang theo nụ cười ôn hòa Mẫn Nhu càng bối rối, cả người rúc vào chăn không chịu trở ra.
“Đậu Đậu muốn ngủ với cha và mẹ có được không ạ?”
“Dĩ nhiên là được”
Mẫn Nhu núp mình trong chăn, nghe hai cha con đối đáp trong lòng dở khóc dở cười, sắc mặt Lục Thiếu Phàm trở nên vui vẻ không hề có dấu hiệu phạm tội.
“Vậy Đậu Đậu đi tới cạnh mẹ đi, cha đi tắm, lát nữa sẽ ngủ chung với Đậu Đậu và mẹ”
Giường bị sức nặng làm cho nhũn xuống, Mẫn Nhu như con rùa núp trong vỏ, mãi đến khi bất ngờ bị một vật nặng đè xuống mới cảnh giác xốc chăn nệm lên, đập vào mắt là gương mặt nhỏ nhắn tròn trịa của Đậu Đậu.
“Mẹ, Đậu Đậu cùng mẹ ngủ nha!”
Thân hình bé nhỏ chầm chậm lui vào trong chăn, Mẫn Nhu có thể thấy trên người Đậu Đậu rất mất lạnh, đưa tay qua sờ quả nhiên cả cơ thể lạnh như băng, xem ra đã đứng bên ngoài nhìn từ rất lâu.
Xót xa ôm Đậu Đậu vào lòng, dùng chăn che kín, Mẫn Nhu ôm Đậu Đậu vào tay mình, tay còn lại xoa nhẹ bàn tay trắng như củ cải của Đậu Đậu, dịu dàng nói: “Đậu Đậu, ngoan ngủ đi!”
“Mẹ, Đậu Đậu muốn nghe chuyện cổ tích”
Chiếc đầu nhỏ lộ ra, hai đôi mắt đen mở to mong ngóng nhìn Mẫn Nhu.
Mẫn Nhu nhìn tiểu thiên sức nằm bên cạnh, tâm cũng mềm đi. Từ Đậu Đậu cô có thể thấy lại thời thơ ấu của mình, chính vì thế càng muốn nâng niu bao bọc trong tay.
“Vậy Đậu Đậu muốn nghe chuyện gì?”
“Dạ… hôm nay ở nhà trẻ Leng Keng nói, mẹ của bạn ấy trước khi đi ngủ đều kể chuyện cô bé quàng khăn đỏ, Đậu Đậu cũng muốn nghe, mẹ kể cho con được không?”
Bàn tay bụ bẫm giữ lấy ngón tay mảnh khảnh của cô, Mẫn Nhu yêu thương hôn lên trán Đậu Đậu, gật đầu: “Vậy mẹ sẽ kể chuyện cô bé quàng khăn đỏ…”
“Thợ săn lột lớp da sói, đi về nhà, bà nội của cô bé quàng khăn đỏ …”
Lúc Lục Thiếu Phàm tắm xong đang lau chùi mái tóc ướt của mình thì thấy một khung cảnh hết sức ấm áp, Mẫn Nhu ngồi tựa lưng vào giường, dịu dàng kể chuyện, còn Đậu Đậu đã ngủ say trong lòng Mẫn N