vợ chồng Thiếu Phong là đả kích lớn với Thiếu Thàm, hai năm qua, nó ngày đêm làm việc chỉ mong quên đi cảm giác tội lỗi, mãi đến một buổi sáng, nó đột nhiên về nhà nói với mẹ, nó đã suy nghĩ cẩn thận rất nhiều việc, từ đó về sau, cuộc sống mới trở lại bình thường như trước”
Mẫn Nhu biết cái chết của Lục Thiếu Phòng là đả kích lớn với Lục Thiếu Phàm, nhưng khi nghe bà Lục kể, trong lòng cô vẫn đau đớn không ngừng run rẩy, muốn chia sẻ nỗi đau với anh.
“Tính tình Thiếu Phàm ít nói, không thích so đo với người khác, lúc nào cũng duy trì dáng vẻ ôn nhã lễ độ, nhưng thật ra nó là đứa lạnh lùng, nhưng mà đối với con, mẹ có thể thấy nó rất quan tâm con”
Bà Lục ngừng lại, thở dài nói: “Mẹ không phải vì công việc con đang làm mà phản đối chuyện hai đứa đến với nhau, Thiếu Phàm đã trải qua nhiều chuyện, tuổi cũng không còn nhỏ, nếu hôn nhân thất bại, mẹ sợ nó lại trở nên như trước khi Thiếu Phong vừa mất”
Bà Lục lo lắng rất nhiều nhưng đối với cô là sự cảnh báo, đôi môi Mẫn Nhu mím chặt, giữ lấy đầu ngón tay bà Lục, ánh mắt kiên định, nhìn bà nói: “Mẹ, xin mẹ yên tâm, sau này dù có chuyện gì xảy ra, con cũng không rời khỏi Thiếu Phàm”
Lời Mẫn Nhu nói rất thẳng thắn, không dùng từ ngữ hoa lệ trau chuốt nhưng lại cảm động lòng người, cũng đủ cho bà Lục cảm thấy yên tâm, thôi không đề phòng với cô.
“Mẹ hi vọng con nhớ lời mình nói tối nay, dù trước đây con có yêu ai, muốn cùng sống bên ai cả đời, nhưng tất cả đã là quá khứ. Bây giờ con là vợ Thiếu Phàm, nhất định phải biết hôn nhân là hoàn thành trách nhiệm và đạo nghĩa”
Lời của bà Lục khiến sắc mặt Mẫn Nhu tái đi, ánh mắt lóe lên nhìn vẻ nghiêm túc của bà Lục. Lời nói kia không chỉ răn dạy mà còn là cảnh cáo
Trái tim Mẫn Nhu như bị bàn tay ai đó bóp nghẹn, hơi thở khó khăn, chợt hiểu rõ mọi chuyện trong lòng thầm cười khổ. Với năng lực của Lục gia muốn điều tra quá khứ của cô đâu cần tốn nhiều công sức, chuyện Kỷ Mạch Hằng có thể che giấu được sao?
“Công việc trong giới giải trí, nếu có thể bỏ thì bỏ đi, mẹ cũng biết con trước kia học tài chính chuyên nghiệp, nếu ở nhà rãnh rỗi thì tới công ty mẹ đảm nhận chức vụ nào đó cũng được”
Khi Lục Thiếu Phàm quay về, Mẫn Nhu với vẻ sáng rực đứng ngay trước cửa sổ nhìn cảnh sắc bên ngoài, nghe tiếng động thì quay đầu lại thấy Lục Thiếu Phàm tủm tỉm đi về phía cô.
“Đang chờ anh sao?”
Gương mặt ngũ quan tuấn tú của Lục Thiếu Phàm như dòng suối chảy xuôi vào tim cô, khiến cho tâm trạng hỗn loạn chậm rãi bình tĩnh lại, vì lời của anh nói cô khẽ cong môi, sẳng giọng:
“Ai chờ anh chứ, đúng là không biết nhìn lại mình mà!”
“Anh còn tưởng em chờ anh quay về ngủ chung”
Lục Thiếu Phàm đứng bên cạnh cô, từng ngón tay thô ráp vuốt nhẹ gương mặt trắng nõn của cô, giọng nói khàn khàn trầm thấp, trong màn đem lại khiến cho cô bị hấp dẫn đến trầm luân.
Nhớ lại cảnh tối hôm trước, Mẫn Nhu vừa nghĩ tới chữ “ngủ” liền liên tưởng đến chuyện cô, hai gò má như bị phỏng cố gắng thoát khỏi tay Lục Thiếu Phàm, ngại ngùng phản bác: “Em muốn đi tắm, nhưng lại không có đồ để thay..”
“A!”
Tiếng cười ranh mãnh vui vẻ vang lên trong căn phòng ngủ yên tĩnh, Mẫn Nhu để mặc Lục Thiếu Phàm lôi kéo đi tới tủ quần áo. Khi tủ mở ra, Mẫn Nhu liền sửng sốt, bên trong ngăn tủ lại có một gian thay đồ. Bên trong trên giá áo treo đầy y phục, của nam lẫn của nữ.
Cầm lấy bộ y phục, Mẫn Nhu cũng chú ý tới nhãn giá vẫn còn, chứng tỏ tất cả đồ nữ đều là mới tinh, hơn nữa, còn nhở nhắn hoàn toàn phù hợp với tỷ lệ dáng người của cô.
Mẫn Nhu chăm chú nhìn bộ váy tinh xảo được cắt may rất khéo léo và đẹp, trong lòng cảm động, vì hạnh phúc mà anh mang tới khiến cô run rẩy. Nhưng cũng thật may, người cô lấy là Lục Thiếu Phàm, nếu là những thiếu gia khác, chỉ sợ vào giờ này ngày này số mệnh của cô không biết ra sao?
“Nếu em thích thì chọn đi, anh ra ngoài xem tivi”
Quay đầu nhìn theo dáng người cao ngất từ từ đi xa, Mẫn Nhu không kiềm được nắm chặt quần áo trong tay, dưới bóng đèn lờ mờ, gương mặt nhỏ nhắn nở nụ cười mông lung ngọt ngào.
“Lục Thiếu Phàm, anh cũng đi tắm đi”
Lục Thiếu Phàm quay đầu lại, thấy Mẫn Nhu dùng khăn tắm bọc lấy người, vẻ mặt không cách nào tự nhiên được, chú ý đến bờ vai thon gọn của cô, khóe miệng tạo nên đường cong hoàn mỹ.
“Sao không mặc áo ngủ?”
Anh nói chưa dứt lời, gương mặt Mẫn Nhu đã đỏ bừng, hai tay giữ chặt khăn tắm trước ngực, thẹn thùng liếm cánh môi, tránh né tiếp xúc với ánh mắt Lục Thiếu Phàm, nói: “Em hơi lạnh nên dùng khăn tắm, khi nào đi ngủ thì cởi ra, anh mau đi tắm đi”
Lục Thiếu Phàm hiểu nga một tiếng, cười đứng lên, khi đi qua Mẫn Nhu bước chân chợt khựng lại, ánh mắt nhíu lại, đôi mắt đen nhìn chằm chằm mái tóc quăn ướt của cô chân thành nói: “Trên tóc em hình như có gì đó?”
“Ở đâu?”
Mẫn Nhu nhíu mày, tay đưa lên tính lấy ra, không để ý ánh mắt bỡn cợt chợt lóe lên của Lục Thiếu Phàm.
Chợt cảm thấy lạnh lẽo, Mẫn Nhu cảnh giác nhìn lại, khăn tắm trên người bị một bàn tay to dễ dàng cởi ra, trên người chỉ có chiếc váy ngủ làm bằng tơ tằm màu đen
Chiếc váy ngủ bao phủ lấy từng đường cong lung linh của cô tạ
