àm hết sức thản nhiên, nhưng với cô nó rất nghiêm túc, Mẫn Nhu ôm lấy Lục Thiếu Phàm có cảm động cũng có phiền muộn, Lục Thiếu Phàm dối với cô chẳng qua là trách nhiệm sao?
Trong phòng ăn giương cung bạt kiếm không khí căng thẳng, bà Lục lo lắng an ủi Lục Tranh Vanh lửa giận ngập trời, Lục Thiếu Phàm ôm Mẫn Nhu, trấn an Mẫn Nhu.
“A, náo nhiệt như thế sao, mọi người đều ở đây”
Một giọng nam đầy kinh ngạc ở cửa biệt thự cất lên, đồng thời làm dịu đi bầu không khí cứng ngắc, Mẫn Nhu quay đầu nhìn thấy một người đàn ông cao lớn anh tuấn đứng ngay cửa, là Thẩm Tấn Hàm.
Bà Lục vất vả lắm mới xua đi cơn giận của Lục Tranh Vanh, không ngờ Lục Tranh Vanh quay lại thấy Thẩm Tấn Hàm lửa giận lại bùng lên, thậm chí so với khi nãy còn to hơn, đá vào bàn quát: “tiểu tử thối, còn dám tới nhà ta!”
Thẩm Tấn Hàm cười ngượng một tiếng, hai tay xoa vào nhau bồi hồi đứng trước cửa không dám vào, nháy mắt nhìn Lục Thiếu Phàm rồi nghiêm chỉnh đứng trước Lục Tranh Vanh, thực hiện quân lễ cúi người chào.
“Lục gia gia, hôm nay cháu tới thay ông nội cháu xin lỗi ông”
Mẫn Nhu không hiểu lời của Thẩm Tấn Hàm, sao lại kéo ông nội Thẩm Tấn Hàm vào? Tò mò nhìn Lục Tranh Vanh, trên gương mặt nghiêm nghị của ông thoáng lên vẻ lúng túng khó chịu.
“Lục gia gia, ông cũng không phải không biết ông cháu. Lời của ông ấy nói gia gia đừng để trong lòng, nghe rồi quên đi, nếu quá coi nặng thì chỉ tự làm bản thân khó chịu?”
Thẩm Tấn Hàm cười hì hì nói, hiển nhiên nhận thấy cơn giận trên người Lục Tranh Vanh, đứng mãi ở cửa không chịu vào, nhìn thấy bàn tay Lục Tranh Vanh với lấy chiếc bàn ăn liền xoay người bỏ chạy, chiếc bàn ăn nện vào cửa thì Thẩm Tấn Hàm cũng đã biến mất không thấy tăm hơi.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Mẫn Nhu mơ màng nhìn về phía Lục Thiếu Phàm, chỉ thấy người đó hé miệng cười, ngón tay thon dài xoa xoa chiếc cằm nhỏ của cô, gương mặt đầy tự tin. Nhưng khi quay đầu về trước Lục Tranh Vanh thì lại không cười nữa, khôi phục dáng vẻ nghiêm túc.
Lục Tranh Vanh thấy ba người đều nhìn mình, nét mặt già nua cứng đờ, tức giận rống to: “Còn chưa đủ mất mặt sao”
Sau đó hai tay chắp ra sau lưng đi về phía phòng khách.
Bà Lục cau mày nhìn Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm, khẽ thở dài rồi vội vàng đi theo sau.
“Lục Thiếu Phàm, gia gia anh thật hung dữ”
Mẫn Nhu cũng đã hiểu, lúc ăn cơm, ông ấy im lặng không nói chẳng qua kiềm cơn giận, Đậu Đậu dù sao cũng chỉ là trẻ con dọa nó thì không tốt; Đậu Đậu vừa đi, ông liền bộc phát, đem mọi lửa giận phát ra.
Chẳng lẽ ở trong mắt người Lục gia, Lục Thiếu Phàm lấy cô không thể chấp nhận thế sao?
Mẫn Nhu cắn môi lo lắng nhìn Lục Thiếu Phàm, không phải cô không tin Lục Thiếu Phàm, nhưng sự cản trở của Lục gia là quá lớn, cô sợ, hai người kiên trì như thế cuối cùng chỉ bị mọi người xa lánh, như thế liệu có hạnh phúc?
Đôi mắt đen của Lục Thiếu Phàm âm thầm cổ vũ cô, dịu dàng cất tiếng tựa như thứ thuốc an thần giúp cô bình tĩnh lại: “Người già bị kiềm chế quá lâu, trút giận một chút có lợi cho sức khỏe, đi, chúng ta cũng sang đó.
Nếu không phải Lục Thiếu Phàm kiên trì muốn dẫn cô sang phòng khách. Thì cô tuyệt đối sẽ không dám lại vỗ mông cọp, chọc giận Lục Tranh Vanh.
“Cha, nếu cuộc hôn nhân này thật không thể đồng ý, chúng ta có thể suy xét lại, đừng giận mà hại sức khỏe”
Vừa vào phòng khách, Mẫn Nhu đã nghe bà Lục dịu dàng khuyên nhủ, nhưng những lời khuyên nhủ này lại thành trở ngại trong cuộc hôn nhân giữa cô và Lục Thiếu Phàm.
“Gia gia, cháu và Tiểu Nhu thật sự muốn sống với nhau, mong gia gia có thể đồng ý”
Lục Thiếu Phàm kéo Mẫn Nhu đi tới trước vẻ mặt âm trầm của Lục Tranh Vanh, trịnh trọng nói, đem bà Lục ném sang bên. Mẫn Nhu cũng không muốn lui bước, dù kết quả không thể như mọng muốn, thì cô cũng sẽ giận bản thân vì không cố gắng, đi về trước, vẻ mặt thành khẩn nghe lời Lục Thiếu Phàm nói xong liền thấy Lục Tranh Vanh nhíu hàng lông mày hoa râm lại.
“Tham mưu trưởng, cháu biết so với những thiên kim danh môn cháu thua kém xe, nhưng ở bên Lục Thiếu Phàm, không phải là quyết định nông nổi nhất thời, cũng không phải vì thế lực của anh ấy, chỉ vì anh ấy mang lại cho cháu niềm ấm áp mà bản thân mong muốn, vì vậy, xin Tham mưu trưởng hãy đáp ứng thỉnh cầu của chúng cháu, để hai người chúng cháu được sống bên nhau”
Ánh mắt nghiêm nghị của Lục Tranh Vanh lóe lên chút kinh ngạc, đôi mắt trầm tư quan sát nét mặt khẩn trương của Mẫn Nhu và vẻ mặt lạnh nhạt của Lục Thiếu Phàm, giọng nói to khó nén cơn giận.
“Lục Thiếu Phàm, đây là thái độ nhận lỗi của cháu sao?”
Mẫn Nhu lúc này hoàn toàn cảm thấy tuyệt vọng, người ở Lục gia đều trút mọi tội lỗi lên Lục Thiếu Phàm, nhưng cũng là sự bài xích với cô, từ bề ngoài đã cho thấy họ phản đối cuộc hôn nhân này.
Đôi môi Lục Thiếu Phàm mím lại, không nói lời nào, bàn tay nắm chặt tay Mẫn Nhu có chút lạnh, bà Lục ngồi bên cạnh có ý muốn giảng hòa
“Thiếu Phàm, con đừng chọc giận gia gia nữa. Nếu hôn sự này gia gia không đồng ý, nhân lúc này Mẫn tiểu thư còn ở đây, mọi người đều là người trưởng thành, đều hiểu chuyện, cuộc hôn nhân này coi như qu
