XtGem Forum catalog
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215783

Bình chọn: 10.00/10/1578 lượt.

đứng dậy, lưng thẳng, khiêm nhường nhìn về phía cầu thang.

Tiếng đôi giày da chạm vào bậc thứ nhất của cầu thang, một bóng người mặc đồ xanh xuất hiện ở đầu cầu thang, tóc hoa râm, gương mặt ngăm đen cứng rắn lưu lại dấu vết của năm tháng sương gió, mắt sáng như đèn, không ngừng lấp lánh tia sáng tinh nhuệ, mặc bộ quân trang thẳm thớm, bên ngực trái gắn đầy huy hiệu, cả người cao to rắn rỏi, lộ ra vẻ nghiêm nghị.

Đây chính là gia gia của Lục Thiếu Phàm, người nắm quyền Lục gia, Tham mưu trưởng quân đội—Lục Tranh Vanh.

Chương 15

Đôi giày da của Lục Tranh Vanh chầm chậm dẫm lên bậc cầu thang, mỗi bước đi như rơi xuống đầu Mẫn Nhu, cả dây thần kinh đều căng ra.

Ánh mắt nghiêm nghị của ông đảo khắp căn biệt thự. Lúc nhìn thấy hai người Mẫn Nhu thì gương mặt vẫn lạnh lùng thờ ơ không có lấy nụ cười, đôi mắt minh mẫn nhìn lướt qua Lục Thiếu Phàm, sau đó nhìn thẳng vào Mẫn Nhu, chỉ cần như thế đã khiến cho Mẫn Nhu cảm thấy áp lực tăng vọt.

Khóe miệng Mẫn Nhu cứng đơ, muốn nở nụ cười nhưng chưa kịp đợi cô làm gì thì Lục Tranh Vanh đã dời mắt đi, bước xuống lầu đi về phía nhà ăn.

Dây thần kinh trong đầu Mẫn Nhu bắn một tiếng, thả lỏng ra, lưng thẳng băng đột nhiên thư giãn rũ xuống, hai tay ôm Đậu Đậu run cả lên.

“Sao lại sợ đến như vậy?”

Bên tai là tiếng cười chế nhạo của Lục Thiếu Phàm, anh đỡ lấy Đậu Đậu từ tay Mẫn Nhu ôm vào lòng, Mẫn Nhu len lén liếc nhìn bóng người xa dần, kề vào tai Lục Thiếu Phàm nói khẽ:

“Em sợ nhất là quân nhân”

“A?”

Lục Thiếu Phàm nghi hoặc nhướng mày, nhìn gương mặt lo âu nhỏ nhắn của Mẫn Nhu đôi mắt đen hiện lên vẻ suy tư, cũng ra vẻ hiểu biết gật gù, sau đó một tay ôm Đậu Đậu một tay nắm lấy Mẫn Nhu đi về nhà ăn.

Trên chiếc bàn bầu dục dài toàn những món ngon thịnh soạn, mặn chay phối hợp hài hòa, trên bàn đã có hơn mười món nhưng dì Mai và nhũng nữ hầu khác vẫn tiếp tục dọn thức ăn lên.

Lục Tranh Vanh ngồi ngay ngắn ở trước bàn, lưng thẳng, hai tay cầm lấy khăn ướt do dì Mai đưa sang để lau, lông mày điểm bạc hơi nheo lại, nghiêm nghị mọi mặt như quân nhân.

“Gia gia”

Lục Thiếu Phàm lễ phép gọi, Mẫn Nhu đứng cạnh Lục Thiếu Phàm. Đậu Đậu ở trong lòng Lục Thiếu Phàm liền trèo xuống ngồi lên ghế sau, hai chân quẫy đạp thì đôi giày nhỏ rớt khỏi chân, bàn tay chống lên cằm, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vẻ mặt nghiêm nghị của Lục Tranh Vanh gọi một tiếng: “Thái công”

Đậu Đậu đối với Lục Tranh Vanh không hề sợ hãi, hai chân đung đưa, cả người lắc lắc ngó Mẫn Nhu im lặng đứng phía sau, cơ hể nhỏ bé chồm lên bàn hướng Lục Tranh Vanh nói: “Thái công, Đậu Đậu có mẹ rồi”

Trên gương mặt khó chịu lạnh lùng của Lục Tranh Vanh lộ ra chút hiền hòa, bàn tay đầy vết thương vỗ nhẹ đầu Đậu Đậu, vui vẻ kéo bờ môi cương nghị lên, theo ngón tay ngắn ngủn của Đậu Đậu nhìn về phía Mẫn Nhu.

Mẫn Nhu thấy ánh mắt Lục Tranh Vanh hướng về mình thì cả người cứng ngắc, không thể động đậy, theo phản xạ nói: “Chào tham mưu trưởng”

Bên trong căn biệt thự yên tĩnh, giọng nói cao vút của cô như bị phản hồi lại, rất lâu không tan đi. Mẫn Nhu cảm giác sau lưng mình túa mồ hôi lạnh, ánh mắt cầu cứu nhìn Lục Thiếu Phàm, anh chỉ cong môi cười, không lên tiếng trợ giúp như cô mong muốn.

Mẫn Nhu cảm thấy lúc này chỉ có mình cô trong căn biệt thự, cô nuốt nước miếng, ánh mắt không ngừng đảo qua lại không dám nhìn thẳng đôi mắt như chim ưng của Lục Tranh Vanh. Khi cô tưởng tham mưu trưởng không vui thì một giọng nói từ bàn cơm vang lên “ừ”

Không phải tiếng Lục Thiếu Phàm, giọng nói trầm mạnh mẽ mang theo chút bi ai của năm tháng đã trải qua chỉ có thể là Lục Tranh Vanh.

Bị Lục Thiếu Phàm nắm kéo một bên xuống, Mẫn Nhu hé mắt nhìn sang khóe miệng cười đầy ẩn ý của Lục Thiếu Phàm, tựa như rất hài lòng và vui vẻ, trái tim cô vì vậy mà mừng theo, Lục Tranh Vanh không để mặc cô xem như là dấu hiệu tốt đi?

Lục Thiếu Phàm thong thả kéo ghế ý bảo ngồi xuống, Mẫn Nhu lắc đầu, gương mặt nhỏ nhắn cười khiêm nhường, ánh mắt nhìn về cầu thang chỉ thấy bà Lục mạng đồ ở nhà đang từ trên cầu thang bước xuống.

Dung nhan quý phái cao nhã của bà Lục không có lấy nụ cười, thản nhiên nhìn Lục Thiếu Phàm và Mẫn Nhu, gương mặt khẽ động liếc mắt sang Mẫn Nhu, tựa như giọt nước rơi xuống hoa sen vẫn bình thản như trước

“Mẹ!”

Gương mặt Lục Thiếu Phàm nở nụ cười khiêm tốn, tuy nói với bà Lục nhưng ánh mắt lại liếc sang Mẫn Nhu hài lòng cong môi, đem chỗ ghế vừa kéo ra cho bà Lục ngồi.

“Mẹ”

Mẫn Nhu dịu dàng gọi khiến sắc mặt bà Lục hơi khựng lại, không đáp lời, chỉ chú tâm ngồi xuống ghế, sau đó, mới nhìn hai người đang đứng ôn nhu nói: “Hai đứa cũng ngồi xuống đi”

Lục Thiếu Phàm cũng không nói gì, cùng Mẫn Nhu ngồi xuống, trên bàn ăn yên tĩnh hoàn toàn khác hẳn với ở nhà Mẫn Nhu khi vô câu vô thúc , Mẫn Nhu ngồi nghiêm chỉnh, dáng vẻ đoan trang, lo lắng nếu bản thân không để ý sẽ khiến người lớn khó chịu.

“Em muốn ăn cái gì?”

Ánh mắt Lục Thiếu Phàm dịu dàng nhìn cô, lời nói yêu thương chăm sóc cô, cảm giác căng thẳng trong lòng Mẫn Nhu được thả lỏng, cũng chỉ có Lục Thiếu Phàm mới có thể khiến cho cô lấy lại chút tự tin tron