ủa anh, hai người ở sát nhau đến mức Mẫn Nhu có thể thấy lỗ chân lông trên mặt Lục Thiếu Phàm, trong lòng rối loạn, nhưng không cách nào ngăn anh áp sát vào.
Bốn cánh môi chỉ cách nhau vài millimet, Mẫn Nhu có thể cảm thấy hơi thở nóng cháy của Lục Thiếu Phàm, chóp mũi chỉ thiếu chút nữa là đụng vào nhau, điều đó càng khiến Mẫn Nhu khẩn trương nuốt nước miếng, sự ma sát nơi thắt lưng khiến cơ thể cô mềm nhũn, do dự nhắm mắt lại, trên môi vừa truyền tới xúc giác ấm áp thì một giọng nói non nớt thanh khiết la lên như tiếng chuông báo giữa phòng khách, khiến Mẫn Nhu chấn động, đột nhiên lui ra khỏi người Lục Thiếu Phàm, ngồi ra sau.
“Ba ba”
Mẫn Nhu giả vờ sửa lại tóc, cố gắng che dấu vẻ bối rối ngượng ngùng nhìn về phía nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy Đậu Đậu chầm chậm chạy tới Lục Thiếu Phàm, hai cánh tay như củ cải quặc lại, còn có con vật yêu mà lần trướ cô nhìn thấy, con chuộc lông vàng, cũng giống như Đậu Đậu, hai mắt sáng lên nhìn Lục Thiếu Phàm.
“Ba ba! Ôm con!”
Cơ thể tròn vo không ngừng cọ vào chân Lục Thiếu Phàm, đôi mắt đen lấp láy phủ một màn sương ủy khuất, hai cánh môi mũm mĩm chum chím, vì động tác của Đậu Đậu mà con vật ôm trong tay cũng bắt đầu kêu lên.
Mẫn Nhu nhìn Đậu Đậu đáng yêu như tiểu tiên đồng, trong đôi mắt lóe lên sự cưng chìu và xót xa, bản thân đang ngồi xa nhích lại gần Lục Thiếu Phàm.
Lục Thiếu Phàm liếc mắt nhắm nhìn Mẫn Nhu yêu thích dáng vẻ của Đậu Đậu, cánh môi cong lên rất khó nhận ra, khẽ cúi người, ôm lấy đứa trẻ đang nhảy cẫng lên vào lòng, dịu dàng hòi: “Đậu Đậu có nhớ cha không?”
Đậu Đậu bị Lục Thiếu Phàm hôn lên mặt cười khanh khách, gương mặt bầu bĩnh khả ái chỉ cần nhéo nhẹ có thể chảy ra nước.
“Nhớ a!”
“Vậy Đậu Đậu có nhớ mẹ không?”
Lục Thiếu Phàm vì muốn Lục gia sớm chấp nhận cô nên tất cả mọi thủ đoạn tồi tệ nào cũng dùng, ngay cả đứa trẻ bốn tuổi cũng không tha!
Đậu Đậu bị hỏi như thế, sợ hãi nhìn Mẫn Nhu, gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn nhắn lại, hai tay bụ bẫm vặn vẹo vào nhau, bất mãn nói to: “Bà nội không cho con kêu cô xinh đẹp là mẹ, bà nội nói, cô là mẹ của người khác, không phải mẹ của Đậu Đậu”
Nghe Đậu Đậu hồn nhiên nói, Mẫn Nhu cảm thấy ngực khó chịu, tựa như qua Đậu Đậu cô có thể thấy mình năm đó, chẳng qua cô may mắn hơn Đậu Đậu, ít nhất có mẹ chăm sóc bầu bạn trong bốn năm.
Yêu thường nhìn gương mặt nhỏ nhắn hồn nhiên của Đậu Đậu , Mẫn Nhu nhanh nhảu ngồi xuống bên Lục Thiếu Phàm, gương mặt tỏa nắng, dịu dàng mỉm cười, bàn tay giữ lấy đôi tay bụ bẫm của Đậu Đậu .
“Cô muốn làm mẹ của Đậu Đậu , Đậu Đậu chịu không?”
Hai mắt Đậu Đậu tròn xoa, nhìn vào mắt Mẫn Nhu có thể thấy được hình ảnh mình, Mẫn Nhu đưa tay xoa đầu Đậu Đậu , ôn nhu cười nói: “Đậu Đậu đáng yêu thư thế, cô rất thích, muốn làm mẹ Đậu Đậu có được không?”
Lông mi Đậu Đậu như lá run lên, rất đáng yêu, mắt nhìn Lục Thiếu Phàm hỏi ý, thấy Lục Thiếu Phàm cười đồng tình, từ trên ghế sopha nhảy lên nhảy vào lòng Mẫn Nhu, ôm lấy cổ cô, lớn tiếng la to.
“Đậu Đậu có mẹ rồi, Đậu Đậu có thể cùng mẹ chơi đùa, mẹ, ngày mai cùng Đậu Đậu đến trường được không?”
Mẫn Nhu cẩn trọng ôm lấy cơ thể bé nhỏ, sợ nó vô tình ngã khỏi ghế, dịu dàng đáp: “Được chứ, ngày mai, mẹ đưa Đậu Đậu đi học!”
Khi bên trong nhà ba người đang cười đùa thì tiếng giày cao gót chạm xuống sàn vang lên thanh thúy, sau đó là tiếng hỏi thăm của dì Mai:
“Phu nhân, bà đã về!”
Bà Lục mặc đồ công sở, phong cách thanh nhã toát lên sự giỏi giang, nghe tiếng cười đùa, lông mày nhíu lại nhìn vào phòng khác.
Mẫn Nhu thấy ánh mắt bà Lục nhìn sang liền lấy Đậu Đậu đứng lên, lễ phép gọi: “Mẹ, mẹ về rồi ạ”
Dù gương mặt bà Lục không hờn không giận, nhưng cô vẫn kiên cường tươi cười không quên dùng chân đạp Lục Thiếu Phàm, bảo anh nói chuyện.
Lục Thiếu Phàm không hề bối rối, bình thản từ trên ghế sopha đứng dậy sát bên Mẫn Nhu, ôm vai Mẫn Nhu, đem Mẫn Nhu và Đậu Đậu ôm vào lòng, sau đó mới chào bà Lục: “Mẹ!”
Vẻ mặt bà Lục tối thui cứng đờ chỉ thản nhiên gật đâu, không để ý tới hai người đưa túi xách giao cho dì Mai, tự mình lên lầu.
“Ông xã, mẹ anh thật sự không thích em!”
Mẫn Nhu ủ rũ, biểu hiện của Lục Thiếu Phàm cũng nhạt hơn, kéo Mẫn Nhu ngồi xuống ghế, giải thích sơ qua: “Mẹ giận không phải vì em, mà giận vì anh gạt mẹ lén kết hôn”
Mẫn Nhu bất đắc dĩ thở dài, đưa tay ôm lấy Đậu Đậu đang tò mò nhìn hai người, thì thầm nói: “Xét đến cùng không phải là do em sao…”
“Ngốc ạ”
Bàn tay Lục Thiếu Phàm vuốt nhẹ tóc quăn của cô, trong giọng nói đẩy vẻ cưng chìu yêu thương, Mẫn Nhu khẽ hích mũi, nhìn đôi mắt anh, ôm ấy Đậu Đậu, tựa sát vào lòng Lục Thiếu Phàm.
Trên tầng hai tiếng bước chân chạm vào sàn nhà, Mẫn Nhu có thể thấy cơ thể Lục Thiếu Phàm hơn khựng lại, Đậu Đậu cũng vươn cổ hướng lên cầu thang, cười híp mắt nhìn Mẫn Nhu, tặc tặc nói: “Mẹ à, gia gia muốn xuống ăn cơm! Gia gia ăn cơm, khanh khách…”
Mẫn Nhu không thể đơn thuần như Đậu Đậu, cô như ngừng thở, đôi mắt nhìn lên cầu thang chằm chằm, hai tay nhỏ trở nên lạnh vì sợ, lại bị một bàn tay khô ráo ấm áp bao lấy.
Mẫn Nhu lại cầm ngược lấy tay Lục Thiếu Phàm, cùng nhau