Old school Swatch Watches
Kính Vạn Hoa: Theo Dấu Chim Ưng – Nguyễn Nhật Ánh

Kính Vạn Hoa: Theo Dấu Chim Ưng – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324321

Bình chọn: 10.00/10/432 lượt.

húng.

Quý ròm cười mát:

– Em chẳng gạt bọn chúng đâu! Em gạt anh thì có!

Khánh giật thót:

– Anh bảo sao cơ?

– Còn sao với trăng gì nữa! – Quý ròm nhún vai – Làm quái gì có chuyện đồng hồ ở đây! Từ đầu đến cuối, anh có nghe hai thằng Bò Lục Bò Trổng nhắc gì đến chuyện đồng hồ đâu!

Trước chứng cớ Quý ròm nêu ra, Khánh căm như thóc. Nó liên tục khụt khịt mũi, chắc lại đang nghĩ cách chống chế. Nhưng Quý ròm không để thằng oắt có thì giờ. Nó hỏi độp luôn:

– Sao? Tội gì?

Khánh vẫn không hé môi. Chỉ có ngực nó nhô lên hụp xuống.

Chắc nó căng thẳng lắm! Quý ròm nhủ bụng và nín thở hạ đòn quyết định:

– Tấm hình chim ưng phải không?

Ðòn quyết định của Quý ròm là đòn may rủi. Nó cũng chưa rõ tấm hình chim ưng có liên quan gì đến chuyện tụi trấn lột hành hạ thằng Khánh bữa nay hay không, nhưng túng kế nó đành giở “chiêu” của thằng Mạnh.

Nào ngờ chiêu thăm dò của Quý ròm vừa tung ra đã trúng ngay “yếu huyệt” của đối phương. Mặt Khánh xám như chàm dố:

– Sao anh biết?

Quý ròm mừng rơn, nó làm bộ khinh khỉnh:

– Chuyện gì anh lại chả biết!

Khánh chả buồn giữ kẽ nữa. Nó buột miệng than thở:

– Không rõ tại sao bọn chúng lại phát hiện được!

Quý ròm láu táu định hỏi “Phát hiện chuyện gì?” nhưng vừa mở miệng nó đã nhanh chóng tốp lại kịp. Hú vía! Hỏi như vậy có khác nào tự tố cáo là mình chả biết gì sất! Nhưng khổ nỗi nếu không hỏi thì làm sao khám phá được bí mật quanh những tấm hình chim ưng?

Quý ròm loay hoay một hồi vẫn chưa biết tính sao cho ổn. Suýt hớ một lần, nó càng thêm thận trọng. Ðang bối rối, sực nhớ đến tụi thằng Tùng, Quý ròm chợt sáng mắt lên. Nó liếc Khánh, lấp lửng:

– Như tụi thằng Tùng, Ðạt, Nghị vậy mà khỏe!

Khánh tặc lưỡi:

– Chim ưng của tụi nó là chim ưng thật!

Quý ròm càng mù tịt. Nó không hiểu tại sao có chuyện “thật, giả” ở đây. Những tấm hình chim ưng dán trên cặp của Khánh và của tụi Tùng, Nghị, Ðạt đều là những hình đề-can trong giấy bọc kẹo, có gì khác nhau đâu!

– Thế tại sao em không làm như tụi nó? – Quý ròm tiếp tục dọ dẫm.

– Em không có tiền! – Khánh khụt khịt mũi.

Quý ròm trố mắt:

– Tiền mua chewing-gum ấy ư?

– Không! – Khánh thở dài – Tiền nộp cho Dũng cò. Mỗi tuần nộp tới hai ngàn lận.

Quý ròm đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

– Dũng cò là ai?

– Dũng cò là thủ lĩnh “đảng Chim Ưng”! Bọn học trò tụi em hễ đứa nào chịu nộp tiền cho nó là không sợ bị ai ăn hiếp hay trấn lột! Dũng cò tuy không to con, nhưng cao kều, lại giỏi võ…

Ðang thao thao bất tuyệt, Khánh bỗng ngưng bặt.

Quý ròm cụt hứng:

– Rồi sao nữa?

– Em không kể nữa đâu! – Khánh khẽ liếc Quý ròm bằng ánh mắt nghi ngờ – Khi nãy anh bảo chuyện gì anh cũng biết kia mà!

Quý ròm gãi đầu:

– Chuyện gì anh cũng biết nhưng riêng chuyện Dũng cò thì anh chỉ biết sơ sơ! Em cứ kể tiếp đi!

Nhưng mặc cho Quý ròm “dụ dỗ”, Khánh vẫn khăng khăng:

– Không! Em không kể!

– Em sợ Dũng cò đến són ra quần thế sao?

Quý ròm dùng kế “khích tướng” nhưng Khánh chẳng tự ái mảy may. Nó chớp mắt:

– Bọc Bò Lục Bò Trổng còn sợ nó huống gì tụi em! Nó đe rồi. Nó bảo hoạt động của nó là hoạt động từ thiện, nhằm giúp những học sinh yếu đuối hiền lành thoát khỏi tay bọn trấn lột, nhưng cấm tụi em không được hở môi về chuyện này với bất cứ ai. Ðứa nào hó hé với ba mẹ hoặc thầy cô, nó sẽ đón đường “hỏi tội” ngay!

Quý ròm cười khanh khách:

– Hoạt động từ thiện gì lại thu tiền!

– Nhưng nó đâu có bắt buộc! – Khánh bênh vực Dũng cò – Chỉ đứa nào muốn dán hình chim ưng lên cặp để bọn trấn lột “kiềng mặt” mới phải nộp tiền cho nó thôi!

Quý ròm nheo mắt:

– Thế ra hình chim ưng của em sáng nay là tấm hình “bất hợp pháp”? Em không đóng tiền cho Dũng cò mà lại tự tiện dán dấu hiệu của nó lên cặp?

Không biết vì câu hỏi của Quý ròm khó trả lời quá xá hay vì đã tới nhà thật mà Khánh không buồn trả lời. Nó chỉ nói:

– Em vô nhà đây!

Rồi ôm cặp chui tọt vào một hẻm nhỏ bên đường.

Quý ròm vừa vô tới cổng, Mạnh đã chạy vù ra:

– Ôi, anh đi đâu mà giờ này mới về? Em và anh Tiểu Long đợi anh dài cổ luôn!

Quý ròm dòm quanh:

– Tiểu Long đâu?

– Ðợi anh lâu quá, ảnh về rồi! Ảnh bảo là chiều ảnh qua!

Rồi Mạnh cầm tay ông anh lắc lắc:

– Nãy giờ anh đi đâu thế?

– Tao đi truy lùng “đảng Chim Ưng”!

Mạnh đỏ mặt:

– Thôi mà! Anh cứ chọc em hoài!

Quý ròm cười cười:

– Mày không tin thì thôi! Tao đi tắm đây!

Nói xong, Quý ròm bước vụt vào nhà.

Từ đó cho đến lúc ngồi vào bàn ăn, Mạnh cứ tò tò đi theo Quý ròm. Nhưng mặc cho nó hỏi, Quý ròm không đáp, chỉ nhe răng cười ruồi.

Cho đến khi leo lên giường nằm ngủ trưa thì Mạnh không nhịn được nữa. Nó giật mạnh chiếc gối dưới đầu Quý ròm:

– Làm gì anh cứ úp úp mở mở thế?

Quý ròm giằng chiếc gối lại, mắt hấp háy:

– Úp mở gì đâu! Tao đã nói là tao đi truy lùng “đảng Chim Ưng”, ai bảo mày không tin chi!

– Em không tin! – Mạnh vùng vằng.

Không tin thì kệ mày!

Nói xong, Quý ròm vòng tay lên đầu giữ khư khư chiếc gối, nhắm mắt vờ ngủ.

Thấy không làm gì được ông anh, Mạnh lạ giọng năn nỉ:

– Anh kể em nghe đi! Hồi trưa anh