muốn vợ đẹp không khó. Sinh ông cố anh ra thì chỉ hơi xấu thôi. Rồi ông ấy lại tiếp tục lấy vợ đẹp, sinh ông anh ra thì đã bão hòa rồi. Thế là tiếp diễn, đến đời của anh thì gien xấu đã bị triệt để toàn tập!"Đến lúc cậu kết thúc lập luận của mình, khuôn mặt Chanyeol đã - kỳ diệu thay - cũng đờ ra toàn tập.Rồi, anh bật cười ra tiếng.Cậu nghệch mặt nhìn anh, thừa biết điều mình nói là vô cùng ngốc nghếch, nhưng nếu đổi lại là phần thưởng này... thì cậu nguyện sẽ ngốc nghếch muôn đời.Ngồi đối diện nhau như thế này, trong y phục ở nhà đơn giản, cùng làm những việc đơn giản, ngay cả cách ngồi cũng không cần câu nệ... Cảm giác thì lại như đang bơi trong biển ấm, chút chộn rộn, chút xốn xang. Song lại rất nhiều khát khao muốn được tan chảy vào đối phương...Đây... chính là tình yêu mà ba cậu đã nhắc đến, loại cảm giác hoàn toàn khác với thứ ông sở hữu.Đây, cũng chính là điều cậu tìm kiếm, khao khát bấy lâu.Đây chính là hạnh phúc.Bỗng nhiên xúc động đến chao đảo.Baekhyun nhào đến ôm chặt lấy eo anh, đầu tựa vào lồng ngực rắn chắc. Lần đầu tiên trong đời, cậu chợt thấy bản thân vô cùng rộng lượng."Sẽ có một ngày, em yêu anh còn hơn cả bản thân."Là lời hứa thật chân thành của một cậu bé ích kỷ. CHƯƠNG 20: TIẾNG HÀN PHONG PHÚMắt khóa chặt vào nhân vật quyền quý đối diện, anh bình thản lên tiếng. Lời nói thoát ra nhẹ như gió thoảng.“Tôi và Baekhyun đã ngủ cùng nhau.”“‘Sẽ có một ngày’?”Tưởng rằng người sẽ cảm động trước lời tuyên thệ thật tâm, hồ ly nào ngờ hùm ta lại quay sang sừng sộ mặt mày với mình (~.~). Haizz… làm sao mà anh hiểu được, đối với một đứa bé cả đời gắn chặt với phương châm “Tất cả vì bản thân” như cậu, nói ra được những chữ trên thật khó khăn biết nhường nào…À, nhưng cái danh Hồ Ly đâu phải chỉ “trưng” ra cho đẹp, Baekhyun bắt đầu lục lọi bộ óc, tìm cách “uốn vặn” từ ngữ vừa thốt ra, cốt làm dịu lòng “đấng chí tôn” của mình.“Ý em là… sẽ yêu anh ngày càng nhiều ấy mà,” cậu cười hòa hảo, “hôm nay nhiều hơn hôm qua, ngày mai nhiều hơn hôm nay, ngày mốt…”Lời chưa dứt thì môi đã đan lấy môi mút mát nhè nhẹ, có hơi cưỡng ép nhưng cũng thật dịu dàng. Nụ hôn chưa đầy mười giây thì đã dứt ra khiến lòng cậu có chút tiếc nuối, song lại nhanh chóng bị… “choáng” vì câu tiếp theo của Ác Ma.“Nhiều ngày quá. Giờ thì đã rút ngắn bớt chưa?”Cậu gật đầu lia lịa, cũng chẳng biết mình đồng tình điều gì, chẳng qua cảm thấy tình thế đòi hỏi phản ứng này…Khóe môi người ta bắt đầu cong lên, lúc này lại dùng đôi tay ôm trọn cậu vào lòng, bồng bế kiểu nào mà cậu không ngồi trên ghế nữa, lại… nằm dài ra trên sàn(>wLại là nụ hôn mười giây…“Còn bây giờ?”Lại gật đầu…“Bây giờ?”Lại hôn tiếp…Đầu óc cậu quay cuồng, mặt thảm dưới lưng dường như nghiêng ngã. Cứ… “rút ngày” kiểu này thì biết hôn đến bao giờ…? Dù cậu thật sự không ngại chút nào… nhưng thế này thì chẳng phải tim sẽ sớm “mắc nạn nghẽn tắc” hay sao?“Anh…” cậu thở dốc, hai tay áp vào ngực anh chống cự yếu ớt “…đúng là nhỏ mọn quá đi… Người ta yêu bản thân thì chỉ có một mức ‘hữu hạn’ thế này thôi nè…”Cậu đưa một tay lên, khẽ gập ngón cái và trỏ ước lượng độ lớn. Sau đó lại đến lượt tay kia, lần này độ dài có vẻ ngắn hơn, song lại dần dần duỗi thẳng… Cuối cùng, ngoác một nụ cười thật chân thành, hồ ly thỏ thẻ.“Nhưng yêu anh… là chỉ số ‘vô hạn’ đó.”Sững ra một lúc…Anh lại nở nụ cười hiếm hoi. Đúng ngay kiểu cười lười biếng pha chất lãng tử — nụ cười của Casanova.Cậu trân trối nhìn anh, lòng thầm rủa ông trời đã sinh ra phái đẹp, sao còn tạo ra những sinh vật… đẹp thế này? (~w~) Sẵn, nguyền rủa luôn tên nhà văn biến thái nào đã tạo ra Casanova! (Ngừi ta là nhân vật có thật viết hồi ký mà ‘mợ’ …=.=)Lúc sau đó, chẳng nhớ rõ anh đã hôn cậu bao lâu nữa, bao sâu nữa… Chỉ biết rằng, khi giật mình tỉnh giấc thì đã quá nửa đêm, đồng thời lại cảm nhận được cánh tay ấm áp thay gối dưới đầu…(Choáng hai người này ghê ~”~ có ai đời hôn hít mà lại… lăn đùng ra ngủ cơ chứ >wMỉm cười, cậu nép người vào anh và chìm vào mộng mị.* * *Sáng hôm sau, cũng giống như mọi buổi sáng bình thường khác. Nếu không có người vú nuôi đánh thức, thì y rằng Baekhyun nhà ta sẽ “nướng” nguyên ngày. Khác ở đây là, vừa khi cậu mở mắt sau vài tiếng “dậy đi” trầm khàn, có người nào đó lại cúi xuống đặt một cái hôn thật sâu…Ấm ứ vài tiếng… rồi lại dịu xuống như một chú mèo sưởi nắng.Một lúc sau……“Bởi vì có người đã dặn,” với một khuôn mặt cực kỳ “tỉnh”, Chanyeol bình thản phát biểu khi đưa màn hình điện thoại đến trước mặt cậu, “phải đánh thức cậu ta trước khi hôn.”“…!” (O__o)Còn biết nói gì nữa? Người ta lúc nào cũng khiến cậu phải đơ cả lưỡi. Sau này đến cả lời phát ra cũng phải sàng lọc kỹ lưỡng, chứ đừng nói đến tin nhắn vốn có thể lưu lại…Chưa hết ngượng ngùng thì cậu cảm thấy có gì đó mềm mềm được ném lên đùi mình, giở lên xem thì thấy một bộ đồ thuộc dạng kín cổng cao tường, kiểu dáng tuy không bắt mắt nhưng lại rất thanh nhã. Cậu nhíu mày, lướt mắt nhìn anh rồi lại bộ đồ. Không lẽ nhà anh có sẵn đồ cho cậu? Hay do… ai đó đã từng ở đây để lại? Lần mò một lúc thì ra bảng giá vẫn chưa cắt, ngó sang ghế thì th