XtGem Forum catalog
Kẻ phản diện

Kẻ phản diện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214670

Bình chọn: 7.00/10/1467 lượt.

y…“Không đánh à? Không đánh thì tôi đi đó,” cậu tí tởn khiêu khích.Cô gái dẫn đầu nở một nụ cười thâm hiểm, hằn học.“Mày coi thường tụi tao quá đấy, Baekhyun.”..Trong một góc khuất của hành lang, có hai người chăm chú quan sát.“Không được.”Park Chanyeol đưa tay ra cản lại một Sehun đang sốt sắng toan lao lên. Khuôn mặt anh bình thản như nước, lạnh lùng như băng. Duy chỉ có đáy mắt le lói một sự tính toán tàn độc.“Cậu điên rồi sao, Chanyeol?!” Sehun tuy hết sức bức xúc, nhưng đã không chống lại lệnh. “Baekhyun đang bị đánh đấy! Cho là cậu ta là món đồ chơi mới của cậu đi nữa, lẽ nào cậu đã quên tôn chí của mình?!”Park Chanyeol không trả lời, đôi mắt sậm màu của anh dõi về hình dáng nhỏ nhắn trên sàn với sự lãnh đạm giả dối. Baekhyun không hề chống trả khi bị tấn công. Cậu chỉ khụy xuống và cuộn người lại, tay chắp lên để bảo vệ đầu, trong khi bọn đàn chị liên tiếp đạp và thúc vào lưng cậu.Cậu bất động như người đã chết. Thậm chí không hề thốt lên một tiếng nhỏ.Anh biết cậu đang làm gì. Và trong lòng anh bỗng nhiên đắng lại…Đặt tay lên vai Chanyeol, Sehun bình tĩnh lên tiếng, vẻ mặt vui vẻ thường ngày lần đầu tiên chuyển hướng nghiêm trọng.“Để tôi đi, Chanyeol.”Mắt vẫn không dứt khỏi Baekhyun, Park Chanyeol khẽ lắc đầu.“Cậu ta cần bài học này.”“Bài học gì? Rốt cục là cậu muốn sao đây, Park Chanyeol?” bàn tay trên vai Chanyeol nắm chặt hơn.“Baekhyun không phải cậu ta, Sehun” Chanyeol quay qua nhìn thuộc hạ của mình, đôi mắt lóe lên sự đe dọa lộ liễu. “Cho dù tính tình có giống đến đâu đi nữa, Baekhyun không phải cậu ta.”Sehun sững ra vài giây rồi lùi lại, bàn tay buông thõng.“Vì thế, Baekhyun không cần anh quan tâm,” Chanyeol lạnh lùng nói.” Baekhyun là của tôi.“Sehun có vẻ chìm trong một cơn dằn vặt đau khổ.Đến khi anh đã thu lại đủ bình tâm để ngước lên, thì chỉ còn Baekhyun một mình trên hành lang vắng vẻ. Bọn người kia đều đã bỏ đi.“Đi rồi? Sao lại thế?”“‘Sợ’.” Chanyeol vô cảm khẳng định.“Sợ cái gì? Cậu thì biết cái gì chứ?!” Nói rồi Sehun vội vã bước đi. Lần này Chanyeol không hề ngăn cản.Không phải cậu ta sợ, là họ sợ — Anh nghĩ thầm, bàn tay nắm chặt lại khi dõi theo bóng lưng thằng bạn chạy đến bên Baekhyun.* * *“Đau không?” Sehun ngồi xổm xuống trước mặt một Baekhyun đang lồm cồm bò dậy. Trên mặt anh tuy vẫn dán một nụ cười hòa nhã, nhưng chân mày nhíu lại đầy thương cảm. Nắng chiều tạt vào hành lang lộ thiên, đổ lên cậu một màu cam đậm đà, khiến cậu bỗng trông cô độc và xa cách làm sao…“Đau sao không!” Baekhyun nửa cười, nửa nhăn nhó. “Còn không đỡ em lên, ngồi đó hỏi mấy câu thừa thãi làm gì?”Baekhyun cười khì, thở phào rồi dang tay ra đỡ cậu lên.“Đâu có, anh sợ là em thuộc dạng người thích tự mình đứng dậy ấy mà. Đỡ em rồi em lạnh nhạt đẩy ra, xong kêu lên ‘Mặc kệ tôi!’ hay gì gì đó thì ngại lắm.”“Mát dây hả? Có người đỡ lên là may rồi. Ai ở không mà còn đóng phim nhiều tập?!” cậu mắng anh rồi ngoác miệng cười hì hì.Bên Baekhyun, sao không khí lúc nào cũng nhẹ hẫng ấy nhỉ?Sehun vừa cười vừa lẩm bẩm. “Em đúng là tâm thần.”“Em nghe đó nha!”“So—rì!”“Nhưng phải tâm thần chứ, không thì tụi nó đâu tha cho em sớm vậy.”“Hả? Ý em là sao?”Cậu cốc vào trán anh rõ to.“Vậy mà tưởng anh hiểu em lắm! Xì…”Sehun xoa xoa lấy trán, cái nhíu mày từ từ giãn ra. Trên gương mặt anh là sự đan xen giữa nghi ngờ và vỡ lẽ.“Là ‘sợ’?”Cậu nhìn anh, híp mắt cười khì. “Bingo!”“Anh vẫn không hiểu,” Sehun nhăn nhó, ném cái nhìn ương bướng về phía Baekhyun.“Vậy chứ anh lôi cái lập luận đó từ đâu ra?”“…”Thở dài, cậu luồn những ngón tay trắng muốt vào tóc thay lược, chỉnh tề lại đầu tóc. “Phải khiến chúng tưởng em bị tâm thần, cứ cười cười khích khích, đánh không đánh mà đỡ không đỡ. Chúng sợ.”“!!!”“Làm gì ngạc nhiên thế? Đó là tâm lý chung của người thường mà: Sợ người điên.”“Sao không đơn giản chạy đi?”“Chạy rồi mốt tụi nó đón đánh nữa cũng như không. Cái này mới độc nè,” cậu lắc lắc đầu, mái tóc bây giờ lại bồng bềnh, tỏa sáng trong ráng chiều. “Trước khi chúng đi tặng chúng một nụ cười bệnh hoạn. Thế là mai mốt khỏi phiền em!”Sehun hết sức kinh ngạc.“Thật ra, em cũng nghĩ đến vụ ‘chơi lại’ tụi nó rồi…nhưng như thế không ổn lâu dài. Chừng nào mà anh Chanyeol vẫn chưa rút cái Phán Quyết tào lao ấy về, thì vẫn còn đứa sẽ đến phiền em…”“!!!” (Mặt Sehun—> o.o)“…Mà em thì không tiện ‘mách lẻo’ với ông thị trưởng lúc này được. Nên cứ giả tâm thần là tốt nhất!”Trong đầu Sehun lúc này đang lùng bùng suy nghĩ rối ren. Trời ạ! Gộp một đống như vậy trong một chữ ‘sợ’, hỏi ma nào có thể hiểu cơ chứ!“Với lại, dựa theo độ ‘tám’ của lũ ‘con buôn’ vừa rồi thì việc này lo gì chẳng lên mạng ngày mai — À không, tối nay chứ!” Baekhyun lại nở nụ cười bừng sáng. “Đến lúc đó để coi ma nào dám đến phiền đại ca nhà này!”Nói rồi cậu chống nạnh cười, vờ vịt dáng điệu của một bậc đại ca. “Hô hô hô…”“…”(Sehun hết nói =.=” )“Ý mà, như thế nam tính quá, phải thế này mới đúng nhỉ?” cậu chéo chân, khoanh tay rồi hất tóc cười theo kiểu công chúa đỏm dáng. “Hi hi hi…”“…”(Sehun hết nói tập 2 =.=””” )( Baek nhà này ‘man’ quá cỡ ^^” )Phó tướng Devil thở ra