p của người nào đó.“Cậu ở lại.”“Thật… thật sao?” cậu tròn mắt nhìn anh.“Cậu muốn đi cùng hắn?” mắt anh tối sầm lại, sức siết trên cổ tay tăng lên, cậu tưởng chừng như xương mình có thể gẫy vụn bất cứ lúc nào.“A… a… đau! Anh bỏ tay em ra đã!” cậu la lên oai oái.Chanyeol nheo mắt lại đầy hoài nghi.“Có thật bỏ ra cậu sẽ không chạy theo hắn?”“Dĩ nhiên rồi!” Baekhyun gần như hét to lên. “Người em thích là anh. Anh bảo em ở lại mừng còn không kịp thì chạy theo anh ta làm gì?!”Chanyeol lập tức buông tay cậu ra. Baekhyun ngồi phịch xuống ghế, tay xoa lấy chỗ anh vừa siết. Đau muốn chết! Đau đến muốn khóc thét lên đi được!“Anh đúng là vũ phu mà…” cậu cằn nhằn ca cẩm, “da thịt em rất dễ bị bầm. Anh làm thế này thì tay phải đeo băng cổ tay hơn cả tuần…”Ác ma nhìn cậu than vãn mà trong lòng thầm kinh ngạc. Sao cậu bé này nói nhiều thế nhỉ? Sunhwa lúc nào cũng im thin thít, chỉ đôi khi anh nói trước thì cô mới dám gợi chuyện. Anh cũng chưa bao giờ cư xử mạnh bạo như thế với Sunhwa. Có cái gì đó nơi Baekhyun này khơi dậy mặt đen tối trong anh – một phần mà ngay cả bản thân cũng không hề hay biết sự tồn tại.Chanyeol chìa tay ra trước mặt cậu.“Đây, cậu tức thì có thể trả thù.”Baekhyun trừng mắt nhìn anh, sau đó làm một chuyện khiến mọi đôi mắt đều mở to kinh ngạc.Búng vào mũi Park Chanyeol!“Mát dây hả? Đánh lại anh em càng đau hơn! Xúi dại không,” cậu nhoẻn cười tinh nghịch.“Cậu vừa…?” Chanyeol sững ra, tay sờ lên chỗ cậu vừa chạm vào – như thể nơi đó vừa bị đóng dấu vậy.Có ai đời lại dám vuốt râu hùm, ai đời lại dám búng vào mũi Ác Ma?“Đau sao?” Baekhyun hốt hoảng, vội vã gỡ tay anh ra và chồm người lên vừa xoa vừa thổi chỗ cậu mới ‘đả thương’. “Có sao không? Ai mà biết da anh mỏng thế…”Khoảng cách gần, anh đẹp mê hồn. Nói ra có vẻ buồn cười khi dùng từ ‘đẹp mê hồn’ để miêu tả đàn ông, nhưng quả thật Baekhyun không còn từ ngữ nào xứng đáng hơn với anh nữa… Gần gũi anh thế này… nó khiến cậu cảm thấy lạ quá. Sự tự tin thường ngày biến đâu cả rồi?Ánh mắt chạm nhau. ‘Điện chạy dọc sống lưng’.Trời ạ! Vậy mà cậu đã từng nghĩ đó chẳng qua là cách nói hoa mỹ vớ vẩn của bọn văn sĩ cơ đấy!Cậu nhanh chóng chuyển hướng nhìn xuống mũi anh, kinh ngạc vì chính sự né tránh của mình.Baekhyun là một người tự tin sôi sục kia mà! – cậu khó chịu nghĩ, vừa nhíu mày, vừa thêm lực vào ngón tay đang xoa. Môi cậu bập lại – Né tránh như thế, nhăn nhó như vầy… sẽ khiến người ta ghét bỏ cho coi…Baekhyun nào có ngờ, chính vẻ mặt khổ sở của mình đã – một cách huyển bí – thúc đẩy Ác Ma bất giác làm một chuyện động trời.Anh áp gần lại và chạm môi vào cậu!Đó thậm chí không phải là một nụ hôn thật sự (trong từ điển của Baekhyun^^”).Đó chỉ là một cái lướt nhẹ qua môi mà thôi.Nhưng cũng đủ để làm một Baekhyun bê-tông cốt-thép mềm nhũn ra như sợi mì chay!Như lỡ tay chạm vào nham thạch, cậu phóng người lùi lại, vấp vào thành ghế sofa phía sau và ngã sõng soài lên mặt ghế.Mất mặt quá đi mất!Baekhyun giật mình, cậu cứ ngỡ sự tự ái trong cậu đã chai sạn từ lâu rồi chứ? Sao bây giờ nó lại bùng lên hừng hực thế này?“Sao thế?” khuôn mặt Chanyeol bỗng đanh lại, ánh nhìn như đóng băng trên môi cậu.Baekhyun chớp mắt. Cậu biết nói gì đây? Đầu óc cậu bây giờ rỗng tuếch. Chỉ nụ hôn-không-ra-hôn của anh đã khiến cậu thảm hại như thế này đây! Thật xấu mặt thay cho một Baekhyunchai lì!“Xéo đi.”Anh lạnh lùng nói khi trông thấy sự khó chịu trên mặt cậu, hiểu lầm đó là do nụ hôn vừa rồi.“Anh Chanyeol?”“XÉO!”Park Chanyeol gầm lên, chân đạp mạnh vào chiếc bàn coffee nhỏ khiến nó đổ nhào. Sách vở tung tóe, ly cà phê của Sehun uống dở đổ cả lên người Baekhyun.Có tiếng xôn xao trỗi lên, cũng có những ánh đèn flash chớp nhoáng chung quanh.Nhưng trong tầm nhìn của Baekhyun chỉ có mỗi Chanyeol. Cậu biết rằng anh tức giận vì nụ hôn đó, nhưng lại không hiểu nỗi lý do tại sao. Là anh hôn cậu trước cơ mà! Bây giờ tại sao lại nổi nóng vô cớ với cậu như vậy?Cậu tức lắm. Và Baekhyun rất ít khi nổi lửa thật sự.Vì thế cậu cứ đứng lì ra đó. Mặc cho từng cơn sóng sợ hãi dồn dập ùa đến, khi hồi tưởng lại những ngón tay bóp lấy cổ mình hôm qua.Park Chanyeol bất chợt đứng lên, cậu bất thần lùi về sau. Anh khựng lại đôi chút khi trông thấy nỗi sợ lẩn khuất trong đôi mắt ươn ướt của cậu. Bàn tay nắm chặt lại, Ác Ma quay người bước thẳng ra khỏi thư viện, không khỏi mang theo sự kinh ngạc từ nhiều ánh mắt phía sau.Baekhyun cũng không hiểu tại sao cậu lại cứ cố chấp đi theo. Rõ ràng vừa rồi cậu rất tức, cũng rất sợ. Nửa muốn đứng lì nơi đó thách thức anh, nửa muốn vùng chạy khỏi cái nhìn đầy sát khí. Nhưng đến khi anh bỏ đi, cậu lại chẳng làm điều nào, đổi vào đó lại tò tò đi sau anh như một con cún trung thành.Cậu không muốn đâu. Nhưng ai bảo trái tim cậu lại lớn gấp đôi lý trí cơ chứ.Cứ thế, Baekhyuncứ lầm lũi, nửa đi nửa chạy để bắt kịp một Park Chanyeol đang trào cơn sôi máu bước đi như bay phía trước. Khiếp! Người gì mà chân dài thế, làm cậu đuổi theo bở cả hơi tai!Thình lình anh quay ngoắt lại, cậu theo đó cũng đứng khựng tại chỗ, hất cằm lên nhìn anh đầy khiêu khích.“Cậu lại theo tôi làm gì?”Giọn
