nên suy nghĩ về tương lai của mình. Sau này tái hôn, sinh con, anh vẫn sẽ vứt hết mọi việc cho bố mẹ anh như khi nuôi Thông Thông sao? Anh có làm như vậy thì bố mẹ anh cũng không chịu nổi nữa. Còn nữa, anh đã bao giờ thật sự quan tâm đến Tiêu Văn Linh chưa? Anh có biết cô ta thích gì, không thích gì, thích ăn gì, không thích ăn gì không? Anh đã bao giờ tặng quà cho Tiêu Văn Linh chưa? Đừng kết hôn chỉ vì kết hôn, lần sau tìm một phụ nữ anh yêu thật lòng, làm lại từ đầu cho thật tốt!”.
Lâm Gia Mộc nói xong liền bỏ đi. Cô cũng không biết vì sao mình lại lắm chuyện như vậy. Có lẽ là vì tối hôm qua hai ông bà nhà họ Củng tìm đến văn phòng của cô, ấp úng hỏi Thông Thông có phải đến toà án không. Mặc dù không phải cháu trai mình, nhưng tốt xấu gì cũng đã yêu thương chăm sóc nó sáu năm trời. Người bị hại thật sự trong phiên tòa này kỳ thực là hai ông bà và Thông Thông, nhưng ba người này lại hoàn toàn không có quyền phát ngôn.
Q.14 – Chương 10: Nhân Nào Quả Ấy
Trích lời Gia Mộc: Mặc dù hiện nay mọi người vẫn nói nam nữ bình đẳng, nhưng người phụ nữ phạm sai lầm luôn phải trả giá cao hơn đàn ông rất nhiều.
Uông Tư Điềm kiểm kê các vật phẩm trong danh sách mua sắm. Mặc dù Giáng sinh ở Trung Quốc chỉ là cái cớ để vui chơi, nhưng bởi vì đây là Giáng sinh đầu tiên của Uông Tư Điềm sau khi ra khỏi trại quản giáo, cũng là Giáng sinh cuối cùng trước khi Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc kết hôn nên Uông Tư Điềm cực kỳ coi trọng: “Ơ, quên mua tôm bóc vỏ rồi!”.
“Không sao. Ngày mai Trịnh Đạc đến chợ thuỷ sản mua ít tôm tươi là được”. Lâm Gia Mộc vừa nói vừa tiện tay cầm một quả quýt trong túi ra bóc vỏ ăn.
Uông Tư Điềm nheo mắt nhìn cô: “Quýt này rất chua… Chị thích ăn chua từ bao giờ thế?”.
Lâm Gia Mộc dùng vỏ quýt ném Uông Tư Điềm: “Nhóc con, đừng nghĩ quá nhiều như thế. Chị không có thai, chỉ là cảm thấy khô miệng thôi”.
“Thực ra em cảm thấy chị đã thay đổi rất nhiều”. “Sao?”.
“Sau khi chị và anh Trịnh yêu nhau, chị đã thay đổi…”. “Chị? Chị thay đổi à?”.
“Trở nên… mềm mại hơn, nữ tính hơn”. “Trước đây chị không nữ tính à?”.
“Trước chị cũng có, nhưng đó là chị cố tình tạo ra. Còn bây giờ là mùi vị thiếu nữ hạnh phúc từ bên trong tỏa ra ngoài”.
Lâm Gia Mộc suýt nữa sặc nước quýt, ho một hồi lâu mới nói được: “Chị? Thiếu nữ?”.
“Không phải nói chị biến thành một thiếu nữ suốt ngày bám lấy đàn ông, mà là khí chất đã thay đổi, từ nữ hoàng băng giá biến thành nữ thần mùa xuân”.
“Đúng là không nên để em xem quá nhiều phim Disney. Là người lớn rồi mà vẫn còn ngây thơ như vậy”. Lâm Gia Mộc vỗ mông Uông Tư Điềm: “Không thấy mấy thứ đồ đông lạnh đã bắt đầu rã đông à? Mau cho vào tủ lạnh đi”.
Uông Tư Điềm đương nhiên còn cách “ngây thơ” một khoảng xa. Cô bé gặp trắc trở từ khi còn quá nhỏ, lại bị đưa đến một lò luyện như trại quản giáo trẻ vị thành niên. Hơn nữa bản thân Uông Tư Điềm cũng thông minh, một số người trưởng thành cho dù gấp đôi tuổi cô bé cũng chưa chắc đã có khả năng nhìn người bằng cô bé.
Sau khi Uông Tư Điềm xách đồ đi vào bếp, Lâm Gia Mộc chạy vào phòng làm việc, cầm gương soi đi soi lại, cảm thấy mình vẫn là mình như trước kia… chỉ có mái tóc hơi dài…
“Tiêu Văn Linh đột nhiên đổi ý rồi”. Trịnh Đạc đi đến, cởi áo khoác ra vắt lên lưng ghế.
“Cái gì?”.
“Nghe nói chuyện của cô ta và tổng giám đốc Lý đã đến tai bà xã của tổng giám đốc Lý ở Hồng Kông. Bà xã ông ta từ Hồng Kông đến lôi ông ta đi rồi. Tiêu Văn Linh đã bị sa thải. Có điều trước đó hình như tổng giám đốc Lý và cô ta đã cãi nhau to, chuẩn bị chia tay… Tiêu Văn Linh vốn cho rằng tốc chiến tốc thắng tốt hơn, nhưng bây giờ xem ra là muốn câu giờ, sau đó cố gắng kiếm thêm chút tài sản”.
“Cô ta rõ ràng là bên sai…”.
“Đừng quên còn có phí chữa bệnh của Thông Thông và căn hộ của họ nữa. Mặc dù cô ta không đóng tiền lần đầu nhưng có tham gia trả góp. Chủ trương của Củng Hâm vốn là cô ta phải tay trắng ra đi, cộng thêm bồi thường thiệt hại tinh thần, bây giờ có lẽ là chia cho cô ta càng ít tài sản càng tốt, bồi thường thiệt hại tinh thần do Ngũ Tư Lượng trả. Có thể Ngũ Tư Lượng còn phải gánh vác tiền viện phí cho Thông Thông”.
Vậy nên mới nói khi không có gì để mất, con người sẽ lộ ra diện mạo hung tợn của mình.
“Việc kiện cáo sẽ kéo dài đến sang năm?”.
“Chắc là phải sang năm mới. Dù thứ Hai có kết quả phán quyết thì Tiêu Văn Linh cũng sẽ kháng án. Hình như cô ta còn đe dọa sẽ nhận lời phỏng vấn của giới truyền thông”.
“Cô ta thật sự không nghĩ cho Thông Thông à?”. Trịnh Đạc lắc đầu: “Ai biết cô ta nghĩ thế nào”.
Anh ta kéo vai Lâm Gia Mộc, hôn một cái lên má cô: “Lát nữa cùng đi chợ thủy sản nhé!”.
“Lãng mạn một chút đi…” “Lát nữa ra bờ biển nhé!”.
“Ha ha ha ha…”. Chợ thủy sản cách bờ biển hai con phố, nói là ra bờ biển quả thật lãng mạn hơn nhiều.
Reng reng!
Chuông cửa vang lên. Uông Tư Điềm ra mở cửa: “Chị Lâm, là anh Củng”.
Củng Hâm sầm mặt ngồi trên sofa. Có lẽ anh ta cũng đã biết chuyện Trịnh Đạc vừa nói: “Cái con điếm này! Nó quyết tâm giằng co với tôi đây mà”.
“Bây giờ anh có bạn gái không?”. Lâm Gia Mộc tự rót cho mình một cốc nước n