uả nhiên không đợi nổi. Bây giờ cô ta cần tiền cho con chữa bệnh, cũng cần được “tự do”, cần nhanh chóng làm chuyện này lắng xuống để cứu vãn danh dự. Cô ta chỉ đòi một nửa số tiền trả góp căn hộ mấy năm nay, tiền tiết kiệm cũng đòi một nửa, nhưng một nửa này phải khấu trừ chi phí chữa bệnh cho Thông Thông. Xe là tài sản trước hôn nhân của cô ta, nhưng quan tòa phán quyết cô ta phải thanh toán một trăm ngàn bồi thường thiệt hại tinh thần cho Củng Hâm. Củng Hâm không phải trả tiền chữa bệnh cho Thông Thông. Như vậy tính ra cuối cùng cô ta chỉ nhận được chưa đến sáu mươi ngàn.
Ngũ Tư Lượng không đến tòa án. Quan tòa tuyên án hắn phải bồi thường thiệt hại tinh thần một trăm ngàn cho Củng Hâm, thanh toán một nửa tiền chữa bệnh cho Thông Thông, đồng thời mỗi tháng phải chu cấp một ngàn tiền nuôi dưỡng Thông Thông.
Tiêu Văn Linh nghe tòa tuyên án, biết không thể lấy được số tiền của Ngũ Tư Lượng, cuối cùng cô ta cũng chỉ nhận được chút tiền này. May mà Thông Thông đã đỡ hơn rất nhiều, bác sĩ đã đồng ý cho cô ta đón Thông Thông về nhà ăn tết. Những chuyện xảy ra một tháng qua giống như một cơn ác mộng không tỉnh lại được…
Cô ta đứng dậy, lảo đảo đi ra khỏi tòa án, ngơ ngác tìm xe của mình. Trong lúc đang đờ đẫn, đột nhiên có hai người áo đen đi đến, dội một xô nước bẩn lên đầu cô ta rồi bỏ đi: “Con điếm, xem mày còn dụ dỗ chồng người khác nữa không!”.
Tiêu Văn Linh đứng sững sờ, hoàn toàn không biết phải làm sao. Cảnh sát gác tòa án chạy tới đuổi theo hai người đó, còn có mấy người cười đùa chụp ảnh. Củng Hâm thoáng nhìn về phía cô ta rồi thở dài quay đi. Một người phụ nữ đáng thương đến mức này, có căm hận cũng chỉ lãng phí thời gian.
Lời tác giả: Chuyện này rất đơn giản, không có ý nghĩa giáo dục gì lớn, chỉ nhắc nhở người đọc nên trân trọng những gì đang có, đừng để đến lúc mất đi mới hối tiếc.
Q.15 – Chương 1: Tre Mập Mọc Măng Còi
Trích lời Gia Mộc: Dùng tuổi trẻ đánh đổi tương lai thông thường ít khi có kết quả tốt đẹp.
Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc gần như phải bò từ Cáp Nhĩ Tân về. Trên thế gian này không có chuyện nào hành hạ con người hơn tổ chức hôn lễ. Chuyện đi nghỉ trăng mật bị ném sang một bên, hai người ngủ chay trên giường trọn hai ngày mới hồi phục được một chút sức lực.
Có điều cuối cùng thì cuộc sống cũng trở lại quỹ đạo của nó, cho dù chỉ có những vụ án vặt vãnh như lông gà vỏ tỏi, nhưng nhiều vụ dồn lại vẫn làm cho hai người cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh, chỉ chớp mắt đã sắp đến tết Âm lịch…
Trên thế giới này có một số người dù ngày nào bạn cũng nhìn thấy nhưng vẫn không nhớ tên họ. Yêu cầu duy nhất của bạn là họ làm tốt việc nên làm, giảm bớt số lần xuất hiện trước mặt bạn.
Trong khu nhà Lâm Gia Mộc ở cũng có một người như vậy, đó là người phụ trách công việc vệ sinh của cả đơn nguyên, một phụ nữ trung niên khoảng năm mươi tuổi, dáng người hơi mập mạp. Hình như người phụ nữ này đã làm việc ở đây từ trước khi Lâm Gia Mộc mua hai căn hộ tầng trên tầng dưới, nhưng Lâm Gia Mộc chỉ nhớ trên biển tên công tác của bà ta hình như viết là Hứa gì đó…
Một người như vậy vào một sáng sớm đã bấm chuông cửa nhà Lâm Gia Mộc…
Hôm đó hình như khoảng ba tuần sau tiết Đông Chí, vụ Tiêu Văn Linh còn chưa kết thúc. Lâm Gia Mộc đang xử lý một vụ ngoại tình rất bình thường, không khó khăn lắm, thù lao rất cao, tối qua theo dõi đến hơn mười giờ mới về nhà. Lúc chuông cửa vang lên, cô đang ngái ngủ nên tưởng là chuông điện thoại di động. Cô đưa tay tìm điện thoại, Trịnh Đạc đã xuống giường mặc áo ra mở cửa.
Cô cho rằng Trịnh Đạc có thể nhanh chóng mời người nọ đi, nhưng đợi một lát mà Trịnh Đạc vẫn không quay lại, trong phòng khách có tiếng nói chuyện khe khẽ. Lâm Gia Mộc dụi mắt, gãi đầu, bước xuống giường ra xem tình hình.
Trong phòng khách, Trịnh Đạc đang nói chuyện với một người phụ nữ rất quen mặt. Người phụ nữ này mặc áo lụa màu xanh ngọc đính pha lê lấp lánh, Lâm Gia Mộc từng mua một chiếc áo giống thế này tặng mẹ, nhưng bà Trương Nhã Lan lại chê ỏng chê eo. Tóc uốn xoăn, nhuộm màu nâu nhưng chỉ có ngọn tóc còn có màu nhuộm. Một chiếc áo phao màu xanh lục đặt bên kia sofa. Lúc nói chuyện, Trịnh Đạc gọi bà ta là cô Hứa, có vẻ như rất thân quen.
“Trịnh Đạc, có khách à?”.
“Là cô Hứa. Em đi đánh răng rửa mặt trước đi”.
“Vâng”. Lâm Gia Mộc không nhớ ra cô Hứa là ai nhưng vẫn gật đầu, nhanh chóng vào phòng tắm vừa rửa mặt vừa nhớ lại xem người đó là ai. Lúc đang đánh răng, đột nhiên cô nhớ ra… Là cô Hứa quét dọn vệ sinh… Trịnh Đạc quen biết cô Hứa từ bao giờ? Lúc này không phải thời gian làm việc của bà ấy sao? Đương nhiên cô biết không phải tự nhiên mà ngày nào hành lang cũng sạch sẽ, nhưng lần nào cô Hứa cũng khom lưng cúi đầu, mặc bộ đồng phục nhân viên vệ sinh vừa dài vừa rộng. Có điều cô vẫn không thể liên hệ được cô Hứa quét dọn đó với bác gái trung niên đang ngồi trên sofa nhà mình.
Rửa mặt xong, cô lại đi qua phòng khách về phòng ngủ thay bộ đồ mặc ở nhà có hình con khỉ miệng rộng rồi đi ra: “Cô Hứa, hôm nay sao lại có thời gian đến nhà cháu uống trà thế?”.
Cô Hứa cười hơi lúng túng