óng.
“Đừng nói đùa! Bây giờ tôi nhìn thấy phụ nữ đã phát ngán”.
“Ý cô ấy là hiện anh không có bạn gái, cũng không vội tái hôn, thế thì có gì phải cuống lên?”. Trịnh Đạc ra hiệu cho Lâm Gia Mộc ngồi xuống: “Cô ta đã thừa nhận Thông Thông không phải con anh, rõ ràng cô ta là bên sai, chắc chắn sẽ được chia ít tài sản hơn. Theo tiền lệ, anh cũng sẽ nhận được bồi thường”.
“Nó nói sẽ tìm truyền thông”.
“Tìm truyền thông chỉ thêm thua thiệt, cô ta cũng biết điều này. Cô ta nói vậy chỉ để thăm dò anh thôi. Bây giờ người sốt ruột là cô ta chứ không phải anh, đổi thời gian lấy không gian lại có lợi cho anh”.
Nghe đến đó, đầu óc Củng Hâm tỉnh táo lại một chút. Trước khi nghĩ rõ ràng việc này, trong đầu anh ta toàn những ý nghĩ phải làm gì Tiêu Văn Linh, bây giờ nghĩ lại… Đúng vậy, Tiêu Văn Linh thất nghiệp, con trai mỗi ngày chữa bệnh đều mất tiền, tiền trong hai chiếc thẻ ngân hàng đó và tiền của nhà họ Tiêu sớm muộn gì cũng có ngày tiêu hết. Thông Thông mặc dù có bảo hiểm y tế, nhưng bảo hiểm đâu có thanh toán ngay? Ngũ Tư Lượng cũng không giống một người có trách nhiệm. Người thảm nhất là Tiêu Văn Linh, người vội vã muốn chia tài sản cũng là Tiêu Văn Linh, anh ta có gì phải sợ: “Bố mẹ tôi lúc nào cũng muốn đến thăm thằng nhóc đó”.
“Nếu ông bà muốn đi thăm thì anh cứ để ông bà đi. Đừng trừng phạt bố mẹ anh vì lỗi lầm của người khác”, Lâm Gia Mộc nói.
Củng Hâm không nói gì. Có thể thấy anh ta không muốn để bố mẹ mình đến thăm Thông Thông. Anh ta cúi đầu nhìn điện thoại. Sau bao nhiêu chuyện xảy ra, ảnh nền điện thoại vẫn chưa đổi, vẫn là ảnh chụp Thông Thông hôm sinh nhật sáu tuổi. Anh ta bực bội đổi hình nền thành hình mặc định của điện thoại. Con người rất kỳ lạ, lý trí biết Thông Thông không phải con mình, tình cảm lại không thể lập tức dứt bỏ hết mọi thứ với đứa con mình đã nuôi sáu năm trời.
“Được rồi, tôi về đây. Giáng sinh vui vẻ”.
Không biết tại sao Củng Hâm lại nói ra một câu chúc như vậy. Nói xong anh ta khịt mũi đứng lên, rời đi cũng nhanh chóng như lúc đến. Những người lui tới văn phòng tuy nhiều nhưng đa số đều như vậy, sau khi giải quyết nghi vấn trong lòng sẽ vứt văn phòng này và những việc xảy ra ở đó ra khỏi đầu, không nhớ đến nữa.
Tiêu Văn Linh ngồi thừ người trong phòng bệnh khoa nhi. Con của chị họ về nhà nghỉ tết Dương lịch, chị họ đã về nhà gặp con trai. Cô ta đưa cho chị họ bốn ngàn đồng. Vốn nên trả nhiều hơn, nhưng cô ta chỉ còn một ít tiền tiết kiệm, bây giờ miệng ăn núi lở. Một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, đã có chồng có con, có kinh nghiệm làm việc, lẽ ra muốn tìm việc cũng rất dễ. Nhưng sếp cũ của cô ta đã tuyên truyền chuyện của cô ta và tổng giám đốc Lý ra ngoài, bây giờ mọi người cùng ngành ở thành phố A đều biết, người muốn dùng cô ta đều có ý đồ khác, người thật sự muốn tuyển nhân viên làm việc lại không muốn dùng cô ta. Hơn nửa số bạn bè đã chặn số điện thoại của cô ta. Trên đời này không có thứ gì lan nhanh hơn tin đồn, những người chưa chặn cuộc gọi của cô ta đều vờ quan tâm để thăm dò hư thực. Cái tên Tiêu Văn Linh đã hoàn toàn trở nên tai tiếng.
“Mẹ”. Thông Thông tỉnh dậy, nhìn thấy mẹ ngồi khóc bên giường: “Mẹ, sao mẹ lại khóc? Mẹ bị ốm à?”.
“Không. Mẹ chỉ thương Thông Thông thôi”.
“Con không sao đâu, không đau nữa. Thật đấy…”. “Mẹ biết”, Tiêu Văn Linh sờ trán con trai.
“Mẹ, có phải mẹ và bố ly hôn rồi không?”. “Cái gì?”.
“Con nghe bác nói với bà ngoại. Bà ngoại với bác tưởng con ngủ rồi… Mẹ, mẹ con mình ở với nhau là được, con sẽ không tìm bố với ông bà nội nữa. Họ xấu, bắt nạt mẹ”.
“… Ờ”. Tiêu Văn Linh nghẹn lời, không biết cảm giác trong lòng là gì. Bây giờ con còn nhỏ, bất kể xảy ra chuyện gì đều đứng về phía mẹ. Sau này lớn lên, biết chân tướng chuyện này, con còn đứng về phe mẹ nữa hay không? Còn coi cô ta ra gì nữa hay không? Cô ta lau nước mắt. Lúc này cô ta mới hiểu, cô ta đã sai… Cô ta đã thật sự sai… sai quá mức.
Ngũ Tư Lượng chen lấn trong đám đông, gần như là bị đẩy lên tàu. Gọi điện cho Tiểu Tạng không được, gọi về nhà, bố mẹ chỉ oán trách chứ không nói gì khác. Chen lấn giữa đám đông, hắn đã quyết định bất kể tòa án bắt bồi thường bao nhiêu cũng không đền. Bây giờ hắn đã nghĩ thông rồi, công việc ở xí nghiệp quốc doanh mặc dù ổn định nhưng tiền lương lại thấp, đúng là bóc lột sức lao động. Sau khi về nhà hắn sẽ thôi việc. Mặc dù có tiền đền bù và có nhà mới nhưng toàn bộ đều đứng tên bố mẹ hắn, bây giờ hắn là người nghèo không nghề nghiệp, không có công việc, không có thu nhập, chẳng lẽ tòa án lại ép hắn lấy mỡ bán lấy tiền sao? Hơn nữa thành phố A ở tỉnh khác, muốn làm gì hắn cũng khó!
Hắn nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, biết rằng mình sẽ không quay lại nơi này nữa. Còn Thông Thông… chỉ cần mình vẫn còn thì lo gì không có con trai? Tiểu Tạng bỏ hắn thì còn có người khác. Bây giờ điều kiện của hắn tốt như vậy, thiếu gì người chịu lấy hắn?
Hắn đang suy nghĩ mê mải, thậm chí có lúc còn cười thành tiếng, vì vậy lúc một người chen chúc bên cạnh lấy mất ví tiền, hắn cũng không hề biết gì…
Lúc tòa tuyên án thì đã sắp đến tết Dương lịch, Tiêu Văn Linh q