Hướng dẫn xử lý rác thải
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3216620
Bình chọn: 10.00/10/1662 lượt.
ng, trên mặt Thông Thông vẫn nhìn ra một số đặc điểm rõ ràng. Trán rộng, tai to, mũi củ tỏi, lông mày rậm, giống hệt hắn khi còn bé…
Hắn quên luôn chuyện lấy mẫu DNA, vừa lùi về phía sau vừa nói: “Tôi… tôi đi xem bà của cháu nó đi đâu, tôi còn phải đi làm, hỏi han mấy câu rồi đi…”.
Hắn ra ngoài phòng bệnh, xoay người cắm đầu đi thật nhanh. Đi tới đại sảnh bệnh viện, bị gió lạnh ngoài cổng thổi vào, hắn mới tỉnh táo lại một chút. Trời ạ! Không ngờ hắn lại có một thằng con trai… Không… Không… Con trai thì sao? Nhưng hắn có con trai rồi… Không… Lấy Tiểu Tạng, hắn muốn sinh mấy đứa con trai cũng được. Tiêu Văn Linh vốn tính lẳng lơ, con trai của loại phụ nữ này… Nhưng lúc yêu hắn thì Tiêu Văn Linh vẫn là gái trinh, cũng yêu hắn toàn tâm toàn ý… Nghe nói công việc của cô ta bây giờ cũng không tồi. Điều kiện của nhà họ Tiêu cũng tốt hơn nhà họ Tạng. Nhà họ Tạng mặc dù có hai căn hộ ở quê, nhưng giá nhà ở quê làm sao so được với ở thành phố A… Càng không cần phải nói tiền lương một tháng của Tiểu Tạng chỉ có hai ngàn đồng, hơn nữa hắn và Tiêu Văn Linh có con trai…
Không được… tuyệt đối không được…
Ngũ Tư Lượng suy tính trước sau, lúc mừng lúc lo, mặc dù đang ở bệnh viện nhưng vẫn rất gây chú ý. Trong lúc tâm tư hắn đang rối bời, có người gọi đến điện thoại di động của hắn: “A lô!”.
“Ngũ Tư Lượng! Anh là đồ lừa đảo!”. Cùng với tiếng kêu này, một cô gái mặc áo phao mỏng từ cổng bệnh viện xông vào: “Lúc quen tôi anh nói cái gì? Thế mà bây giờ cả con trai cũng có rồi! Mình anh phong lưu sung sướng, sao còn làm hỏng danh tiếng của tôi? Bây giờ ai ai cũng biết tôi và anh sắp cưới, anh bảo tôi phải ăn nói với gia đình tôi thế nào?”.
Cô ta vừa nói vừa xông lên cầm găng tay đánh liên tiếp vào mặt Ngũ Tư Lượng.
Ngũ Tư Lượng bị mắng sững người, bị đánh hai cái mới tỉnh táo lại một chút, ôm lấy người mới đến: “Bảo bối của anh, em đừng làm thế. Anh cũng vừa mới biết, anh cũng là người bị hại!”.
“Người bị hại? Anh còn không biết xấu hổ nói mình là người bị hại à?
“Tôi còn không dám nói với mẹ tôi, chưa kết hôn đã làm dì ghẻ…”. “Người phụ nữ đó không tìm ra bố của con mình là ai nên vu khống cho anh, còn chưa xét nghiệm DNA… Không biết là con ai…”.
“Ngũ Tư Lượng, anh không biết là con ai sao?”. Tiêu Văn Linh chen qua đám người xem náo nhiệt, khoanh tay trước ngực: “Bây giờ chúng ta đi xét nghiệm DNA. Nếu không phải con anh, tôi đền anh một trăm ngàn phí thiệt hại tinh thần, nếu là con anh…”.
Không đợi Ngũ Tư Lượng đáp, Tiểu Tạng đã xen vào: “Nếu là con anh thì chúng ta chia tay! Chia tay!”.
Q.14 – Chương 9: Kiện Tụng
Trích lời Gia Mộc: Thường chỉ khi bị ép đến đường cùng, người Trung Quốc mới nghĩ đến việc ra tòa. Còn pháp luật thì lại luôn lạnh lùng vô tình.
Trong tất cả các loại kiện tụng phải lôi nhau đến tòa án, ly hôn cho thấy sự xấu xí của con người rõ ràng nhất. Mặc dù Lâm Gia Mộc xuất thân luật sư ly hôn, nhưng cô vẫn phải ngả mũ thán phục trước đủ loại thủ đoạn con người sử dụng khi ly hôn.
Hai người cùng giường cùng chiếu chung sống sớm chiều, thậm chí còn hứa hẹn chung sống với nhau đến hết đời, khi ra tòa lại cực lực nói xấu nhau, không tiếc dùng cả những chuyện riêng tư nhất giữa hai vợ chồng để tấn công đối phương. Có thể khi bạn nghe một bên khóc lóc kể lể sẽ cảm thấy bên kia là kẻ đốn mạt độc nhất vô nhị, nhưng khi nghe bên còn lại trình bày, bạn lại cảm thấy người vừa nói xong chỉ là một con điếm đầy dối trá.
Có lẽ trong một vụ ly hôn cũng xảy ra tình hình nghiêng về một bên, chẳng hạn như một bên ngoại tình thành thói quen hoặc bạo hành thành tính. Vấn đề là người ngoại tình thành thói quen luôn lên án người còn lại có dấu hiệu tâm thần, có chứng hoang tưởng. Người bạo hành thành tính sẽ luôn nói người bị bạo hành là kẻ dối trá cộng thêm có chứng thích tự hành hạ mình.
Tóm lại, nếu có thể chia tay trong hòa bình thì họ đã mang chứng minh thư, giấy đăng ký kết hôn, sổ hộ khẩu, thỏa thuận ly hôn đến cục Dân chính để chia tay nhanh gọn, còn khi đã lôi nhau ra tòa án thì chỉ còn lại những gì xấu xí nhất.
Ví dụ như phiên tòa hôm nay, Củng Hâm lấy chứng nhận nhóm máu ra chứng minh mình là kẻ đổ vỏ, luật sư của Tiêu Văn Linh thì nói thân chủ không cố ý che giấu, trước khi có kết quả thử máu thì thân chủ mình cũng không hề biết, mà Củng Hâm lại không cho thân chủ mình cơ hội giải thích, thậm chí còn sử dụng bạo lực ở bệnh viện, đe dọa tính mạng của em bé đang được điều trị, thật là vô nhân đạo.
Bị cáo thứ hai Ngũ Tư Lượng thì ngồi ở đó nghĩ lại xem tại sao mình lại bị hai người phụ nữ cưỡng bức lấy mẫu DNA đi làm xét nghiệm, tại sao lại bị kéo đến tòa án… Rõ ràng trước đó hắn đã quyết định có chết cũng không chịu thừa nhận cơ mà?
“Bị cáo thứ hai…”. Quan tòa lật hồ sơ: “Ngũ Tư Lượng có mặt không?”. Ngũ Tư Lượng đứng lên: “Tôi chính là Ngũ Tư Lượng”.
“Căn cứ kết quả xét nghiệm DNA, bị cáo chính là bố đẻ của Củng Thông. Quan điểm của bị cáo là quyền sinh con của mình bị xâm phạm?”.
“Đúng, tôi và Tiêu Văn Linh chỉ là tình một đêm, cô ta có thai sinh con đều không nói với tôi. Bây giờ xảy ra chuyện