u xé. Vụ án như thế này mặc dù là ai đâm đơn người đó phải cung cấp bằng chứng, nhưng có tường trình của mẹ đẻ Thông Thông, hắn có nghĩa vụ cung cấp mẫu DNA. Nếu hắn là bố đẻ của nó thật, hắn sẽ rất bị động, không chỉ phải lo tiền thuốc thang mà còn phải bồi thường phí nuôi dưỡng và thiệt hại tinh thần cho Củng Hâm bao nhiêu năm qua.
Ngũ Tư Lượng mặc dù có năm phần nắm chắc Thông Thông không phải con hắn nhưng cũng không dám mạo hiểm, cho nên hắn phải động não, bí mật đến thành phố A, định lấy mẫu DNA của Thông Thông rồi mang đi xét nghiệm trước. Nếu là con hắn, hắn có chết cũng không cung cấp mẫu. Nếu không phải con hắn, hắn sẽ cung cấp mẫu DNA, sau đó kiện ngược lại Tiêu Văn Linh và Củng Hâm.
Phụ nữ đúng là một loại động vật máu lạnh và thực dụng. Trước đây hắn không có tiền thì tất cả đều tránh xa hắn, ngay cả những bác gái thích làm mai làm mối cũng không chịu giúp hắn hoặc chỉ làm mối cho những người không ra gì, thậm chí là phụ nữ ly hôn phải nuôi con, còn bảo hắn không nên kén chọn.
Bây giờ hắn có công việc, làm ở xí nghiệp nhà nước, còn được thăng chức, hơn nữa nhà hắn được đền bù, những người đó lập tức đổi sắc mặt, không chỉ chủ động làm mối cho hắn mà đối tượng cũng càng ngày càng tốt. Chẳng hạn như bạn gái của hắn bây giờ còn chưa đến hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp đại học, công việc mặc dù bình thường nhưng ngoại hình xinh đẹp, gia cảnh cũng tốt. Mặc dù còn chưa tới giai đoạn bàn chuyện cưới xin nhưng cũng sắp rồi. Bố mẹ hắn đã tính đến chuyện mua nhà cưới vợ cho con.
Nhưng hắn luôn nghĩ ngợi, nếu hắn vẫn là hắn trước kia thì cô gái này có đến với hắn không?
Tính ra, lúc hắn chỉ có hai bàn tay trắng, người toàn tâm toàn ý yêu hắn, toàn tâm toàn ý muốn tốt cho hắn chỉ có… Tiêu Văn Linh. Tiêu Văn Linh cũng đã thay đổi, bị người nhà cô ta dạy dỗ trở thành một người thực dụng, bây giờ lại trở thành một kẻ sách nhiễu. Nhưng chẳng may đứa bé là con hắn? Trong một góc đã rất lâu không có ai đụng vào trong lòng Ngũ Tư Lượng có một tia hy vọng… Không! Hắn không thể bị uy hiếp! Hắn không dễ gì mới vươn lên được, không thể lại bị kéo xuống nữa. Tiêu Văn Linh đã nhìn thấy vẻ thảm hại nhất của hắn, nhà họ Tiêu đã cho hắn một đòn đả kích nặng nhất trong đời, dù thế nào hắn cũng không thể để người nhà họ Tiêu được toại nguyện!
Lúc Tiêu Văn Linh ra khỏi khách sạn là năm giờ sáng, trời mới tờ mờ, trên đường chỉ có xe cộ thỉnh thoảng chạy vụt qua, không có nhiều người đi bộ. Cô ta co người vì lạnh, kéo áo khoác vào sát người. Một chiếc taxi từ xa chạy đến, cô ta vẫy tay. Taxi dừng lại, cô ta ngồi vào xe, trong xe cũng rất lạnh: “Sao trong xe lạnh như vậy?”.
“Em vừa mới lái mà bà chị. Bà chị đi đâu?”.
Tiêu Văn Linh suy nghĩ một lát, đọc địa chỉ nhà mẹ đẻ.
Trong nhà không có ai, mặc dù đã nhờ người đến giúp đỡ nhưng ông bà Tiêu vẫn không yên tâm về cháu ngoại, vẫn đến bệnh viện chăm sóc. Sau khi thay quần áo, Tiêu Văn Linh cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Tình yêu chính là như vậy. Cô ta và Củng Hâm sống với nhau nhiều năm, cùng nuôi dạy con cái nhưng lại không có tình cảm, lúc nghiêm trọng nhất nghe thấy giọng người đàn ông đó cũng cảm thấy khó chịu bất an, càng không cần phải nói đến lúc cùng giường chung gối. Nhưng cô ta vẫn phải chịu đựng vì cái gọi là gia đình hoàn mỹ trong mắt người ngoài, cô ta thật sự cảm thấy mình sắp ngạt thở, đến tận lúc biết ông ta…
Thực ra ông ta không còn trẻ trung gì, đã năm mươi mốt tuổi, nhưng thoạt nhìn rất trẻ, giọng nói trầm trầm, ánh mắt nhìn người khác luôn rất chăm chú, bất kể làm việc gì cũng ung dung nhẹ nhàng, lại khôn khéo từng trải. Trong khoảnh khắc nhìn thấy ông ta, Tiêu Văn Linh biết mình đã gặp được người mình vẫn tìm kiếm. Đáng tiếc… chàng đã có vợ, thiếp đã có chồng…
Ba năm trước có một vụ làm ăn liên quan đến khách hàng người Nhật, nhưng đồng nghiệp vốn giỏi tiếng Nhật lại chuyển sang công ty khác nên Tiêu Văn Linh từng học tiếng Nhật không chuyên được chỉ định đi theo. Tiếng Nhật lưu loát và thái độ tự nhiên thoải mái của cô ta để lại ấn tượng sâu sắc cho tổng giám đốc Lý. Hai người trao đổi số điện thoại di động, thăm dò nhau khoảng một tuần rồi bắt đầu hẹn hò lần đầu tiên. Có điều hẹn hò là hẹn hò, hai người vẫn hiểu ngầm, hai bên đều có gia đình nên việc hẹn hò phải bí mật. Để chứng tỏ mình đến với tổng giám đốc Lý là vì tình yêu, Tiêu Văn Linh còn không chịu nhận quà tổng giám đốc Lý tặng, mỗi lần hẹn hò đều tự bắt taxi về nhà. Hai người có chung một hộp thư, liên hệ với nhau qua thư nháp. Mặc dù tình cảm này không thể công khai, có lúc thậm chí tình cờ gặp nhau cũng chỉ có thể nhìn đối phương nhiều hơn một giây, đầu ngón tay khẽ chạm vào nhau, nhưng lại sâu sắc đến cốt tủy, làm cho Tiêu Văn Linh cảm thấy dù mình có bị đốt cháy cũng không tiếc nuối.
Vốn cô ta không kể với tổng giám đốc Lý rằng con trai cô ta xảy ra chuyện, cũng không kể với ông ta tất cả những chuyện xảy ra với mình. Đến tận lúc cô ta trở lại công ty, bị cấp trên làm khó dễ, không ngừng bóng gió cuối năm bị cắt thưởng, ngay cả việc thăng chức sắp tới cũng dừng lại, thậm chí còn có k
