Hướng dẫn xử lý rác thải
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3217924
Bình chọn: 7.5.00/10/1792 lượt.
con trước cửa văn phòng em. Bây giờ đứa bé đâu?”.
“Đang chơi với Trịnh Đạc cách chỗ em ba mét”.
“Nếu nhìn thấy Mạnh Hồng Sinh, chị sẽ bảo hắn về”. Tô Bình than thở: “Chị tưởng chị đã thoát khỏi chuyện này rồi”.
“Em biết. Nếu không phải bất đắc dĩ thì em cũng không quấy rầy cuộc sống của chị. Đến bây giờ Mạnh Hồng Sinh còn chưa đến tìm chị à?”.
“Chị hiểu hắn quá rõ. Cho dù đi chín mươi chín bước đầu tiên rất hùng hổ, nhưng một bước cuối cùng lại giậm chân tại chỗ, phải có người đẩy mới đi tới được…”.
Trong quá khứ cô ta đã bao nhiêu lần làm người phụ nữ đẩy hắn bước cuối cùng đó?
“Bây giờ chắc hắn đang ở một khách sạn rất gần công ty chị. Mẹ chồng cũ của chị gọi điện thoại tới có lẽ là do cái con Tả Tả đó sai khiến, chắc là nó cũng sắp tới đây rồi”.
“Thế chị định làm thế nào?”.
“Bảo vệ công ty chị không phải để trang trí, hai người đó không thể trà trộn vào được. Còn ở bên ngoài công ty, chị tin rằng chị có thể ứng phó được”.
“Xin lỗi vì em đã không nói với chị chuyện này từ trước”.
“Chị hiểu. Em là người có đạo đức nghề nghiệp, thân chủ là số một. Chỉ là chị không ngờ em lại nhận sự ủy thác của Tả Tả”.
“Thân chủ của em là thằng bé, nó là một đứa bé rất đáng yêu”.
Tô Bình cười: “Chị hiểu rồi. Dù thế nào thì chúng nó cũng có con với nhau rồi, chỉ có thể chúc đôi gian phu dâm phụ đó sống với nhau đến đầu bạc răng long”.
Mặc dù cô ta nói nặng lời nhưng giọng nói lại rất bông đùa như đang nói chuyện của người khác, hoàn toàn không còn vẻ giận dữ và thất bại như khi vừa biết chuyện này.
Tô Bình dự kiến tất cả các tình huống, chỉ không ngờ sau khi ăn no cháo Lạp Bát, cùng bạn trai đi về gần đến cửa công ty lại gặp Mạnh Hồng Sinh. Có lẽ Mạnh Hồng Sinh cũng không ngờ “vợ” mình lại tay trong tay đi về công ty với một gã con lai tóc đen mắt xanh, cao hơn mình một chút, mặc áo lông màu đen, đội mũ len có hình người sói.
“Tô Bình, hắn là ai?”.
“Anh ấy là bạn trai tôi, Triệu Ký”.
“Cô…”. Hắn chỉ Triệu Ký, quả thực không thể tin được vào mắt mình. Tô Bình đã ngoài bốn mươi tuổi, tuy chăm sóc rất tốt nhưng cũng đã có dấu hiệu tuổi già, về cơ bản đã rút khỏi thị trường hôn nhân rồi. Hắn cho rằng hắn đến tìm cô ta sẽ có thể khuyên cô ta hồi tâm chuyển ý rất nhanh, sau đó giành lấy quyền giám hộ con trai, lại trở thành một gia đình đầm ấm. Không ngờ Tô Bình lại ngoại tình… Không ngờ Tô Bình lại ngoại tình! Hắn thật sự có cảm giác giận dữ vì bị cắm sừng, mặt nổi gân xanh.
“Chào anh. Tôi là bạn trai của Tô Bình”. Cho rằng hắn không nghe rõ, Triệu Ký chủ động giải thích.
Mạnh Hồng Sinh nắm chặt nắm đấm, vung tay đấm mạnh vào mặt Triệu Ký. Triệu Ký tuy suốt ngày ở nhà nhưng thực ra cũng thường xuyên đến phòng tập thể thao, dễ dàng tránh được quả đấm này.
“Anh làm cái trò gì đấy?”. Triệu Ký đang định trả đòn, lại bị Tô Bình ngăn cản.
“Hắn là chồng cũ của em, là một thằng điên. Anh đừng để ý đến hắn. Mạnh Hồng Sinh, mẹ anh kêu anh về nhà tìm vợ con đấy, anh đến đây lằng nhằng với chúng tôi làm gì?”.
“Cô mới là vợ tôi!”.
Hai người đàn ông tranh một người đàn bà, một trong hai người còn là người nước ngoài, tuy cả ba người đều đã hơi có tuổi nhưng vẫn thu hút không ít người đứng xem, còn có người lấy điện thoại di động ra chụp ảnh.
Tô Bình hít sâu một hơi: “Tôi và anh đã ly hôn hơn một năm rồi, anh không nhớ à? Khi đó là chính anh ngoại tình, còn muốn người ta đẻ con không công cho anh. Tôi rút lui tác thành cho anh, bây giờ anh có vợ có con, còn đến dây dưa với tôi làm gì?”.
“Tôi và cô ta chỉ là chơi bời…”.
“Hồng Sinh…”. Tả Tả vẫn bám theo Tô Bình hy vọng có thể tìm được Mạnh Hồng Sinh đột nhiên xuất hiện: “Anh nói lại lần nữa xem?”.
Mạnh Hồng Sinh quay lại nhìn thấy cô ta: “Cô tới làm gì? Con đâu? Ai đang trông con?”.
“Vốn tôi muốn tìm Tô Bình để bảo bà ta buông tay, bây giờ xem ra người không chịu buông tay lại là anh…”, Tả Tả khóc rống lên. Cô ta vẫn sống trong mơ, nhưng Mạnh Hồng Sinh lại tàn nhẫn đập nát giấc mơ này.
Tô Bình kéo tay áo Triệu Ký, hai người lặng lẽ chuồn vào công ty trong lúc Mạnh Hồng Sinh và Tả Tả giằng co với nhau.
“Cô đã biết rồi thì hãy mau chóng ra đi, tôi sẽ nuôi con. Cô còn trẻ… tôi đã làm mất thời gian của cô… Tôi sẵn sàng bồi thường”.
“Bồi thường? Anh lấy cái gì để bồi thường tôi? Tiền à? Nếu tôi là người tham tiền thì tôi đã bỏ anh từ lúc anh ly hôn, nghỉ việc, hai bàn tay trắng rồi”.
Điều làm Mạnh Hồng Sinh khó chịu với Tả Tả nhất chính là cô ta lúc nào cũng nói đến tình yêu, dường như tình yêu có thể thay không khí, thay nước uống, thay đồ ăn. Lúc đầu hắn còn cảm thấy mới lạ, có thể dỗ dành cô ta, nhưng sau một thời gian lại chỉ cảm thấy chán ghét: “Tôi chưa từng yêu cô, thậm chí cũng chưa từng thích cô, cô có hiểu không?”.
Tả Tả sửng sốt. Mạnh Hồng Sinh chưa bao giờ nói trắng ra như vậy. “Tôi hiểu rồi. Tôi gửi con ở nhà bạn ở thành phố A, tôi và anh cùng đi đón con, sau đó chúng ta chia tay”.
Mạnh Hồng Sinh không ngờ Tả Tả lại đồng ý chia tay dứt khoát như vậy. Hắn gật đầu, đưa mắt nhìn quanh. Tô Bình và bạn trai đã biến mất từ lâu. Cũng tốt, đợi hắn giải quyết chuy