Hướng dẫn xử lý rác thải
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3216691
Bình chọn: 10.00/10/1669 lượt.
n có liên quan đến người này.
Nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên, chắn tầm nhìn của Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc. Sau khi nhân viên đi ra, Tiêu Văn Linh đã ngồi xuống bên cạnh ông chủ.
Vẫn nói phương pháp tốt nhất để loại bỏ những tâm trạng như khó chịu, đau buồn, lo lắng luôn là công việc. Khi nhìn thấy “gian tình” rõ ràng không phải vừa nảy nở giữa “ai đó” với “ai đó” hiện ra trước mắt, Lâm Gia Mộc gần như lập tức quên mất vì sao mình lại buồn bã đau lòng.
“Hai người bọn họ tuyệt đối không phải mới dan díu một, hai ngày”.
Trịnh Đạc cúi đầu giả vờ nghịch máy tính bảng: “Trên mạng không có manh mối gì… Người này họ Lý, đã kết hôn, vợ là người Hồng Kông lớn hơn ông ta hai mươi tuổi, là một phú bà có rất nhiều bất động sản và cổ phiếu. Công ty này là ông ta dùng tiền của vợ để sáng lập. Mười năm trước đã có người đồn vợ ông ta sắp chết, có điều đến bây giờ vẫn khỏe mạnh. A, ông ta mới từ Hồng Kông về, một tiếng trước mới xuống máy bay”.
Có lẽ là bởi vợ mới là người nắm tay hòm chìa khóa, ngài Lý này và Tiêu Văn Linh không thể hiện quá rõ ràng trước đám đông, nhưng qua biểu hiện của mọi người thì ít nhất là có mấy người biết rõ, còn có một người tỏ ra rất giận dữ. Lâm Gia Mộc chụp ảnh người này rồi lên website của công ty Tiêu Văn Linh tra cứu. Thì ra người này là sếp trực tiếp của Tiêu Văn Linh, cũng là người Hồng Kông. Cấp dưới của mình có người qua lại thân mật với ông chủ khiến mình không quản lý được, thảo nào anh ta lại tức giận.
“Tại sao chúng ta lại bỏ qua chuyện này?”.
“Chúng ta chỉ chịu trách nhiệm tra xem bố đẻ của Thông Thông là ai. Cái tên Ngũ Tư Lượng này xuất hiện quá sớm”.
Cho nên họ căn bản không nghiêm túc điều tra về những người khác bên cạnh Tiêu Văn Linh.
“Hơn nữa qua lịch sử cuộc gọi của Tiêu Văn Linh hoàn toàn không thấy cô ta có bất cứ liên lạc gì với người này. Thậm chí trong danh bạ của cô ta còn không có số của người này”.
Nói chuyện gian tình quả nhiên rất tốn cơm. Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc vừa ăn vừa nhỏ giọng thảo luận, chẳng bao lâu đã uống hết hai cốc rượu trắng chủ quán tự nấu, ăn hết sạch sáu đĩa hải sản.
Trong lúc hai người đang nghĩ xem có cần gọi thêm gì không, Tiêu Văn Linh từ chỗ ngồi đứng lên, nhìn khẩu hình thì hình như là vào nhà vệ sinh, mà từ chỗ cô ta đến nhà vệ sinh nhất định cần đi qua…
“Văn Linh! Vừa rồi chị nhìn sau lưng cũng đoán là em. Cơ quan em đi liên hoan à?”, Lâm Gia Mộc chào Tiêu Văn Linh trước.
Nhìn thấy cô và Trịnh Đạc, Tiêu Văn Linh đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười nói: “Đúng vậy”.
“Con em thế nào rồi?”.
“Đỡ hơn rất nhiều rồi. Chị họ em đã đến hỗ trợ. Ôi… lần này đúng là mệt chết đi được. Vốn em cũng không định đến, nhưng mấy đồng nghiệp cứ nhất quyết bắt em đến cho khuây khỏa”.
“Đúng vậy, ra ngoài cho thoải mái cũng tốt”.
“Em vào nhà vệ sinh một chút”. Tiêu Văn Linh nói xong đi vòng qua bàn họ vào nhà vệ sinh. Lâm Gia Mộc đứng dậy đi theo.
Tiêu Văn Linh vào nhà vệ sinh một lát rồi đi ra, sau khi rửa tay liền bắt đầu trang điểm lại. Cô ta vốn dung mạo không tồi, trang điểm là để giấu đi vẻ mệt mỏi và những nếp nhăn thời gian gần đây. Có lẽ là vì rượu, có lẽ là vì gặp lại tình nhân sau thời gian xa cách, hai mắt cô ta phát ra ánh sáng khác thường.
Vậy nên mới nói một người đàn ông và một người phụ nữ có gian tình sẽ không giấu được người khác. Bất kể họ tự cho là che giấu tốt thế nào cũng không thể giấu được những người có con mắt tinh đời.
Chuyện đầu tiên Ngũ Tư Lượng làm sau khi xuống xe lửa là bắt taxi đến thẳng bệnh viện nhi. Nhưng vì đã qua thời gian thăm hỏi nên bị bảo vệ ngăn lại ngoài cửa, hắn vừa định lý luận một phen thì chuông điện thoại đã vang lên như đòi mạng.
“Mẹ ạ… con đến rồi… con biết… Ai da, con biết mà… Con sẽ không bị lừa đâu… Con đến là để tìm bằng chứng… Đứa bé đó tuyệt đối không phải của con, chắc chắn là con trai cô ta ốm, nghe nói nhà mình có tiền rồi nên mới nảy ra ý định sách nhiễu nhà mình… Con hiểu mà… Mẹ, bệnh viện không cho con vào, để con nói chuyện với họ… Bây giờ nói chuyện tử tế thì không được… Vâng vâng, con nghe lời mẹ, con sẽ không cãi nhau với người ta. Con đi thuê khách sạn. Bạn học của con à? Bọn nó đều lập gia đình rồi, làm gì có chỗ cho con ở? Vâng, con biết rồi. Đúng rồi, Tiểu Tạng không nghi ngờ gì… Vâng, mẹ với bố dỗ dành cô ấy một chút… Cô ấy ít tuổi mà… Vâng, con biết rồi, xong việc con sẽ về ngay”.
Ngũ Tư Lượng cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn phòng bệnh đèn đuốc sáng choang, mím môi quay đi.
Cũng chỉ có mẹ và Tiêu Văn Linh mới cho rằng hắn là một kẻ ngu ngốc. Rõ ràng chỉ là một đêm phong lưu sau khi uống rượu, làm gì trùng hợp đến nỗi đứa bé đó chính là con hắn được? Còn đến tòa án yêu cầu gửi giấy triệu tập hắn nữa, rõ ràng là muốn bịp hắn. Hơn nữa, cho dù là con hắn thì đã làm sao? Đàn ông thì không có quyền được biết à? Sinh con trong tình hình hắn không biết mà hắn phải chịu trách nhiệm? Làm gì có chuyện ấy?
Nhưng trát gọi đã được gửi đến cơ quan, người ta đã nắm rõ họ tên, chức vụ của hắn. Hắn tìm luật sư, luật sư nói rõ nếu hắn không đến tòa án thì chỉ có thể mặc cho người khác xâ