Hướng dẫn xử lý rác thải
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3221024
Bình chọn: 7.5.00/10/2102 lượt.
tài sản.
Vương Tử Minh càng khinh thường cô ta và gia sản của nhà họ Vương thì cô ta lại càng phòng bị, đồng thời rất ngứa mắt với người được bố mẹ chồng rất thích Trương Kỳ. Còn vì sao cô ta lại ghét Lâm Gia Mộc thì không thể biết được.
Q.5 – Chương 6: Hạnh Phúc Là Một Loại Tín Ngưỡng
Trích lời Gia Mộc: Hạnh phúc là một loại tín ngưỡng, chỉ những ai thành tâm thành ý tin tưởng thì mới có được’.
Quán trà Phượng Hoàng.
Đổng Giai Nghi giao thỏa thuận ly hôn Mã Thụ Sinh đã ký cho Lâm Gia Mộc xem. Trong lúc Lâm Gia Mộc xem xét các điều khoản, cô ta xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ lại cuộc sống hôn nhân mấy năm nay quả thật không khác gì một cơn ác mộng.
“Bố tôi và mẹ kế nói ly hôn thì được, nhưng không cho tôi nuôi con”. Đột nhiên cô ta nói: “Tôi nói với ông ấy từ nhỏ tôi đã không có mẹ, phải sống khổ sở dưới sự giám sát của mẹ kế. Tôi không thể để con của tôi lại phải sống cuộc sống như tôi. Ông ấy và mẹ kế của tôi đều tức chết, mắng tôi vô ơn bạc nghĩa, nói từ nhỏ đến lớn không để tôi thiếu ăn thiếu mặc, còn cho tôi đi học, kết quả là tôi lại báo đáp như vậy. Biết Mã Thụ Sinh sẽ cho tôi tiền và căn hộ, họ lại nói tôi là phụ nữ không xử lý nổi việc này, bảo tôi về nhà…”. Đổng Giai Nghi lau nước mắt: “Một mình tôi về… Thật không biết có thể đi khỏi đó nữa không”.
Nếu thời gian vừa rồi không rời quê nhà ra thành phố lớn kiếm sống thì có lẽ là cả đời cô ta không dám rời khỏi quê quán, nhưng bây giờ…
“Vấn đề khó nhất đã vượt qua rồi. Còn lại phải dựa vào chính cô”. Lâm Gia Mộc thấy các điều khoản không có sơ hở gì, cầm bút sửa mấy điểm rất nhỏ: “Cô nói với Mã Thụ Sinh phải sửa lại những chỗ này”.
“Luật sư nói như thế là rất nhiều rồi, nếu còn thay đổi thì hắn có thể có đổi ý không?”.
“Không đâu”. Lâm Gia Mộc lắc đầu: “Cô yên tâm, bây giờ hắn còn muốn ly hôn hơn cô. Mẫy chỗ tôi sửa thoạt nhìn không có gì nhưng nếu không sửa thì sau này có khả năng sẽ trở thành sơ hở để hắn bật lại”.
“Ờ”. Bây giờ Đổng Giai Nghi cực kỳ tin tưởng Lâm Gia Mộc. Nếu không có Lâm Gia Mộc, chuyện ly hôn của cô ta không thể dứt khoát gọn gàng như vậy được.
“Tôi đề nghị cô làm xong hết thủ tục chuyển giao bất động sản rồi bán luôn căn hộ đó đi, mang con đến thành phố lớn. Bây giờ con cô đã có thể gửi trẻ, chính cô cũng có thể làm việc, cứ ở quê thì bố mẹ chồng cô và Mã Thụ Sinh sớm muộn gì cũng…”.
“Tôi cũng nghĩ như vậy. Những người ở quê đó… Bây giờ tôi cảm thấy cách bọn họ càng xa càng tốt”. Đổng Giai Nghi nói, nói xong lại thoáng nhìn Lâm Gia Mộc: “Xin lỗi… Trước đây tôi đã nói những lời không hay với cô”.
“Không có gì… Nếu lúc gọi điện thoại cho cô mà tôi nói rõ hơn một chút thì tốt”.
Đổng Giai Nghi thở dài: “Cô có nói rõ ràng với tôi thì tôi cũng chưa chắc đã tin. Điều kiện của Mã Thụ Sinh tốt như vậy, người người đều nói là tôi với cao, chính tôi cũng cảm thấy tôi rất may mắn. Nếu không phải anh ta làm một số việc quá đáng thì tôi sẵn sàng sống tạm với anh ta cả đời”.
Lâm Gia Mộc yên lặng. Một số người vợ gay nghĩ như vậy, sau đó đúng là sống tạm cả đời thật. Nhưng thử nghĩ xem, cùng sống với một người chán ghét chung giường chung gối với mình, thường xuyên cặp kè bên ngoài, thậm chí còn có khả năng lây bệnh xã hội cho mình thì có thể gọi là sống tạm không? Đó là địa ngục.
Đổng Giai Nghi cất bản thỏa thuận đã sửa đổi vào túi xách: “Vậy… gặp lại cô sau”.
“Có kết quả thì gọi điện cho tôi”.
“Vâng”.
Hai ngày sau, Đổng Giai Nghi gọi điện thoại tới. Quả thật Mã Thụ Sinh đang nóng lòng ly hôn nên hoàn toàn không để ý đến mấy chữ Lâm Gia Mộc sửa. Sau đó hai người nhanh chóng ký tên, đi làm thủ tục. Ngay trong ngày Đổng Giai Nghi giục hắn làm thủ tục sang tên, bây giờ cả căn nhà và sổ tiết kiệm đều đã là của cô ta, con trai cũng được cô ta đón từ nhà bố mẹ chồng về.
“Bây giờ bố mẹ chồng tôi rất vui, lúc tôi đón con trai đi họ cũng không nói gì. Nghe mấy bà già trong tiểu khu nói mẹ chồng tôi khoe khoang Mã Thụ Sinh sắp di cư Canada, sắp thành người nước ngoài rồi. Nói người nước ngoài rất văn minh, không kỳ thị người đồng tính luyến ái. Con trai bà ta đi cùng một người có tiền ra nước ngoài kết hôn, mấy năm nữa sẽ đón bố mẹ và con trai sang”. Lúc nói lời này, giọng Đổng Giai Nghi mang vài phần giễu cợt. Trước đây bố mẹ chồng còn cho rằng con trai đồng tính luyến ái là một chuyện rất mất mặt, bây giờ lại cảm thấy đó là “chuyện tốt”.
“Ờ, cô đừng quan tâm đến họ”. Lâm Gia Mộc không nói với cô ta rằng những chuyện này đều là do mình sắp đặt.
“Bây giờ tôi có con trai, không sợ gì hết. Tôi có một người bạn học ở tỉnh lỵ chuyên dán màn hình điện thoại, muốn mở cửa hàng chuyên phân phối đồ của Apple. Cô ấy bảo tôi đến hỗ trợ, sau khi bán nhà ở đây tôi sẽ lên tỉnh lỵ”.
Một lát sau Lâm Gia Mộc mới hiểu ra tỉnh lỵ mà cô ta nói là tỉnh lỵ của tỉnh cô ta ở: “Ờ, cô nhớ bảo trọng”.
“Ừ, tạm biệt!”.
Nhiều năm sau hồi tưởng lại những ngày tháng này, Đổng Giai Nghi vẫn thở dài. Cô ta rời khỏi thành phố quê nhà, mang con trai lên thành phố lớn kiếm sống, số tiền bán nhà có vẻ rất nhiều nhưng lên tỉnh lỵ lại không đáng là bao.