Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Công Chúa Thất Lạc

Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Công Chúa Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322513

Bình chọn: 9.5.00/10/251 lượt.

lỗi” của mình vậy.

Như thấy tình hình có vẻ nguy hiểm vì gương mặt của tôi đang vì quá tức giận mà đỏ ơi là đỏ, chính tôi còn cảm thấy mặt tôi nóng nóng nữa mà. Nó đưa tay lên miệng, tằng hắng một tiếng thật to để tập trung sự chú ý của mọi người.

Đúng là hiệu quả thật, ai cũng giật mình và quay sang nhìn nó, kể cả tôi cũng thế. Nhưng tôi nhanh chóng lấy lại bính tĩnh. Tôi giật mạnh tay ra khỏi bàn tay của Vỹ và vùng vằng bỏ ra ngoài.

Hình như tôi có thói quen xấu là giận dai và giận những chuyện không đâu thì phải? Ban đầu tôi khoanh hai tay trước ngực và cắm đầu mà đi, chẳng thèm nhìn đường. Lúc sau Vỹ chạy theo tôi thì chẳng hiểu sao tôi lại bỏ chạy.

Và thế là chuyện gì phải đến cũng sẽ đến. Trong lúc xao lãng (quay lại nhìn phía sau) tôi đã tông phải Ngọc Anh. Nhưng nó không đi với mẹ tôi mà đi một mình.

-Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa-Nó hét lớn.

-Xin lỗi, tôi… tôi không cố ý-Tôi ấp úng

-Cái gì?-Nó đứng bật dậy

-Mày không cố ý à? Xin lỗi à?-Nó nghiến răng trèo trẹo

Lúc này tôi mới để ý sau lưng nó, phía xa xa là Nguyễn. Như nhìn thấy ánh mắt xao lãng của tôi, nó túm lấy cổ áo tôi, giật mạnh khiến tôi phải nhìn thẳng vào mắt nó.

-Mày nghe cho rõ đây, không được đụng vào tao và chồng của tao, mày có nghe không hả?-Nó nói một lèo mà không đợi tôi trả lời.

Nguyễn đã nhìn thấy tôi, nó nhanh chóng chạy lại. Lúc này Vỹ cũng đã nhìn thấy. Ngọc Anh cuống cuồng, móc trong túi ra một cái lưỡi lam rồi tự rạch lên tay một đường. Xong nó đặt cái lưỡi lam vào tay tôi. Rồi nó cầm tay còn lại của tôi, tự tát vào mặt mình rồi nằm vật ra đất giống như đang ăn vạ, miệng thì la oai oái :

-Ối, ối, xin lỗi, xin lỗi mà, tha cho tôi đi, tôi không cố ý đụng trúng Linh đâu.

Nhìn thấy cái màn kịch xưa ơi là xưa của cô càng, mắt tôi chữ A, miệng chữ O. Nguyễn chạy lại, hỏi tôi :

-Chuyện gì xảy ra vậy Linh?

-Tôi… tôi… tôi…-Tôi ấp úng vì bị shock.

-Linh, cái gì thế này?-Vỹ la lớn-Tại sao em lại đánh Ngọc Anh ra nông nổi này? Ngọc Anh đã làm gì em chứ?-Hắn đang “bốc hỏa” thì phải?

Không đợi cho tôi giải thích, hắn bế xốc Ngọc Anh lên, ôm vào lòng rồi bước đi. Tôi shock hơn cả ban nãy. Mặt tôi dần dần đỏ lên vì tức giận. Nguyễn thấy vậy liền ôm tôi vào lòng, đưa tay vỗ vỗ vào lưng tôi như vỗ con nít :

-Thôi, thôi, bình tĩnh đi, chuyện đâu còn có đó mà-Nguyễn nói

Tôi tức giận, siết mạnh hai tay. Nhưng điều tôi không nhớ tới chính là cái lưỡi lam mà Ngọc Anh đã đặt trong bàn tay tôi ban nãy. Lưỡi lam đâm vào tay tôi một vết thương sâu hoắc.

Tôi đau đớn mở bàn tay ra, cái lưỡi lam rơi xuống cùng với dòng máu của tôi.

-Ui da, ai… đau…-Tôi nức nở

-Chết chưa, vô ý quá, mau đi theo tôi, tôi dẫn Linh đi cầm máu-Nguyễn kéo tay tôi đi (đương nhiên là kéo cái tay lành lặn)

Tôi cũng nhanh chân đi theo nó.

…Từ trong một góc khuất, một chàng trai và một cô gái bước đến và nhặt chiếc lưỡi lam lên. Môi cô gái cong lên tạo ra một nụ cười nhạt… một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô….

-Cô thật là ranh mãnh quá đấy Ngọc Anh ạ-Chàng trai nói…

Chap 39



.



Nguyễn dắt tôi vào phòng ngủ của tôi rồi chạy đi đâu đó.

Sau 5 phút, nó quay lại với một cái hộp bằng kính trong suốt, có dán hình một dấu cộng màu đỏ.

Nó nhẹ nhàng bôi thuốc cho tôi. Tuy vậy tôi vẫn cảm thấy tê nhức ở lòng bàn tay, lâu lâu tôi vẫn hay nhăn nhó vì đau.

“Cốc cốc”

Hình như tôi nghe có tiếng gõ cửa thì phải? Chắc không phải đâu. Nguyễn cũng lo bôi thuốc cho tôi nên không chú ý, còn tôi thì đương nhiên là ngồi nhìn chằm chằm vào cái bàn tay đang rỉ máu của mình, theo dõi theo nhất cử nhất động của nó rồi.

“Cốc cốc”

Tiếng gõ cửa lại vang lên nhưng tôi và Nguyễn đều không chú ý đến, vẫn tiếp tục làm tiếp việc mình đang làm, tức người làm việc, kẻ quan sát. Rõ ràng Nguyễn không có đóng cửa mà? Tại sao lại có tiếng gõ cửa được chứ? Thật là nhảm nhí, chắc là tôi bị lãng tai rồi.

“Cốc cốc cốc”

Tiếng gõ cửa to và dồn dập hơn. Lúc này tôi mới ngước lên nhìn về phía cửa với cái khuôn mặt không thể nào nhăn hơn nữa. Nhưng ngay lập tức thay vào đó một nụ cười thật tươi…

-Lammmmmmmmmmmmmmm-Tôi hét lớn, đứng bật dạy, chạy nhanh về phía cửa.

Lam cũng ôm chầm lấy tôi.

-Áaaaaaaaaaaaaaaaaaa-Nguyễn la lớn-Cái con nhỏ này, muốn chết à? Làm ơn mắc oán, dám xô ngã La Dương Nguyễn này à-Nó vừa la vừa nằm ăn vạ khiến tôi và Lam chỉ biết nhìn nhau mà cười.

Sau khi cười đã đời, tôi liền chạy đến, đỡ nó dậy trong khi Lam vẫn đứng ôm bụng cười ha hả.

Một chàng trai bước tới, vòng tay ôm ngang eo Lam, dịu dàng hỏi :

-Có gì vui lắm hả em? Anh đã bỏ lỡ điều gì đó sao?

-Có anh ạ, cậu ta đang bôi thuốc cho Linh thì bị Linh đẩy té, nằm ăn vạ luôn-Lam nói

-Ôi giời, con trai sao mà yếu đuối thế này?-Anh ta chăm chọc Nguyễn

-Thôi đi anh Nam, đừng chọc người ta nữa, máu dồn hết lên não rồi kìa-Lam cười khúc khích

-Cô… cô… cô…-Nguyễn chỉ thẳng vào mặt Lam, quá tức giận nên nó không làm sao nói được từ nào ngoài từ “cô”

-Bình tĩnh… bình tĩnh…-Tôi vỗ nhẹ vào lưng Nguyễn.

-Linh này, ban nãy hình như em bỏ quen một cái gì đó ngoài hành lang thì phải-Nam nói

-Bỏ quen gì cơ ạ? Nãy


Ring ring