kết, hắn ta nói với thư ký là cứ để lên bàn, hắn ta sẽ ký sau, nhưng ngày này qua tháng khác, với cái thái độ ngồi trong phòng giám đốc và chơi game trên smart phone như hắn ta thì tất cả văn bản đều dồn ứ, khách hàng và đối tác lên tiếng, thư ký cầm văn bản chạy khắp công ty tìm hắn ta thì hắn ta lại ở tận đẩu tận đâu. Và rồi, thư ký lại phải mang đống văn bản chứng từ đó đến chỗ Thiên An. Cô đã phải hai hôm liền ở lại công ty suốt đêm để xem xét lại tập văn bản này. Đến ngày thứ ba thì cô không thể nào chịu đựng được thêm nữa, cô tức tối cầm tập văn bản, gom lại mở tóc đang bù xù trên đầu sang một bên, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ lên thẳng phòng giám đốc. Thật may, hôm nay hắn ta đang ở văn phòng.Cô ném mạnh tập văn bản xuống trước mặt hắn ta. Hắn ta mắt vẫn không rời khỏi cái smart phone, tay vẫn nhiệt tình di chuyển trên màn hình, hắn ta nhẹ nhàng nói trong vô thức:“Cứ để đó!”. Tay vẫn miệt mài, không thèm ngẩng đầu nhìn.Thiên An không thể nào chấp nhận được nữa. Cô gọi bằng giọng hậm hực: “Giám đốc!”“Cứ để đó!”Thiên An nói như muốn hét lên: “GIÁM ĐỐC!!!!”Lúc này có lẽ hắn ta mới nghe được thái độ của người nói, ngẩng đầu lên nhìn và có lẽ hơi giật mình trước nhân ảnh trước mặt. Xong lấy lại điềm tĩnh, hắn ta lại nói: “Cứ để đó tôi sẽ ký, cô đi trang điểm lại đi! Thư ký mà để tình trạng như hôm nay thì không được tốt cho lắm…” nói đoạn hắn ta lại quay lại với cái điện thoại của mình.Lúc này Thiên An không còn nghe được bất cứ thứ gì hắn ta nói nữa, tất cả các xung thần kinh còn hoạt động được cũng đã tê liệt vì câu nói vừa rồi. Hắn ta còn không biết cô là phó giám đốc bộ phận này, hắn còn nghĩ cô là thư ký? Còn nói cái gì mà tình trạng không tốt này nọ. Hắn đang khi dễ cô hay sao? Hắn ta coi thường cô à? Cái việc mà ở cái công ty này chưa ai dám làm với cô?Hừ, không thể chịu đựng như thế này được, cô phải cho hắn ta một bài học để hắn ta thôi cái thói lười nhác, ngông cuồng, lộng ngôn, xong nhất định cô sẽ kiến nghị lên Tổng giám đốc để cho hắn ta thôi việc. Nhưng đó là tất cả những gì cô nghĩ sau khi ra khỏi căn phòng đó, còn lúc này, bằng tất cả sức lực còn lại sau hai ngày hai đêm bị vắt kiệt để cho hắn ta một bài.“Nay anh, tôi thấy anh làm việc như vậy là không được. Tôi không biết anh đã được giáo dục và đào tạo như thế nào, nhưng tôi thấy anh không khác gì một tên ăn bám ở cái bộ phận này”.Có lẽ cái con người kia cũng đã bắt được tín hiệu từ câu nói của cô, hắn ta hơi cau mày và ngẩng đầu lên nhìn cô, vẻ khó hiểu: “Ăn bám???”“Đúng vậy, một kẻ ăn bám trắng trợn và lười nhác!!!”Hắn ta nói, tay đặt cái điện thoại xuống bàn, còn không quên nhếch mép lên cười một nụ cười ranh mãnh: “Cô là ai?”“Tôi là Phạm Thiên An, phó giám đốc của bộ phận này!”Hắn ta đẩy người ra phía sau, chiếc ghế giám đốc di chuyển lùi lại và đứng lên, hắn ta đi ra phía trước bạn giám đốc và dựa vào, vắt chéo chân nhìn cô, xong lại phì cười rồi “À” một tiếng như là ngạc nhiên lắm.À? Được lắm, muốn gây sự với cô đây mà?Nhưng định thần lại một chút, hình như hắn muốn làm cô tức tối, Cô đâu phải là người dễ dàng mắc lừa hắn như vậy. Cô lấy lại uy phong của mình, cái uy phong mà cô làm cho đối thủ cạnh tranh phải bạt vía, làm cho nhân viên của mình phải vâng lời tăm tắp, cô nhìn thẳng vào hắn ta cười nói.“Thật là có lỗi khi để anh thấy tôi trong tình trạng này, nhưng người khiến tôi phải thành ra thế này là một kẻ đã lười biếng đùn đẩy hết trách nhiệm đã không những mặt dày ngồi ở một vị trí không xứng đáng lại không biết cách cư xử, anh thấy kẻ đó có đáng trách không?” Cô cười, nhưng nhìn còn kinh khủng hơn là lúc tức giận đùng đùng ban nãy.Hoàng Phong thấy vậy nét mắt thoáng hiện lên vẻ bất ngờ, mắt hắn bỗng nhiên hiện lên tia sắc bén. Hắn đột nhiên tiến lại gần cô, giật lấy cánh tay cô, kéo cô dựa vào bàn giám đốc, mái tóc ban nãy buộc không chắc xổ tung ra. Thiên An chỉ vừa kịp kêu lên một tiếng thì hoảng hốt vì bị kéo mạnh đập lưng vào cái bàn gỗ, một số thứ trên bàn bị xô đẩy xộc xệch, nhưng khi nhìn lên thì cô nín bặt. Phủ phục trước mặt cô là gương mặt của hắn ta, hắn ta chống hai tay xuống bàn, đưa mặt ngày càng gần mặt cô. Theo phản xạ tự nhiên, cô nghiêng người tránh né, và khi không thể nghiêng mặt được nữa, cô bèn quay mặt đi, lẩn tránh ánh mắt của hắn ta, ấp úng: “Anh…anh làm…gì vậy?”Hắn ta vẫn giữ dáng đứng như vậy, nhếch mép, thì thầm vào tai cô, với bộ mặt không thể đắc ý hơn: “Có một kẻ như vậy sao?”. Nói rồi, hắn ta đưa hai ngón tay lên xoa xoa trước sống mũi chỗ hai long mày, tiếp: “Nhưng sao tôi thấy hình như Phó Giám đốc khá hứng thú với tôi nhỉ?”Hơ, hắn ta nghĩ cái quái gì trong đầu vậy, hắn nghĩ cô nói như vậy la vì cô hứng thú với hắn sao? Thực sự cô không còn từ ngữ nào để nói về cái con người này nữa. Cô nhếch mép cười, quay lại nhìn thẳng vào mặt hắn ta, lúc này không còn nể nang gì nữa: “Này anh, anh nhàn rỗi quá hóa hoang tưởng rồi à? Tôi có điên cũng không có hứng thú với loại người như anh đâu?”“Loại người?….Ly tưởng như tôi sao?” Mặt hắn nhìn rất bình thản.Tới mức độ này thật sự hắn ta hết thuốc chữa r