XtGem Forum catalog
Hạt Mưa Ngày Ấy

Hạt Mưa Ngày Ấy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210902

Bình chọn: 9.00/10/1090 lượt.

đúng không?”

“Ừ, anh không muốn Hương Ly phải chịu khổ nữa nên anh muốn giúp cô ấy…”

“Em hiểu! Nhưng rất tiếc là trong suốt 5 tháng qua em chẳng biết được thêm nhiều điều gì về bọn chúng cả. Chúng đều là một nhóm “giấu mặt” nên em rất xin lỗi, em không có thông tin gì cho anh được rồi.”

Tú Phong buồn rầu, quay đi:

“Không sao, em không biết thì thôi vậy.”

“Chờ đã, anh đã đến rồi lại về thì vô ích quá, em có cái này may ra giúp được anh đây!”

Tú Phong quay lại, Ngọc Thuỷ lấy ra một cái ống, à không, nhìn nó giống cây pháo. Trên cây pháo có khắc 3 chữ H.V.H rõ ràng.

“Cây pháo này chỉ có thành viên H.V.H mới có, dùng để thông báo cho đồng đội khi mình gặp nguy hiểm để đồng đội tới cứu. Nếu anh dùng cái pháo này thì sẽ làm cho bọn chúng ló mặt ra thôi. H.V.H nổi tiếng là một nhóm ẩn nhanh như người nhện mà, khi ném cái pháo này chúng nó sẽ tưởng đồng đội mình bị làm sao thì sẽ lộ diện, đến lúc đó cảnh sát chỉ có việc tóm gọn thôi.”

“Nhỡ đâu chúng nó đã tập hợp hết đồng đội lại thì nghe tiếng pháo sẽ biết âm mưu của mình mà?”

“Nhóm H.V.H có số lượng nhiều không đếm được anh không biết sao, trăm người chứ đâu ít, đại đa số ở đây, có một phần nhỏ nữa đang ở các thành phố khác. Chúng nó là “nhóm giang hồ” mà. Nhưng hầu như chúng tồn tại là nhờ gã chủ nhân, chỉ cần chiến thắng được gã là được.”

“Cái gã Nguyễn Tuấn Hoàng đó hả?”

“Công an cho các anh biết tên hắn à? Có lẽ là hắn đấy, hắn rất đáng sợ, để hắn lộ diện là điều khó! À còn một điều nữa, việc nổ pháo là phải thật cẩn thận, nếu nổ pháo xong mà chúng nhảy ra tưởng là “đồng đội” thì coi như các anh thành công, còn nếu chúng đồng loạt nổ pháo của chúng thì có nghĩa các anh bị phát hiện rồi đó, cái này là quy luật riêng của bọn chúng nên cũng không phải thắc mắc đâu, lúc đó việc tìm được gã Tuấn Hoàng coi như…”

“Ngọc Thuỷ, cám ơn em nhiều lắm!”

Ngọc Thuỷ quay lại nhìn Tú Phong, đôi mắt đẹp dịu dàng nhìn cậu, nở một nụ cười buồn:

“Em chỉ muốn giúp anh, em đã sai trái quá nhiều, nên làm được một điều tốt cho anh là em thấy mình nhẹ lòng hơn một chút rồi.”

“Ngọc Thuỷ, anh tha thứ cho em mà, đừng dằn vặt nữa!”

“Anh tha thứ nhưng liệu người khác có tha thứ cho em?”

“Người khác?”

“Có thể anh hiểu em nhưng nếu là người khác, nhất là những người 5 tháng qua đã phải hứng chịu sự hận thù vô cớ của em thì họ sẽ không bao giờ tha thứ cho em. Phải, em không xứng đáng được tha thứ, dẫu sao số phận em đã thế rồi, cuộc đời em sẽ luôn chỉ là đau khổ thôi…”

“Ngọc Thuỷ à…”

“Nhưng có một sự thật sẽ không bao giờ thay đổi: anh Tú Phong là người quan trọng nhất với em, vì anh em không còn sợ gì nữa.”

Tú Phong mỉm cười nhìn Ngọc Thuỷ:

“Mọi người chắc chắn sẽ tha thứ cho em! Hãy sống thật tốt ngay cả khi không có anh, hiểu chứ? Với anh, em là một cô bé tốt, có tấm lòng nhân hậu, trong sáng, lạc quan nhất.”

Ngọc Thuỷ rưng rưng nước mắt, mỉm cười thật tươi. Chưa bao giờ cô thấy vui như vậy. Chỉ cần Tú Phong luôn tha thứ cho cô, nghĩ cô như vậy là cô thấy hạnh phúc lắm rồi.

“Tú Phong, hãy sống hạnh phúc nhé!” – Cô bé nói vọng theo khi Tú Phong đã bước đi.

Tú Phong mỉm cười quay đi thật nhanh để cô không nhìn thấy những giọt nước mắt đã rơi. Liệu tối nay cậu còn có thể trở về để gặp cô bé nữa không? Hay là hận thù sẽ khiến cậu không thể trở lại được nữa, vĩnh viễn rời xa thế gian này đúng như lời đe doạ của Hoàng Vũ? Cậu sẽ chết, có thể lắm chứ! Vì Hoàng Vũ rất hận cậu, cũng như những kẻ đó, cậu biết điều đó. Nhưng có chết vì sự bình yên của Hương Ly thì cậu đâu có hối hận chứ! Cậu yêu Hương Ly có khác gì Hoàng Vũ chứ, chỉ là nếu đo về độ mãnh liệt thì cậu thua cậu ta thật…

Cầm cây pháo trở về, Tú Phong đã thấy Hương Ly đợi mình ở cổng.

“Em ở nhà một mình à?”

“Ừ, hôm nay giúp việc cũng đi nghỉ mát hết, nhất là ông bà Lan – Cường đó, một lúc là rủ nhau đi chơi.”

“Hai người đó là thế mà, từ khi vào làm giúp việc cho nhà anh là cứ dính lấy nhau, cãi nhau chí choé nhưng biết đâu đấy.” – Tú Phong cố cười đùa.

“Anh đi gặp Ngọc Thuỷ phải không?”

“Hả? Em biết sao? Anh đã bảo con mụ Lan…”

“Chị ấy có nói gì với em đâu, em đoán mà. Em có thể biết anh đi đâu chứ, nhưng đừng lo, em không giận đâu. Anh đi nhờ em ấy chuyện gì à?”

Tú Phong nghe cô nói vậy thì yên tâm, cầm cây pháo lên và kể lại cho cô mọi chuyện. Nghe xong, cô mỉm cười:

“Em sẽ nói lại với chú Minh, kế hoạch chắc chắn thành công thôi. Ngọc Thuỷ thông minh lắm, em nợ em ấy một lời cảm ơn đấy.”

“Không sao đâu, em ấy cũng muốn em bình yên mà.”

Hương Ly cố nén xúc động:

“Anh làm những việc này…đều là vì em thật sao?”

“Tất nhiên rồi, không vì em thì vì ai chứ?”

“Anh có biết Hoàng Vũ đã đe doạ thế nào không? Cậu ta có thể giết anh thì sao?” – Hương Ly nhìn Tú Phong, nước mắt lã chã rơi.

“Em nghĩ anh sợ câu đe doạ đó sao?”

“…”

“Anh đã nói rồi, anh sẽ luôn ở bên em và bảo vệ em đến phút giây cuối cùng. Em không được đánh mất lòng tin vào tình cảm của anh! Anh sống vì em, và chết cũng sẽ là vì em. Định mệnh đưa chúng ta gặp nhau, thì anh sẽ không bao giờ buông tay. Nếu chết thì cái chết đó cũng sẽ là để bảo