trai thôi rồi, không thể tả được. Bảo một Hoa vương vẫn còn có từ để tả, nhưng cậu bé này lại có cái gì đó không từ nào diễn tả được vẻ đẹp của cậu.
“Mẹ về rồi ạ? Ơ bạn này là ai…?” – Cậu bé giật mình nhìn cô bé đứng đằng sau mẹ.
“Bạn Hương Ly nhà cô Ngọc đấy, mẹ kể cho con rồi, hôm nay nhà không có ai thì mẹ đưa bạn ấy sang chơi cho vui. Hương Ly, đây là con trai cô, Thiên Duy. Nó bằng tuổi con đó!”
“Vậy ạ?” – Hương Ly rụt rè gật đầu chào Thiên Duy – “Chào cậu!”
“Ừm cậu vào đi!” – Thiên Duy cũng ừ một cái rồi đi vào, nhưng câu trả lời đó cho thấy cậu không hề xa lánh gì Hương Ly.
Hương Ly bước vào nhà cô Thảo. Ngôi nhà to thật đấy, treo rất nhiều những bức tranh tuyệt đẹp mà đa phần là tranh phong cảnh, màu sắc lung linh như truyện cổ tích vậy. Đúng là cô Thảo có khác, ngày trước cô là hoạ sĩ mà, giờ thì là cô giáo dạy Mỹ thuật nên cũng ít có thời gian đi vẽ mà chủ yếu là dạy vẽ thôi.
“Ly, cháu ngồi đây nhé. Duy, rót nước cho bạn! Mẹ đi lấy cái này!” – Rồi cô đi nhanh lên gác.
Còn lại Hương Ly đang ngắm nhìn những bức tranh trong nhà cô Thảo.
“Cậu uống nước đi này!”
Ly giật mình quay lại thì thấy Thiên Duy đã đứng ngay trước mặt. Nhìn cậu càng lúc càng đẹp trai, một hoàng tử nữa hay sao? Đẹp hơn cả Tú Phong, mà trông thật hiền lành.
“Cám ơn cậu!” – Cô đón nhận cốc nước.
“Này sao tóc cậu che hết mặt đi kìa!” – Cậu bé bỗng để ý mái tóc dài của Hương Ly liền định đưa tay vén ra.
“Đừng!” – Cô bé giật mình vội nắm lấy tay cậu.
Thiên Duy giật mình khi thấy Hương Ly cứ nắm lấy tay cậu rất chặt, dường như cô sợ bỏ ra cậu lại vén mái tóc của cô lên. Cô sợ lắm rồi, cô không muốn bị chê cười thêm một lần nào nữa!
“Mẹ tớ kể về cậu rồi, cậu đừng sợ nữa!” – Bỗng Thiên Duy mỉm cười lên tiếng làm Hương Ly giật mình.
“Cái gì? Cậu…biết rồi…?”
“Mẹ tớ quý cậu đến mức tớ còn phải ghen tỵ đấy, suốt ngày kể về cậu! Rằng cậu là một cô bé xinh đẹp như công chúa, và còn nhiều thứ nữa cơ.”
Hương Ly khẽ đỏ mặt vì ngượng, cô Thảo khen mình vậy sao? Thế hoá ra không chỉ Tú Phong coi cô là công chúa mà còn có cô Thảo nữa.
Nhưng vui chỉ đến trong chốc lát, Ly lại buồn rầu:
“Công chúa gì mà không tìm thấy con mắt này của mình kia chứ, tớ toàn bị coi là phù thuỷ hay cướp biển thôi.”
“Bù lại cậu rất xinh mà!”
Ly giật mình. Cô bé không nghe nhầm đấy chứ?
Thiên Duy vẫn đang đứng trước mặt cô, nở một nụ cười hiền dịu chân thành. Cậu…cậu nói thật ư? Cậu đang khen cô?
“Cậu…là ai…?” – Cô bé cất giọng run run.
“Tớ là con mẹ Thảo chứ là ai?”
“Nhưng cậu…là hoàng tử thứ hai à…?”
Thiên Duy chợt bật cười phá lên. Hương Ly giật bắn mình, lại mơ mơ mộng mộng rồi. Bị cười trêu kìa, ức quá đi! Xấu hổ không có mo nào đậy mặt!
Nhưng không có mo đậy cũng được…
Nhìn cậu ấy cười cũng tốt.
Nụ cười tươi của cậu bé Thiên Duy không đáng yêu dễ thương như Tú Phong nhưng thật thân thiện, nhìn rõ một tấm lòng chân thành, hiền hậu. Đặc biệt nụ cười này được hiện lên trên gương mặt khôi ngô tuấn tú của Thiên Duy thì còn gì có thể tả được nữa! Dù cô bé đang thân với Tú Phong nhưng phải công nhận cả trường không ai tìm ra một người nào đẹp như Thiên Duy (bé tí đã biết đẹp, sau này chắc chết cái rầm mất ^^)
Vậy mà nụ cười của Thiên Duy tắt luôn đi:
“Nhưng sao lại là hoàng tử thứ hai?”
“Hả?”
“Còn hoàng tử thứ nhất là ai vậy?”
“Ơ…”
“Công chúa có hoàng tử thứ nhất rồi à?” – Mặt cậu xịu xuống khiến Hương Ly bối rối.
“Thì là, không, à có, à mà…” – Cô bé cứ lắp ba lắp bắp.
Đôi mắt Thiên Duy buồn hẳn đi, cậu phụng phịu quay người đi chạy lên gác. Đúng lúc cô Thảo đi xuống:
“Sao không ở dưới này chơi với bạn đi con?”
“Con không chơi với bạn ấy đâu!” – Thiên Duy giận dỗi.
“Sao không chơi? Bạn ấy làm gì con à?”
“Bạn ấy…đáng ghét lắm!” – Thiên Duy quay xuống nhìn Hương Ly. Câu nói của cậu cũng làm cho cô bé chết đứng.
“Tại sao lại đáng ghét?” – Cô Thảo càng thắc mắc.
Thiên Duy ngập ngừng một hồi rồi thủng thẳng:
“Vì bạn ấy không cho con làm hoàng tử thứ nhất!”
Hạt mưa ngày ấy – Chương 01.4
Cô Thảo tròn mắt nhìn con. Thiên Duy thấy mẹ như vậy thì tự dưng mặt đỏ bừng vì xấu hổ, cậu vừa nói gì vậy chứ? Đáng ghét, cậu lao thẳng lên nhà, đóng sầm cửa lại! Tiếng đóng cửa khiến cô Thảo bừng tỉnh, tay cô bám chặt vào cầu thang, cố gắng để không cười. Trời ơi nếu không có Hương Ly ở đây chắc cô cười vỡ bụng mất, thằng bé này tưởng hiền lành thế mà cũng ham hố thật! Năm nay lên lớp 2 rồi mà…
“Hức, hức…” – Bỗng cô nghe thấy có tiếng nấc nghẹn ở đằng sau.
Cô Thảo giật mình quay ra sau thì thấy Hương Ly đang đứng đó, nước mắt sắp rơi, cổ họng thì nấc từng tiếng chuẩn bị oà khóc. Cô vội chạy đến bên cô bé:
“Ly, sao thế? Đừng khóc!”
“Bạn…bạn ấy…Cháu đâu có đáng ghét…?”
Cô Thảo chợt hiểu ra, ôi con bé này, ngây thơ quá đấy, chứ cô nghe Thiên Duy nói chỉ muốn cười lăn cười bò. Nhưng mà Hương Ly còn nhỏ biết gì đâu chứ?
“Nín đi con, cô sẽ mắng Thiên Duy một trận, con đừng khóc nữa! Rồi nó sẽ xin lỗi con!”
Nhưng dường như Hương Ly vẫn không nín được, nước mắt của cô bé tuôn trào.
Cô Thảo chợt để ý…
…chỉ có con mắt bên trái của Hương Ly đang kh