Old school Easter eggs.
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212705

Bình chọn: 7.5.00/10/1270 lượt.

Nhiễm đập dồn dập, “Vậy phải tính sao đây? Nếu ông ta biết Diệp Lỗi chưa chết…”

“Em đừng lo. Anh sẽ phái người bảo vệ cậu ta. Chuyện này rất nghiêm trọng. Anh chỉ có chứng cứ sơ sài, chưa đến lúc để cảnh sát tham dự vào. Mọi chuyện cứ chờ cậu ta tỉnh rồi nói tiếp.” Lệ Minh Vũ an ủi cô, mắt anh hiện vẻ suy tư.

Tô Nhiễm gật đầu, cô mệt mỏi dựa vào người anh.

Bệnh viện về khuya im ắng lạ thường, thỉnh thoảng chỉ nghe loáng thoáng tiếng xe cấp cứu. Cả hành lang dài chìm trong ánh sáng trắng toát, xung quanh vắng lặng không một bóng người, trông càng đáng sợ.

Tiêu Diệp Lỗi tỉnh dậy đã là đêm khuya. Anh mở choàng mắt, thấy một người đàn ông đang ngồi đọc báo chăm chú, áo khoác của anh ta để sang một bên. Thấy anh tỉnh, người đàn ông đặt báo xuống, nhưng anh ta không bước lại chỗ Tiêu Diệp Lỗi, anh ta ngồi im nhìn anh.

Tiêu Diệp Lỗi cố gắng trở mình, rồi cười bất lực nằm lại tại chỗ. Tiêu Diệp Lỗi nhìn chằm chằm anh ta, “Không ngờ người đầu tiên tôi gặp sau khi tỉnh lại là anh.”

Lệ Minh Vũ ngồi bắt chéo chân, anh nói từ tốn, “Cậu muốn gặp ai nào? Dù gì gặp tôi cũng tốt hơn là Hạ Minh Hà, đúng không?”

Tiêu Diệp Lỗi ngớ người, “Anh biết ư?”

“Tôi là đối thủ một mất một còn của Hạ Minh Hà. Nhất cử nhất động của ông ta đều là mối lo của tôi.”

Tiêu Diệp Lỗi mỉm cười.

“Hình như Hạ Minh Hà muốn loại trừ cậu.”

“Anh không báo án chứ?” Tiêu Diệp Lỗi điều chỉnh tư thế, anh cử động rất khó khăn.

“Cậu nghĩ thế nào?” Lệ Minh Vũ nhếch mép, anh bấm điều khiển nâng giường lên vị trí dễ chịu hơn cho Tiêu Diệp Lỗi.

Tiêu Diệp Lỗi hít sâu, thấy mình bị thương rất nặng, anh tự giễu, “Có lẽ anh cũng đuổi cảnh sát đi rồi, nhưng tại sao họ lại tin anh nói nhỉ? Vết thương của tôi đâu có nhẹ.”

“Việc này tùy vào con người.”

Tiêu Diệp Lỗi nhìn lướt bản thân, “Tình trạng của tôi thế nào?”

“Coi như con người cậu được làm từ sắt. Cậu bị gãy xương, máu bầm trong ngực đã được rút hết, nói chung không sao.” Lệ Minh Vũ dựa lưng vào ghế sô pha, anh nhìn Tiêu Diệp Lỗi, “Đối phương có bao nhiêu người?”

Một tia tàn nhẫn lướt qua mắt Tiêu Diệp Lỗi, “Ông ta muốn giết tôi chết, anh nghĩ ông ta sẽ dùng ít người à?”

“Ông ta biết cậu có thể đánh đấm nhưng rõ ràng ông ta vẫn coi thường bản lĩnh của cậu.”

Tiêu Diệp Lỗi dừng một chút, tựa hồ vết thương làm anh đau, anh cau mày, “Còn ai biết không?”

“Cậu chưa chết nên tôi không báo cho người nhà của cậu. Ngoài tôi ra, cũng chỉ có một mình Tô Nhiễm biết chuyện.”

“Vậy thì tốt.” Tiêu Diệp Lỗi nhẹ nhọm hẵng, “Nếu không phải tôi liều mạng nhảy xuống từ trên cao, có lẽ tôi đã chết trong tay họ.”

“Cậu nghe câu ‘đại nạn không chết ắt có hậu phúc’ chưa?” Lệ Minh Vũ mỉm cười.

Tiêu Diệp Lỗi lườm anh, “Tôi tưởng anh sẽ nói ‘hại người nhưng cuối cùng lại hại mình’, sao nào? Anh không hận tôi à?”

“Hận cậu?” Lệ Minh Vũ buồn cười, “Tôi chỉ biết kẻ thù của địch chính là bạn bè của mình.”

“Anh nghĩ tôi và anh có thể làm bạn?” Tiêu Diệp Lỗi cười nhạt.

Miệng Lệ Minh Vũ xếch lên, “Không thành bạn cũng có thể làm đồng minh. Ít nhất tại thời điểm này, người có thế lực ngang bằng Hạ Minh Hà cũng chỉ có một mình tôi.”

“Anh muốn tôi làm gì?”

“Tiêu Diệp Lỗi, cậu là người thông minh, cậu không thể không nghĩ ra việc này, hẳn cậu đã chuẩn bị từ trước.” Lệ Minh Vũ nở nụ cười tự tin với anh.

Tiêu Diệp Lỗi nhìn anh chăm chú, anh đột nhiên bật cười, “Lệ Minh Vũ, người ta hay bảo con mắt của anh rất tinh. Coi như hôm nay tôi đã lĩnh giáo, khó trách Hạ Minh Hà lại muốn giết chết anh. Chắc đối thủ nào của anh cũng chỉ mong anh chết phải không?”

“Nếu cậu đang khen tôi thì tôi nhận vậy.”

Tiêu Diệp Lỗi lặng thinh. Chốc lát sau anh nói, “Áo khoác của tôi đâu?”

Lệ Minh Vũ thoáng đăm chiêu. Anh bước tới tủ quần áo lấy ra một chiếc áo comple dính đầy máu.

“Măng – séc.” Tiêu Diệp Lỗi thốt ra hai chữ.

Lệ Minh Vũ lia ánh nhìn qua áo comple, mắt anh hơi híp lại, anh cẩn thận tháo một cái măng séc nhìn khá khác thường, anh lập tức hiểu ý Tiêu Diệp Lỗi. Anh mỉm cười, “Không bị nát chứ?”

“Nếu đã chuẩn bị sẵn, thì tôi phải đảm bảo chứng cứ nguyên vẹn.”

Lệ Minh Vũ ngắm nghía một lúc, anh nhìn Tiêu Diệp Lỗi, “Cậu có tiềm chất làm mật vụ đấy.”

“Hiếm khi tôi được nghe anh nói đùa.” Tiêu Diệp Lỗi nói bình thản, “Camera này là mẫu mới nhất hiện nay. Hình ảnh xuất ra từ nó rất chất lượng. Cần tôi dạy anh dùng không?”

Lệ Minh Vũ nói đúng, sức lực của anh không chống lại được Hạ Minh Hà. Anh cần mượn sức để thoát khỏi Hạ Minh Hà.

“Cậu yên tâm dưỡng bệnh, sẽ có người bảo vệ cậu.” Lệ Minh Vũ cất áo vào chỗ cũ. Anh lại hạ đầu giường xuống như lúc đầu, cầm măng – séc rời đi.

“Này…” Tiêu Diệp Lỗi gọi với theo Lệ Minh Vũ.

Lệ Minh Vũ dừng chân, xoay đầu nhìn Tiêu Diệp Lỗi.

“Tôi không phải giúp anh mà là giúp Tô Nhiễm.” Tiêu Diệp Lỗi nhấn mạnh.

Lệ Minh Vũ cười cười, “Tôi biết.” Anh đóng cửa, đi khỏi phòng bệnh.

***

Lệ Minh Vũ về đến khu Hoa Phủ đã là rạng sáng. Mở cửa bước vào nhà, anh thấy Tô Nhiễm vẫn còn thức đợi anh về.

Tô Nhiễm cầm lấy áo khoác và cặp xách của anh, cô lo lắng hỏi, “Diệp Lỗi sao rồi anh?”

“Cậu ta tỉnh rồi, không