Polaroid
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212814

Bình chọn: 7.00/10/1281 lượt.

ất giọng ngọt ngào, “Đầu cô có đau không?”

Y Lan cảm thấy giọng cô bé nghe rất dễ thương. Loáng cái, nỗi buồn của cô tan biến hết, cô bé như ánh mặt trời sưởi ấm lòng cô, “Nhờ ba con, cô bớt đau rồi.”

“Ba con là giỏi nhất.” Cách Lạc Băng cất giọng tự hào.

“Ừ.” Y Lan thẹn thùng nhìn Mộ Thừa. Không biết tại sao, mỗi lần thấy anh, tim cô lại đập loạn nhịp.

Cách Lạc Băng lấy một món đồ trong ba lô ra đưa cho Y Lan. Y Lan nhìn thấy một cây kẹo thật to, cô mỉm cười, “Đây là gì?”

“Là kẹo mà con thích ăn nhất. Con tặng cho cô, cô ăn kẹo xong sẽ không bệnh nữa.” Cách Lạc Băng nói trịnh trọng.

Mộ Thừa sửng sốt. Cây kẹo này là đồ mà cô bé thích nhất. Trước khi họ đi, Tô Nhiễm đã mua nó cho Băng Nựu. Băng Nựu không nỡ ăn cây kẹo này. Mỗi lần thấy cô bé thừ người nhìn cây kẹo, anh liền biết cô bé nhớ tới Tô Nhiễm. Không ngờ hôm nay cô bé lại đưa đồ mình thích nhất cho Y Lan. Lẽ nào cô bé có cảm giác thân thiết với Y Lan? Hay vì từ Y Lan có thể thấy hình bóng của Tô Nhiễm?

Y Lan nhận lấy cây kẹo, cô hỏi Cách Lạc Băng, “Băng Nựu, con cố tình đến bệnh viện thăm cô?”

“Dạ.” Băng Nựu gật đầu.

Điều này làm Mộ Thừa thêm ngạc nhiên.

“Cám ơn con, Băng Nựu.” Y Lan nở nụ cười, cô chưa bao giờ thấy hạnh phúc như lúc này.

“Cô, cô có thể làm thật nhiều thật nhiều quần áo đẹp ư?”

“Ừ, đợi cô khỏe, cô làm cho con chịu không?”

“Dạ!” Cách Lạc Băng sung sướng nói.

“Băng Nựu..” Mộ Thừa kéo lấy cô bé, anh nhìn Y Lan, “Cô đừng chiều con nít như vậy.”

Băng Nựu chu miệng khó chịu.

“Băng Nựu còn rất nhỏ, hơn nữa tôi cũng rất thích cô bé.” Giọng Y Lan nhỏ xíu nhưng chứa đầy niềm vui, “Tôi thấy anh cũng rất thương cô bé nhưng con nít không phải cứ mặc hàng hiệu là được. Có nhiều chất vải không thích hợp với con nít. Chẳng hạn như chiếc áo cô bé đang mặc, đẹp và đắt tiền nhưng lớp ren bên trên sẽ làm cô bé không thoải mái.”

Mộ Thừa quan sát Băng Nựu. Anh không khỏi thở dài buồn phiền. Đàn ông nuôi con nít đúng là không sao chu đáo được. Anh tưởng chỉ cần mua quần áo hàng hiệu, ít nhất chất lượng cũng được đảm bảo. Dù gì đi nữa anh cũng không có nhiều thời gian dẫn cô bé ra trung tâm mua sắm chọn lựa.

Băng Nựu rất thông minh, cô bé ngửa mặt làm nũng với Mộ Thừa, “Cô nói đúng lắm. Con không thích quần áo này chút nào đâu ba.”

“Băng Nựu, người lớn đang nói chuyện, con không được chen vào.” Mộ Thừa lắc đầu ngao ngán.

“Con rất thích cô.” Băng Nựu chạy lại chỗ Y Lan.

Mộ Thừa dở khóc dở cười dõi mắt theo cô bé.

“Cô, mỗi ngày con đều đến thăm cô được không?”

Y Lan dĩ nhiên yêu mến cô bé, cô nói, “Được, con đến cô vui lắm.”

“Con cũng vậy.” Băng Nựu cười sung sướng.

Chứng kiến cảnh này, trái tim anh bất giác nhói đau. Y Lan lại nhìn anh, đôi mắt cô phớt vẻ yêu thương đến cả cô cũng không nhận ra. Người đàn ông này luôn khiến cô thấy ấm áp. Có lẽ do nghề nghiệp của anh, trên người anh luôn tỏa ra cảm giác bình yên.

***

Khi Tô Nhiễm nhận được tin chạy tới bệnh viện, Tiêu Diệp Lỗi vừa được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật. Tô Nhiễm vội hỏi bác sĩ tình trạng của anh, bác sĩ tháo khẩu trang xuống nói với cô, “Xương chân của anh Tiêu bị vỡ, cột sống cũng chịu ảnh hưởng nhưng may là tổn thương không quá nghiêm trọng, nếu không anh ấy sẽ bị liệt. Ngoài ra, lồng ngực anh ấy còn có hiện tượng xuất huyết, trước mắt chúng tôi đã kiểm soát được tình trạng này. Anh ấy cũng bị rất nhiều vết thương ngoài da. Thời gian này, anh ấy phải ở lại bệnh viện theo dõi.”

“Cám ơn bác sĩ.” Hai chân Tô Nhiễm mềm nhũn. Sao Diệp Lỗi lại ra nông nỗi này? Sao Diệp Lỗi lại vào bệnh viện?

Tô Nhiễm định vào thăm Tiêu Diệp Lỗi thì thấy có hai người đàn ông đi lại. Hai người đàn ông giơ thẻ lên với cô, “Cảnh sát, cô là người nhà của anh Tiêu?”

“Hai anh…”

“Bệnh viện báo tin cho chúng tôi, khi anh Tiêu được đưa vào viện đã ở trong tình trạng hấp hối, có vẻ như anh ấy đánh nhau với ai đó, chúng tôi đến để tìm hiểu.”

“Đánh nhau?” Tô Nhiễm trợn to mắt. Cô rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra.

Bác sĩ đứng bên cạnh nghe thấy, “Anh Tiêu đang hôn mê chưa tỉnh, hai anh cũng không hỏi được gì.”

Cảnh sát chần chừ, họ lại quay qua nhìn Tô Nhiễm. Nhìn vẻ mặt của cô, họ cũng tin cô không biết chuyện gì xảy ra.

Đúng lúc này một giọng nói trầm ấm bất ngờ vang lên…

“Tôi nghĩ chuyện này chỉ do bệnh viện hiểu lầm. Anh Tiêu bất cẩn té từ trên cao, không liên quan đến ai khác.”

Tô Nhiễm nhìn thấy Lệ Minh Vũ, anh cũng tới bệnh viện.

Cảnh sát nhíu mày, “Bộ trưởng Lệ?” Thời gian trước nhờ cánh báo chí “săn sóc tận tình”, bây giờ không muốn nhận ra Lệ Minh Vũ cũng khó.

“Nếu hai anh không tin thì chờ anh Tiêu tỉnh dậy rồi hỏi cũng không muộn. Có điều tôi thấy hai anh tiếp tục đợi ở đây là lãng phí thời gian.” Lệ Minh Vũ nói nhàn nhạt.

Cảnh sát cũng biết lúc này không hỏi được gì. Họ dặn dò vài câu rồi ra về.

Đợi bác sĩ rời đi, Tô Nhiễm hỏi anh, “Minh Vũ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lệ Minh Vũ đặt tay lên vai cô, trông anh rất nghiêm túc, “Hạ Minh Hà sai người giết Tiêu Diệp Lỗi. May mắn cậu ta phước lớn mạng lớn, không thôi hôm nay chúng ta đã đến nhà xác gặp cậu ấy.”

“Sao cơ?” Tim Tô