câu xin lỗi thì đã vội vội vàng vàng bỏ đi.”
“Em đi coi nó, tìm hiểu chuyện gì xảy ra, mọi người cứ tiếp tục họp.” Tô Nhiễm xoa dịu Hòa Vy, cô cũng ra khỏi phòng họp.
Trong phòng làm việc, Hòa Quân Hạo lo lắng đi tới đi lui. Thấy Tô Nhiễm mở cửa đi vào, anh nói ngay tức khắc, “Chị ba, mẹ em bị người của tổ điều tra giải đi rồi.”
Tô Nhiễm sững sờ, cô đặt tập tài liệu lên bàn làm việc, không biết nói gì cho phải.
Hòa Quân Hạo thấy cô im thin thít, anh sốt ruột lên tiếng, “Em không nhờ được chị hai, em chỉ còn trông vào chị ba giúp em. Tại sao người của tổ điều tra lại đưa mẹ em đi? Họ dẫn mẹ em đi làm gì?”
Tô Nhiễm thở dài sườn sượt. Việc gì nên tới cuối cùng vẫn tới, cô nhìn Hòa Quân Hạo, “Em đến tìm chị vì chuyện này?”
Hòa Quân Hạo chần chừ nhìn cô, “Chị biết trước chuyện này ư?”
Tô Nhiễm cụp mi, rồi lại nhìn thẳng vào mắt Hòa Quân Hạo, “Phải.”
Hòa Quân Hạo nhìn Tô Nhiễm với vẻ khó tin.
“Quân Hạo…” Cô khó khăn gọi tên anh, “Dì Điệp trộm cách pha chế Đào Túy cho Hạ Minh Hà.”
Hòa Quân Hạo trợn tròn mắt, anh đột nhiên hiểu hết mọi việc, cũng hiểu tại sao người của tổ điều tra đưa mẹ đi. Anh giận dữ và thất vọng siết chặt tay. Năm phút sau, anh xoay người đi thẳng một mạch khỏi phòng làm việc.
Tô Nhiễm không gọi anh lại, cô mệt mỏi ngồi xuống ghế.
Cô biết ngày hôm nay sẽ tới! Khi cô để Bạch Sơ Điệp nhìn thấy két sắt, cô đã biết ngày hôm nay sẽ tới! Thực ra ngày đó cô đã cho Bạch Sơ Điệp cơ hội. Cô tỏ rõ quan điểm rằng vị trí của Quân Hạo ở nhà họ Hòa là không ai có thể thay thế. Đáng tiếc Bạch Sơ Điệp không chịu tin cô. À không, phải nói là bà ta không tin người của nhà họ Hòa, vì vậy bà ta mới ăn cắp cách pha chế Đào Túy.
Cô không nhìn ra được tâm tư của Bạch Sơ Điệp, ít nhất là trước khi Lệ Minh Vũ nói với cô. Cô không ngờ bụng dạ của bà ta lại xấu xa đến vậy. Khi Lệ Minh Vũ nhắc nhở cô cẩn thận Bạch Sơ Điệp, cô mới biết bà ta thật sự có dã tâm.
Tổ điều tra là do Lệ Minh Vũ gọi tới. Ngay sáng sớm Bạch Sơ Điệp ra ngoài, người của tổ điều tra đã theo dõi bà ta.
Không cần tưởng tượng cũng biết bà ta bị bắt ngay tại trận!
Tô Nhiễm giơ tay xoa thái dương, cô không muốn nghĩ đến mối quan hệ của Bạch Sơ Điệp và Hạ Minh Hà, cũng không muốn nghĩ mối quan hệ giữa họ đã kéo dài bao lâu, cô chỉ cảm thấy thất vọng và đau lòng. Ba cưới bà ta ngần ấy năm qua, nhưng tới lúc này bà ta vẫn thà tin người ngoài hơn tin người nhà họ Hòa.
***
Khi Hòa Quân Hạo chạy tới văn phòng của tổ điều tra thương nghiệp, Bạch Sơ Điệp vẫn chưa đi ra. Khoảng nửa tiếng sau, anh mới thấy Bạch Sơ Điệp bước ra khỏi phòng thẩm vấn. Bà ta trông có vẻ sợ hãi, sắc mặt trắng bệch như giấy. Hòa Quân Hạo vội đi lại đỡ lấy cơ thể run rẩy của bà ta.
Một nhân viên trong tổ điều tra bước ra, anh ta nói lạnh lùng, “Vụ án này đang được điều tra. Bà về chờ tin tức của chúng tôi nhưng thời gian này, chúng tôi sẽ tịch thu mọi giấy tờ cá nhân của bà.”
Bạch Sơ Điệp hoảng hốt, không thốt nên lời.
Hòa Quân Hạo dìu bà ta ra xe. Anh không chạy xe ngay, mà đưa bà ta một chai nước, “Mẹ, mẹ uống nước đi.”
Bạch Sơ Điệp cầm chai nước lên uống. Hồi lâu sau, bà ta mới bình tĩnh nhìn Hòa Quân Hạo, “Quân Hạo, mẹ xin lỗi đã khiến con bận tâm.”
Hòa Quân Hạo không nói chuyện, anh ngồi bất động trên ghế lái.
Bạch Sơ Điệp thấy vẻ mặt anh khó coi, bà ta không dám nói tiếng nào.
Hòa Quân Hạo nói, “Mẹ thật sự lấy cách pha chế Đào Túy cho Hạ Minh Hà?”
Bạch Sơ Điệp biết chuyện này không gạt được anh nhưng bà ta không có dũng khí nói ra sự thật, bà ta cúi đầu, “Quân Hạo, mẹ hết cách…”
Hòa Quân Hạo ngoảnh nhìn bà ta bằng ánh mắt chứa đầy đau đớn và chua xót, “Mẹ hết cách nên muốn hợp tác với Hạ Minh Hà? Con hỏi mẹ, rốt cục mẹ và Hạ Minh Hà có quan hệ gì với nhau?”
Bạch Sơ Điệp trợn tròn mắt ngỡ ngàng. Bà ta thở dốc nhìn Hòa Quân Hạo, rồi lật đật né tránh ánh mắt của anh, “Mẹ mệt rồi, chở mẹ về nghỉ ngơi.”
“Mẹ…”
“Mau, mau, ông ta ra rồi. Bên kia kìa…”
Giữa lúc Hòa Quân Hạo đang muốn hỏi tiếp bà ta, một đám phóng viên ùa tới chặn cửa ra vào, do cửa sổ xe đang mở nên họ có thể chứng kiến rõ mọi chuyện xảy ra bên ngoài.
Phóng viên đến rất đông, dường như họ đã được báo tin từ trước.
Hòa Quân Hạo định đóng cửa sổ lại nghe Bạch Sơ Điệp nói, “Khoan đã.”
Anh đưa mắt nhìn theo bà ta…
Lúc này Hạ Minh Hà đang bước ra đại sảnh. Ông ta dường như đợi cấp dưới chạy xe qua đón nhưng không ngờ lại gặp phóng viên đứng chờ bên ngoài. Hạ Minh Hà sững người ra nhìn, phóng viên thấy thế bèn nhào lên, cấp dưới của ông ta lât đật ngăn cản.
Hòa Quân Hạo thấy chỉ mới vài tiếng ngắn ngủi, Hạ Minh Hà tựa hồ già đi cả chục tuổi. Khuôn mặt ông ta tiều tụy, khác hẳn dáng vẻ hùng hồn trên ti vi.
Cánh phóng viên còn chưa kịp tiếp cận ông ta thì ba chiếc xe cảnh sát bất ngờ chạy về hướng này. Cánh phóng viên trông thấy bèn lui ra, nhưng vẫn tiếp tục giơ máy ảnh chụp lại cảnh này.
“Tại sao lại nhiều cảnh sát đến vậy?” Bạch Sơ Điệp buột miệng, bà ta sợ họ tới bắt bà ta.
Người trên xe cảnh sát đi xuống, dẫn đầu là thanh tra cao cấp của tổ trọng án – Vưu Kim, theo sau anh ta là nhiều cấp d