ọi anh.” Bạch Sơ Điệp nói giọng nghẹn ngào, “Hôm nay, Bạch Lâm bị cảnh sát bắt đi, em nghĩ họ tìm thấy chứng cứ Bạch Lâm giết Trần Trung nên mới làm vậy. Em phải làm gì đây?”
“Làm gì là làm gì? Giết người đền mạng là xong.” Hạ Minh Hà nói hời hợt.
“Anh nói gì vậy?” Bạch Sơ Điệp khó chịu, “Nó là em trai của em, làm sao em có thể giương mắt nhìn nó bị phán tội?”
“Hồi đó, em lợi dụng cậu ta giết người, sao không nghĩ đến việc này?” Giọng Hạ Minh Hà bực bội, “Sơ Điệp, giờ này em mới mềm lòng, có muộn quá chăng? Em nên nhớ Vưu Kim khó chơi hơn Đinh Minh Khải. Vả lại vụ Trần Trung điều tra trước giờ, bây giờ tìm thấy hung thủ, coi như kết thúc.”
“Nhưng…” Thanh âm của Bạch Sơ Điệp sốt ruột nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh, “Lỡ Bạch Lâm khai những việc không nên khai thì sao? Đúng là nó giết Trần Trung, nhưng hồi đó do em nói Bạch Lâm dở trò đồi bại, nên Trần Trung mới giận quá mất khôn. Nhỡ cảnh sát điều tra biết em liên quan việc này, anh cho rằng anh sẽ thoát khỏi trách nhiệm?”
Đầu dây bên kia trầm mặc, không nói tiếng nào. Một hồi sau, Hạ Minh Hà mới lên tiếng, “Em muốn anh làm gì?”
“Anh hãy nghĩ cách cứu nó, sau đó em sẽ đưa nó ra nước ngoài.” Bạch Sơ Điệp uy hiếp ông ta, “Anh nhớ kỹ Bạch Lâm, em và anh đứng chung một thuyền, anh phải nghĩ cách cứu nó ra.”
Hạ Minh Hà thở dài, có vẻ như ông ta vừa trở mình, “Em tưởng dễ lắm à? Nói thật nhé, anh cũng nghe nói chuyện này, nhưng anh nghĩ cảnh sát có thể hành động nhanh chóng là do Lệ Minh Vũ bày trò. Nếu anh ra mặt, không chừng trúng kế của cậu ta.”
“Em không quan tâm. Anh phải cứu Bạch Lâm cho bằng được. Nó là em trai em, em không thể nhìn nó gặp chuyện không may!” Thái độ Bạch Sơ Điệp hết sức kiên quyết, khác hoàn toàn dáng vẻ dịu dàng thường ngày.
Hạ Minh Hà suy xét vài giây, “Được rồi! Anh sẽ nghĩ cách.”
Bạch Sơ Điệp nhẹ nhõm hẳn, lúc này bà ta mới có tâm trạng tán tỉnh ông ta, cất giọng mềm mại, “Anh ở đâu thế?”
Ngẫm lại đã hai tháng bà ta chưa gặp Hạ Minh Hà, nên ít nhiều cũng nhớ nhung ông ta.
Hạ Minh Hà không trả lời rõ ràng, nói nhàn nhạt, “Cũng mấy chỗ hay tới. Hết việc thì cúp máy đi.”
“Ơ kìa, Minh Hà…”
Một giọng nữ quyến rũ xen ngang Bạch Sơ Điệp…
“Anh đáng ghét quá! Nãy giờ mà vẫn chưa nói điện thoại xong.”
Giọng nói này ngọt ngào và trẻ trung vô cùng, không cần nhìn người cũng có thể mường tượng ra dáng vẻ…
Bên kia điện thoại lại truyền đến tiếng giường lún xuống.
Bạch Sơ Điệp nghe thấy, bà ta nổi giận, “Hạ Minh Hà, cô ta là ai?”
Hạ Minh Hà cũng chẳng màng che giấu, ông ta cười cười, “Cô là gì, thì cô ấy là thế.”
“Anh có ý gì?” Bạch Sơ Điệp nghiến răng giận dữ.
“Vậy cũng không hiểu? Cô là tình nhân của tôi, cô ấy cũng vậy, như nhau cả thôi. Vì thế cô tức giận làm gì?” Hạ Minh Hà trả lời trâng tráo, “Có điều cơ thể cô ấy xinh đẹp hấp dẫn hơn cô. Tóm lại, cô đừng gọi điện quấy rầy tôi.”
“Hạ Minh Hà, anh…”
“Tôi sẽ nghĩ cách lo liệu chuyện em cô. Cô nên ngoan ngoãn vâng lời, chớ gây thêm phiền phức cho tôi. Nếu không đừng trách tôi trở mặt.” Hạ Minh Hà chen ngang lời bà ta một cách cương quyết.
Bạch Sơ Điệp giận tím tái mặt mày.
Hạ Minh Hà cũng gấp rút dỗ dành tình nhân bé nhỏ, ông ta phũ phàng tắt ngay điện thoại.
Trong nháy mắt cúp điện thoại, Bạch Sơ Điệp nghe thấy tiếng thở dốc chói tai của đàn bà… Bà ta biết đó là âm thanh bị đàn ông chiếm hữu…
Bạch Sơ Điệp oán hận nắm tay thành đấm…
***
Ở một nơi khác của thành phố.
Trong phòng sách, Lệ Minh Vũ ngồi trên ghế dựa đen, một tay lật tài liệu, một tay nghe điện thoại. Nom anh có vẻ như vừa từ bên ngoài trở về không bao lâu. Anh vẫn đang mặc comple, cravat thắt ngay ngắn, tay áo sơ mi cài măng séc toát vẻ sang trọng theo từng cử chỉ điệu bộ của anh.
“Nếu đúng như vậy, khả năng Bạch Lâm bị giam giữ là rất cao?” Anh hỏi dửng dưng nhưng ánh mắt lộ vẻ suy tư.
“Dạ, bộ trưởng. Vưu Kim nhận được chứng cứ chắc chắn nên anh ta mới bắt người. Điều này rất kỳ lạ.” Đồng Hựu đáp lời.
“Chứng cứ gì?”
“Kết quả phân tích của lọ màu đen.”
Lệ Minh Vũ nhíu mày, “Có người lấy cắp bằng chứng của chúng ta?”
“Không anh, bằng chứng vẫn còn ở chỗ của em.” Đồng Hựu trả lời lập tức, “Bộ trưởng, chuyện này quá đỗi lạ lùng. Chắc chắn có người nắm bằng chứng y hệt chúng ta, đem giao cho cảnh sát.”
Chưa nhận được mệnh lệnh của Lệ Minh Vũ nên Đồng Hựu không dám tự ý hành động, bởi anh biết Lệ Minh Vũ chưa giao chứng cứ cho cảnh sát là vì Lệ Minh Vũ muốn tìm hiểu ngọn nguồn, sau đó dùng nó khống chế Hạ Minh Hà.
Nhưng bây giờ có người đi trước một bước. Người này không hề đơn giản.
Lệ Minh Vũ lặng thinh một hồi, anh nói bình thản, “Chúng ta cứ thuận theo tự nhiên. Cậu phải chú ý chuyện này, xem có sơ hở gì không. Nhưng cậu nhớ không được nhúng tay, cũng không được ra mặt.”
“Em hiểu.” Đồng Hựu nói, “Có điều chuyện này sẽ bất lợi với anh.”
Làm sao Lệ Minh Vũ không hiểu điều này. Anh mỉm cười, “Có người định giải quyết tôi, nhưng lại muốn đợi tôi và Hạ Minh Hà đấu sống đấu chết. Đồng Hựu, tôi thấy tìm người này không khó đâu, chúng ta chỉ cần tìm hiểu mục đích và lợi ích khi anh ta làm việc này là gì thì
