Old school Easter eggs.
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216001

Bình chọn: 10.00/10/1600 lượt.

y rượu của Đồng Hựu uống một hớp, cô cười nói, “Người ta hay nói ‘đi một ngày đàng, học một sàng khôn’, em từng nếm qua rất nhiều món khác nhau, cứ như vậy thì có kinh nghiệm.”

Đồng Hựu chần chờ, “Em đang trêu tôi?”

“Làm gì có chuyện đấy!”

“Em còn quá trẻ, em có thể đi được bao nhiêu nơi?” Đồng Hựu cảm thấy hiếu kỳ.

Cô gái nhíu mày, “Anh nhìn đi, anh lại đang dùng ánh mắt và tiêu chuẩn của bản thân để đánh giá người khác. Em cho anh xem cái này…” Cô rút năm sáu cuốn sổ cỡ nhỏ dày cộm ra khỏi giỏ xách, đưa Đồng Hựu.

Đồng Hựu ngơ ngác không hiểu gì hết. Anh mở ra xem lại thấy trong đó dán rất nhiều tấm hình cỡ nhỏ, có hình chụp người, phong cảnh, động vật,…

“Em đã đi hết những nơi này?” Đồng Hựu hết sức ngạc nhiên, “Hình đều do em chụp hết ư?” Trên mỗi tấm hình đều có in kèm ngày tháng được chụp.

Có rất nhiều nơi trong hình quen thuộc với anh, có nơi anh đã từng ở qua, nhưng cũng có nơi anh chưa đến lần nào.

“Dĩ nhiên! Anh nhìn này…” Cô gái chỉ vào một tấm hình, “Sau khi tốt nghiệp, em đã tham gia tổ chức phi chính phủ đến đây. Con nít ở nơi này rất đáng yêu. Nếu tay trái anh cầm kẹo, tay phải anh cầm tiền, thì những đứa trẻ này sẽ chọn kẹo ngay tức khắc vì tiền không xài được ở đây.”

Đồng Hựu gật gù, có rất nhiều vùng miền nghèo khổ như thế này trên thế giới, nhưng chưa từng có tấm hình nào sống động đến vậy.

“Vì vậy chưa chắc chuyên gia mới làm được điều này. Đôi khi kiến thức cũng được tích lũy từ việc giúp đỡ người khác. Ví dụ như bây giờ, em đang giúp anh.” Cô gái cất hình vào giỏ xách, cười nhoẻn miệng với Đồng Hựu.

Lúc này, Đồng Hựu mới để mắt tới cô gái này. Cô gái này đi chung với anh từ lúc nào nhỉ?

“Có phải… chúng ta đã gặp nhau ở đâu không?” Anh ngần ngừ một hồi, cuối cùng không kìm được nữa, anh bèn hỏi cô gái.

Cô gái mỉm cười, nói với vẻ vừa như trêu đùa vừa như nghiêm túc, “Anh hay dùng cách này bắt chuyện với phái nữ?”

“Tôi… không có.” Đồng Hựu xấu hổ. Anh vốn định nói anh không thích làm quen với phái nữ, nhưng vừa định nói thì lại cảm thấy khá buồn cười, vì vậy anh liền đổi sang cách khác.

“Ờ, bạn gái của anh rất xuất sắc?” Cô gái chớp mắt, tiếp tục hỏi anh.

“Ồ…” Đồng Hựu lúng túng.

Cô gái nhướng người ra trước, cười ngoác miệng, “Liệu câu hỏi đó của em có bị xem là xâm phạm đời tư không?”

“À, nó… không phải.” Đồng Hựu trả lời bằng giọng lắp bắp.

“Vậy anh có bạn gái rồi?” Cô gái lại hỏi.

Đồng Hựu vội nói, “Không, không, tôi không có bạn gái.”

Trả lời xong câu này, Đồng Hựu mới phát hiện hình như anh đang bị cô gái này dắt mũi dẫn đi thì phải?

Cô cong cong khóe miệng hài lòng, tựa như đã phát hiện ra bí mật nào đó của anh, “Rượu tuyết phải dùng chung với thịt bò nướng, anh muốn thử không?”

“Ở đây làm gì có thịt bò nướng?” Đồng Hựu khó hiểu.

“Chỉ cần mình muốn thì sẽ có.” Cô gái đứng dậy, trợn to mắt nhìn anh, “Em đoán anh chưa bao giờ ăn thịt bò nướng đất sét.”

“Nướng đất sét là sao?”

“Ừm…” Cô gái ngẫm nghĩ giây lát, “Đại khái là không ướp nhiều nguyên liệu như món Tây, để mọi thứ đều có mùi vị nguyên chất nhất.”

Đồng Hựu càng thấy thú vị, anh nhún vai coi như tán thành, “Em tự mình làm? Có cần tôi giúp gì không?”

“Anh chỉ cần ăn giúp em là được. Em rất thân với dân ở đây, họ mến khách cực kỳ.” Cô gái vươn tay, “Anh cứ ở đây chờ đợi tay nghề của em. Em bảo đảm khi anh nếm thử món này rồi, sau này đi đến bất cứ câu lạc bộ xa hoa nào, cũng không thể có cảm giác giống hôm nay.”

Đồng Hựu thấy cô gái rất có lý, anh cười đồng ý.

Tô Nhiễm phải làm một loạt vật lý trị liệu thần kinh được Mark hẹn trước. Do Mark quen biết với bệnh viện nên Tô Nhiễm được đối xử thoáng hơn những bệnh nhân khác. Cả buổi điều trị, cô rất phối hợp, song trong quá trình trạng thái của cô cũng có khi tốt khi xấu. Nhưng may mắn là loại tính cách thứ hai không xuất hiện.

Trong lúc Mark đang xử lý vết thương giúp Lệ Minh Vũ, thì trông thấy vết sẹo trên hõm cổ anh, anh ta không khỏi thất kinh.

“Vết thương này cũng do Tiểu Nhiễm?”

Lệ Minh Vũ chỉ trầm mặc, mỉm cười cho qua.

Nhưng Mark là bác sĩ tâm lý nên chỉ cần nhìn cũng hiểu chuyện gì xảy ra. Anh ta giơ ngón tay cái với Lệ Minh Vũ…

“Bộ trưởng Lệ, anh lợi hại thật đấy. Tôi từng tiếp xúc với nhiều bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, nhưng hiếm người nhà nào chịu chăm sóc cẩn thận và không rời bỏ họ như anh.”

Anh vừa dứt lời thì Tô Nhiễm cũng được y tá dẫn đến. Lệ Minh Vũ nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh cố hữu hiện vẻ dịu dàng, anh nói nhanh với Mark, “Cô ấy là vợ của tôi, đây là việc tôi phải làm.” Nói xong, anh liền đi đến chỗ Tô Nhiễm, ôm cô vào lòng.

Mark biết anh rất yêu Tô Nhiễm nên cũng cảm thấy vui mừng. Thế nhưng anh ta cũng rất tò mò, tại sao hai người yêu nhau thế này lại xảy ra chuyện bốn năm trước. Hay mỗi người đều có một bí mật chôn sâu, Lệ Minh Vũ không kể, anh ta cũng chẳng tiện hỏi.

Makr đứng dậy cầm báo cáo mà y tá đưa đến, thần sắc anh ta thâm trầm khó đoán.

“Cô ấy thế nào?” Lệ Minh Vũ hỏi ngay.

“Bệnh lý biến đổi không làm ảnh hưởng đến thần kinh sọ não của cô ấy. Anh phải hiểu rằng tinh thần của Tiểu Nhiễm bốn năm trước và b