The Soda Pop
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216153

Bình chọn: 7.5.00/10/1615 lượt.

anh A Cẩu.”

Đồng Hựu phì cười, tâm tình anh vô cớ tốt hẳn.

“À, anh định đi đâu tiếp theo?” Cô gái chống cằm nhìn anh chăm chú.

Đồng Hựu cười nhẹ nhàng, “Paris, Pháp.”

“Ừm…” Cô gái gật đầu một cách khó hiểu.

“Em… có hứng thú đi cùng tôi không?” Đồng Hựu bất ngờ hỏi cô, đến cả anh cũng cảm thấy lúng túng khi hỏi cô thế này.

Cô gái cười hì hì, “Anh đang mời em?”

Đồng Hựu đỏ mặt, anh xấu hổ, “Chẳng phải em đi chơi ư?”

“Ai nói với anh em đi chơi?” Thần sắc cô gái có vẻ không vui, cô lườm anh, “Con người anh lúc nào cũng thích dùng suy nghĩ của mình đánh giá người khác.”

Đồng Hựu bối rối, anh uống cạn ly rượu, cất giọng gượng gạo, “Tôi không có ý đó.”

Cô gái nhún vai tỏ vẻ bất cần, “Sao cũng được. Dù gì anh cũng không hiểu em. Em không đi Pháp đâu, chúc anh thuận buồm xuôi gió.”

Đồng Hựu trầm mặc, không nói tiếng nào nhưng anh lại cảm thấy khá hụt hẫng.

Cô gái bất ngờ rút máy chụp hình khỏi giỏ xách, “Chụp tấm hình, được không?”

Đồng Hựu gật đầu đồng ý.

Cô gái cười ngọt ngào cầm máy chụp hình chạy đến cạnh Đồng Hựu, mau chóng chụp hai tấm.

Cô gái kẹp một tấm vào quyển sổ nhỏ của mình, một tấm khác nhét vào tay Đồng Hựu…

“Tặng anh làm kỷ niệm.”

Đồng Hựu nhận lấy, vô thức cất vào túi áo.

“Tạm biệt anh!” Cô gái dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, mỉm cười vẫy tay chào Đồng Hựu.

Đồng Hựu cười chúm chím. Tạm biệt ư? Anh bắt đầu trông mong được gặp cô lần nữa…

***

Quá trình trị liệu của Tô Nhiễm rất thành công. Dưới sự kiên trì của bác sĩ Mark, loại tính cách thứ hai và thứ ba của cô dần được khống chế. Có khoảng thời gian gần nửa tháng, cô luôn duy trì trạng thái trầm lặng, không thích nói chuyện của loại tính cách đầu tiên.

Đồng thời trong quá trình điều trị, Mark cũng gặp khá nhiều nguy hiểm. Có lần anh ta suýt bị tính bạo lực ở trạng thái thứ hai của Tô Nhiễm bóp chết. Mỗi khi Tô Nhiễm lâm vào trạng thái đó, sức lực của cô mạnh mẽ vô cùng.

Nhưng cũng may có Lệ Minh Vũ giúp đỡ. Nếu không Mark chưa trị hết bệnh cho Tô Nhiễm thì anh ta đã xuống địa ngục.

Việc Tô Nhiễm im lặng suốt nửa tháng, khiến Lệ Minh Vũ vui mừng khôn xiết. Như vậy chứng minh hai nhân cách khác của cô đang bị áp chế, sẽ dần biến mất theo thời gian. Mark cũng nói khi nỗi uất ức cuối cùng của cô trỗi dậy mạnh mẽ thì bệnh tình của cô sẽ khỏi hẳn.

Nhưng nút thắt sau cùng này nằm ở điểm nào, phải dùng cách gì để mở thì Mark và Lệ Minh Vũ vẫn không nghĩ ra.

Trong thời gian này có vài vụ việc trọng đại xảy ra.

Thanh tra cao cấp Vưu Kim của tổ trọng án điều tra vụ án Trần Trung lần nữa.

Có người gửi đến một sở cảnh sát một chứng cứ chính xác, nên cảnh sát liền đến nhà họ Hòa bắt Bạch Lâm.

Người ngoài đồn thổi um sùm rằng nhà họ Hòa đang gặp hạn, phạm sao thái tuế kể từ lúc Hòa Tấn Bằng chết đến nay, nên mới gặp nhiều chuyện như vậy.

Thực ra, Vưu Kim cũng không biết bằng chứng vụ án do ai gửi đến.

Bằng chứng này là một lọ màu đen và bảng kết quả ghi đầy đủ thành phần của nó. Ngoài ra, còn liệt kê từng phân tích của Đinh Minh Khải về việc Trần Trung trước khi Đinh Minh Khải chết. Cuối cùng, người này còn nhắm thẳng mục tiêu về Bạch Lâm. Sau khi cảnh sát nghiệm chứng, liền chính thức bắt giam Bạch Lâm.

Khi Bạch Lâm bị đưa đi, Bạch Sơ Điệp khóc đến chết đi sống lại, còn Hòa Quân Hạo thì nghiêm mặt ngồi cạnh bà ta, mãi đến lúc Hòa Vy về nhà…

“Tiểu Vy, dì xin con, con làm ơn cứu Bạch Lâm giúp dì.” Bạch Sơ Điệp như nhìn thấy cứu tinh, bà ta nắm chặt tay Hòa Vy.

“Mẹ…” Hòa Quân Hạo kéo bà ta.

Hòa Vy phiền chán xô bà ta ra, “Giết người đền mạng là chuyện hiển nhiên. Nếu Bạch Lâm gây ra việc này, ông ta phải gánh lấy hậu quả.” Ở bên ngoài, cô đã trông thấy xe cảnh sát giải Bạch Lâm đi. Cảnh này khiến cô ngạc nhiên vô cùng nhưng nhớ đến dáng vẻ của Bạch Sơ Điệp, cô lại thấy cực kỳ hả hê.

“Tiểu Vy…”

“Mẹ, mẹ muốn chị hai làm gì? Cậu phạm tội giết người, dù có nộp tiền bảo lãnh cũng không có khả năng được tha.” Hòa Quân Hạo nói.

“Thế nhưng mẹ không thể nhìn cậu con chịu tội.” Vẻ mặt Bạch Sơ Điệp thống khổ.

Hòa Vy cười nhạt, “Đúng là nực cười. Lẽ nào mạng của Bạch Lâm là mạng người, còn Trần Trung thì không phải?” Cô hiểu nếu cảnh sát không có bằng chứng xác thực, họ sẽ không bắt người vô cớ.

Bạch Sơ Điệp ngã ngồi trên ghế sô pha, cất giọng buồn bã, “Làm sao đây? Vậy phải làm sao?”

“Mẹ…” Hòa Quân Hạo cũng ngồi xuống, “Con sẽ đến sở cảnh sát nghe ngóng. Nếu được thì con sẽ mời luật sư cho cậu.”

Bạch Sơ Điệp gật đầu, “Đành phải làm như vậy thôi.”

Hòa Vy lặng thinh. Cô lãnh đạm lấy đồ rời khỏi nhà.

***

Khi màn đêm bao trùm khắp nơi, nhà lớn họ Hòa chìm vào không gian tĩnh mịch đáng sợ. Trong căn nhà rộng lớn, ngoài người giúp việc và quản gia thì chỉ còn mỗi Bạch Sơ Điệp. Hòa Quân Hạo luôn túc trực ở sở cảnh sát để thăm hỏi sự tình đến tận tối muộn vẫn chưa về nhà.

Bà ta ngồi trên ghế sô pha, bứt rứt cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống.

Cả buổi sau, bà ta cũng quyết định gọi điện thoại.

“Chẳng phải đã dặn thời gian này không được gọi điện thoại cho anh ư?” Giọng Hạ Minh Hà nghe vừa yếu ớt vừa khản đặc.

“Minh Hà, em hết cách nên mới g