m ngoan ngoãn đi ngủ, được không?”
Anh muốn chiếm hữu cô vô cùng nhưng nghĩ đến sức khỏe của cô, anh không đành lòng, cũng không cho phép bản thân có những suy nghĩ hoang đường.
“Minh Vũ… không chịu…” Tô Nhiễm vặn vẹo, kéo tay anh vuốt ve bộ ngực mềm mại của mình. Động tác này làm dây váy ngủ tuột khỏi vai cô, làn da trắng ngần của cô nửa che nửa đậy đập vào mắt anh.
Cô khiến hơi thở anh trở nên gấp gáp, từng thớ thịt run lên trong sự mất kiểm soát của anh. Anh không ngờ sẽ có ngày Tô Nhiễm chủ động quyến rũ anh thế này. Khả năng kiểm soát bản thân của anh rất cao nhưng chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt, hay thậm chí cô chẳng cần làm gì, anh cũng tự động đầu hàng trước cô.
“Nhiễm! Đi lên lầu ngủ.” Anh giả vờ nghiêm khắc nhưng bàn tay anh lại dính chặt trên người cô. Da thịt cô mềm mại khiến anh không thể khống chế trái tim đang run rẩy.
Anh không phải cậu trai trẻ mới lớn, nhưng Tô Nhiễm của đêm nay lại biến anh thành một chàng thiếu niên bồng bột!
“Không, em không chịu…” Tô Nhiễm mỉm cười dịu dàng. Cô tựa hồ hiểu thấu ánh mắt lưỡng lự của anh, cô càng cười tươi, kéo tay anh di chuyển xuống dưới, rồi thò vào váy ngủ…
“Em…” Yết hầu của Lệ Minh Vũ bỗng dưng rung lên.
Cô không hề mặc quần con!
“Minh Vũ, em yêu anh…” Khi anh không thể làm theo lý trí, cô lại thốt ra câu này.
Lệ Minh Vũ ngây người, bờ vai rộng của anh cứng nhắc. Một lúc sau, anh ôm mặt cô, gương mặt nghiêng điển trai toát lên vẻ xúc động và hạnh phúc khó nói thành lời…
“Nhiễm, em vừa nói gì? Em lặp lại lần nữa đi.”
Tô Nhiễm chủ động hôn cuồng nhiệt lên đôi môi ấm nồng của anh. Mãi lâu sau, cô mới dừng nụ hôn, nhìn anh bằng ánh mắt mơ màng si mê. Cô vòng tay ôm chầm lấy cổ anh, nói giọng thủ thỉ, “Em yêu anh!”
Gương mặt Lệ Minh Vũ sáng bừng hạnh phúc, làn môi mỏng mỉm cười vui sướng.
“Minh Vũ, em là của anh…” Mặt cô ghé sát mặt anh, môi cô cũng kề sát môi anh. Hơi thở thơm ngát của cô phả lên miệng anh, tay cô lại làm những việc mà cô không hề dám trước đây. Cô miệt mài thưởng thức thân thể anh…
Sự khiêu khích của cô như ngọn lửa cháy hừng hực châm vào khát khao mãnh liệt luôn ẩn giấu trong anh. Lệ Minh Vũ kiềm chế dục vọng đang trào dâng làm mình đau buốt, anh túm chặt tay cô, giọng anh khô khốc, “Nhiễm… em…”
Tô Nhiễm lại bịt miệng anh bằng một nụ hôn sâu nồng nhiệt, toàn thân cô quấn chặt lấy người anh.
Lệ Minh Vũ thở dốc, cố gắng kiềm chế bản thân.
Khi đàn ông đối mặt với người phụ nữ mình thương yêu, thì khả năng kềm chế bản thân cao đến đâu cũng sẽ lặn mất tăm.
Tô Nhiễm mỗi lúc một táo bạo hơn. Cô đẩy anh nằm xuống ghế sô pha, dạng chân cưỡi lên bụng anh. Cô cúi đầu hôn cơ thể anh từ trên xuống dưới…
Đối với chuyện nam nữ, từ trước đến nay Lệ Minh Vũ không quen ở thế bị động. Anh là người đàn ông bình thường, anh thích dẫn dắt cô, thích nghe tiếng rên rỉ mềm mại khổ sở của cô, thích ngắm nhìn khuôn mặt ửng hồng vì ham muốn của cô… nhưng ngày hôm nay, anh phải kiềm chế thôi thúc ném cô lên giường để tận hưởng mùi vị ngọt ngào của cô, để mặc cô vô tư cọ xát trên người mình, chỉ vì anh sợ làm cô bị thương.
Có điều Lệ Minh Vũ nghĩ sai rồi!
Tô Nhiễm chủ động còn điên cuồng hơn cả anh.
Anh say sưa ngắm nhìn đường cong quyến rũ trên cơ thể cô.
“Nhiễm…” Lệ Minh Vũ thở hổn hển, anh nâng mặt cô, luồn tay vào tóc cô, vẻ như ngầm đồng ý.
Tô Nhiễm cười xấu xa, chậm rãi cởi khăn tắm quấn trên người anh…
Q.9 – Chương 6: Dịu Dàng Và Nguy Hiểm (18+)
Tô Nhiễm nằm sấp trên người Lệ Minh Vũ, ngón tay cô lần từ thắt lưng của anh xuống đến một vật nóng rãy khác thường…
Tô Nhiễm nhìn thẳng vào mắt anh, rồi tay cô chà xát vào bộ phận đàn ông đã dựng đứng của anh. Lệ Minh Vũ thở hổn hển, đôi mắt anh tối sẫm tố cáo anh đã mê loạn.
Dưới ánh đèn, cơ thể cô hiện ra lộng lẫy như trong mơ, làn da trắng muốt và mái tóc đen nhánh làm anh bị kích thích mạnh.
“Nhiễm…” Anh nhấc cằm cô, ngắm cô bằng ánh mắt khát khao điên cuồng, anh không muốn chờ đợi thêm một giây, một phút nào nữa…|
Thế nhưng anh lo lắng cho sức khỏe của cô!
Tô Nhiễm tựa hồ nhìn thấy sự giao tranh giữa dục vọng và lý trí của anh, cô mỉm cười hiền hậu, hôn nhẹ phía sau tai anh, “Anh không muốn em ư?”
Muốn!
Quỷ tha ma bắt anh muốn vô cùng!
Cổ họng Lệ Minh Vũ khô rát, anh vô thức vòng tay ôm eo cô.
Tô Nhiễm cười quyến rũ, cô nhẹ nhàng chuyển động để nơi mềm mại ướt đẫm cọ xát với vật căng cứng của anh.
Váy ngủ đen đã tốc lên lưng cô, đỉnh đồi trắng như ngọc lộ ra hoàn toàn, hai nụ hoa nở rộ run nhè nhẹ đập vào mắt Lệ Minh Vũ.
Lệ Minh Vũ làm sao có thể nhịn được lời mời cám dỗ như vậy. Anh lập tức ngửa đầu ngậm nụ hoa trên ngực Tô Nhiễm mút mạnh.
Tô Nhiễm ngửa đầu, thở hắt một tiếng, rên rỉ gọi tên anh.
Thanh âm của cô như bùa chú rút sạch lý trí của Lệ Minh Vũ. Người đàn ông trầm tĩnh và vững vàng thường ngày nay biến mất hoàn toàn. Mỹ nhân trong lòng anh đã xóa tan bản tính kiêu ngạo và biết kiềm chế cố hữu của anh.
Anh vùi mặt vào ngực cô, còn tay thuận theo eo cô dịch chuyển xuống dưới, hơi nhấc mông cô lên cao, từ từ tiến vào nơi mềm mại của cô.
Tô Nhiễm khó n
