heo góc nhìn của tâm lý học là bản ngã phải chống lại mặt khác của mình. Một là tính cách trời sinh, một cái là hình thành qua hoàn cảnh và thói quen sống. Người bình thưởng có thể tự cân đối nên mới duy trì một cá thể hoàn toàn tỉnh táo.”
Lệ Minh vũ gật đầu.
“Người bình thường chúng ta có thể tự điều tiết mỗi loại tình cảm như yêu, hận, tình, thù… Nhưng nếu chịu đả kích quá lớn, thì một loại tình cảm nào đó sẽ trở nên mãnh liệt. Khi một con người chịu kích thích mạnh và tình cảm bị ảnh hưởng thì tâm lý sẽ gặp vấn đề. Bệnh nhân mắc chứng tâm thần phân liệt chính là như vậy.”
“Biến đổi bệnh lý phụ thuộc vào mặt tình cảm của bệnh nhân. Ví dụ có người bệnh phân liệt thành tám loại tính cách khác nhau, điều này chứng minh mọi mặt cảm xúc đều gặp vấn đề, hình thành nên từng các tính độc lập.”
Lệ Minh Vũ thất kinh, “Vậy tôi có thể hiểu thành từng cá tính độc lạp này giống như từng con người riêng biết, dù ở trạng thái nào cũng là thanh tỉnh và có lý trí?”
“Đúng vậy.” Mark khâm phục khả năng nắm bắt của Lệ Minh Vũ, gật đầu lia lịa, “Đây cũng là cách chúng tôi dùng để trị liệu cho bệnh nhân.”
“Bệnh nhân tâm thần phân liệt dù rơi vào trạng thái nào cũng có khả năng suy xét độc lập, nhưng nó không thể giống người bình thường.” Mark nói tiếp tục, “Ví dụ như khi Tiểu Nhiễm lâm vào tính cách thứ nhất, cô ấy có vẻ như bình thường nhưng thực chất cô ấy chỉ trầm mặc, không muốn tiếp xúc với người khác. Hoặc khi cô ấy ở tính cách thứ hai là thù hận, thì cảm xúc oán hận sẽ khống chế não cô ấy. Kiểu thù hận này sẽ không thay đổi vì bất cứ điều gì. Nói trắng ra trong Tiểu Nhiễm có ba con người khác nhau. Tôi cần tìm đâu là tính cách thật nhất của cô ấy, sau đó để hai tính cách kia tự giết nhau.”
“Tính rủi ro có cao không?”
Điều duy nhất Lệ Minh Vũ quan tâm là Tô Nhiễm có chịu đau khổ hay không.
Mark trầm tư suy nghĩ, cầm tách trà uống mộ hớp, anh ta vô thức cau mày.
“Nói vậy trong qua trình điều trị sẽ gặp rủi ro?” Lệ Minh Vũ nhìn thấy sự do dự của anh ta, thần sắc anh thoáng khắc nghiệt.
“Đúng vậy, khi điều trị sẽ có rủi ro.” Mark trả lời thành thật, “Quá trình chữa bệnh tâm thần phân liệt là trận đấu chung của bác sỹ và những mặt phân liệt trong bệnh nhân. Nói trên góc độ tâm lý, những tính cách phân liệt này như con người riêng biệt, muốn giết chết nó, bảo vệ tính cách chân thật không phải chuyện đơn giản. Và rủi ro lớn nhất là khi còn chưa tìm được tính cách phân liệt đã giết chết bản ngã của bệnh nhân.”
“Như vậy nghĩa là gì?”
“Nghĩa là…” Mark hít sâu, “Tính cách chân thật bị giết, bệnh nhân bị tâm thần phân liệt vĩnh viễn.”
Lệ Minh Vũ chấn động, ngón tay vô thức siết lại.
Anh sợ Tô Nhiễm không về được nữa!
“Dù thế nào anh cũng phải chữa cho vợ tôi. Bất cứ lúc nào bất cứ ở đâu tôi đều sẽ phối hợp hết mình với anh.” Anh cất giọng trầm thấp.
Mark gật đầu, nói giọng chân thành, “Tuy tôi không rõ vì sao hai người ra nông nỗi này. Nhưng tôi dám khẳng định cô ấy yêu anh. Đây là điểm mấu chốt, chỉ cần chúng ta tìm lại tình yêu của cô ấy, nhất định cô ấy sẽ hết bệnh. Trong thời gian chữa bệnh, ngoài thôi miên trị liệu, thì phải phối hợp thêm nhiều cách khác để tăng hiệu quả.”
Lệ Minh Vũ gật đầu, sắc mặt anh chăm chú thoáng vẻ xúc động…
***
Biên giới Đức Áo
Thị trấn nhỏ này thanh bình với nhiều dân bản xứ nhiệt tình và chất phác.
Đồng Hựu đang ở một nông trại rượu vang, cố gắng tìm kiếm loại rượu tuyết nguyên chất.
Trên thế giới, ba quốc gia hay sản xuất rượu tuyết là Áo, Canada và Pháp, nhưng mùi vị của Đức là chính thống nhất. Vì thế Đồng Hựu liền bay đến biên giới Đức Áo. Nơi đây không có nhiều nông trại rượu vang lớn nhưng khả năng thu hoạch của người dân ngoài sức tưởng tượng.
Nếu không vì đối phó với Hạ Minh Hà, anh tuyệt đối không đến nơi này.
Người dân bản xứ nói liên tục với Đồng Hựu, nhưng anh nghe khá khó khăn vì họ nói tiếng Đức không được chuẩn lắm, vậy nên anh phải dõi theo cử chỉ tay chân của họ để suy đoán.
Q.9 – Chương 5: Bản Lĩnh (18+)
Đồng Hựu đi vào quầy, cầm đồ chuẩn bị nếm rượu.
Nào ngờ khi Đồng Hựu vừa định uống thử, người dân bản xứ đột nhiên nói gấp gáp vẻ như không bằng lòng. Đồng Hựu sửng sốt, lắng nghe chăm chú nhưng vẫn không hiểu anh ta nói gì. Anh với vốn tiếng Đức thông thạo bỗng trở nên ngốc nghếch, chẳng hiểu gì hết.
Khi hai người đang giằng co, một tràng cười bất ngờ vang lên phía sau họ…
“Anh ta hỏi rằng nếu anh không chắc mua rượu thì không được thử.”
Đồng Hựu quay lại, liền gặp một cô gái đội nón lưỡi trai, ăn vận đơn giản và dễ thương. Cô gái mỉm cười, bắt chuyện với người dân bản xứ, sau đó cô đến cạnh Đồng Hựu, quan sát anh một lượt từ trên xuống dưới, rồi nói, “Nhìn anh mặc comple chỉn chu là biết hiếm khi anh tới thị trấn này.”
“Cô là…” Đồng Hựu thấy cô có vẻ quen mắt nhưng không nhớ đã gặp ở đâu.
Cô gái nhún vai, không trả lời câu hỏi của Đồng Hựu. Cô ngoảnh đầu nói với người dân bản xứ vài câu, anh ta gật đầu bỏ đi.
“Đi nào!” Cô gái nở nụ cười với Đồng Hựu.
Đồng Hựu hơi nheo mắt, “Đi đâu?”
Cô gái giả vờ hoài nghi, “Chẳng phải anh muốn tìm rượu tuyế