t ngon nhất ư? Hôm nay là ông trời giúp anh, để em gặp anh. Em sẽ dẫn anh đi tìm rượu tuyết ngon nhất.”
Đồng Hựu ngây ra, “Không phải ở đây à?”
“Nhìn sơ là biết anh ít khi uống rượu này rồi. Muốn biết rượu tuyết ngon hay không thì chỉ cần ngửi là được.” Cô gái bĩu môi, “Còn chưa chịu đi? Rượu tuyết ngon không có ở đây đâu, mà em cũng không dư thời gian với anh.”
Cô gái bỏ đi ngay tức thì.
Đồng Hựu lặng người vài giây, rồi sải bước đuổi theo.
“A…”
Tiếng thét thất thanh phá tan không gian vốn đang yên lặng!
Lệ Minh Vũ vẫn luôn bất an ngồi trên ghế sô pha nghe thấy, liền xông thẳng lên lầu hai, đẩy mạnh cửa phòng ngủ.
Trong phòng ngủ, Tô Nhiễm khiếp sợ trợn tròn hai mắt, trán cô túa đầy mồ hôi, trông thấy Lệ Minh Vũ, cô liền nhào ngay vào lòng anh.
Vẻ mặt của Mark căng thẳng cực kỳ.
“Chuyện gì vậy?” Lệ Minh Vũ ôm chặt Tô Nhiễm, anh xoa lưng dỗ dành cô, đôi mắt anh sắc lạnh dừng trên người Mark.
Mark bất đắc dĩ, xòe một bàn tay, “Tôi vừa thử thôi miên cho Tiểu Nhiễm, cố gắng dẫn dắt cô ấy nhưng không ngờ tiềm thức của cô ấy khóa chặt, không cách nào làm được.”
“Cô ấy rất sợ.” Lệ Minh Vũ ghì đầu cô vào ngực mình.
“Quá trình thâm nhập vào tiềm thức là điều mà bệnh nhân sợ nhất. Huống chi, cô ấy đã mất niềm tin với tôi.” Thần sắc của Mark thấp thoáng vẻ thất bại.
“Vậy bây giờ phải làm thế nào?”
“Chúng ta chỉ có thể tiến từng bước một, tôi sẽ kê thuốc cho cô ấy, hy vọng là có tác dụng trợ giúp tinh thần. Tối nay tôi sẽ tìm cách khác.” Mark đứng dậy, thở dài thườn thượt.
Khi Lệ Minh Vũ tiễn Mark về, anh ta có vẻ ngần ngừ, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
“Anh sao thế?” Lệ Minh Vũ hỏi.
“Bộ trưởng Lệ, tôi cần nhắc anh điều này. Chứng rối loạn lo âu và chứng OCD mà Tiểu Nhiễm mắc bốn năm trước đã chuyển hóa thành tâm thần phân liệt của ngày hôm nay. Tâm thần phân liệt không phải chỉ cần chăm sóc hết lòng là khỏi được. Những tính cách phân liệt có suy nghĩ như con người độc lập, nên chúng sẽ nghĩ cách trốn tránh trị liệu. Anh đừng bao giờ xem thường những lực lượng tinh thần này. Dù cô ấy rơi vào tính cách thứ ba cũng rất đáng sợ, khi ấy cô ấy sẽ dùng dáng vẻ điềm đạm đáng yêu khiến anh nhẹ dạ, lơi là đề phòng. Anh cần phải nhớ đó không phải là con người thật của Tiểu Nhiễm, đừng bao giờ để mình bị đánh lừa.”
Lệ Minh Vũ bất giác căng thẳng, anh gật mạnh đầu hiểu ý của Mark.
Màn đêm buông xuống.
Trông chừng Tô Nhiễm ăn tối xong xuôi, Lệ Minh Vũ liền lên phòng sách làm việc. Chỉ giờ này, anh mới yên tâm giải quyết công việc, vì đây là lúc Tô Nhiễm đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Khi anh xong việc đã là một giờ sáng.
Lệ Minh Vũ sợ mình đánh thức Tô Nhiễm nên anh sang phòng dành cho khách tắm rửa.
Sau khi tắm rửa, anh chỉ quấn khăn tắm bên hông rồi đi ra ngoài.
Anh bước đến tủ rượu, rót một ly rượu vang.
Khi anh vừa nhấp một hớp rượu, âm thanh nhỏ bé và yếu ớt đột nhiên vang lên sau lưng anh.
Lệ Minh Vũ xoay người, tay cầm ly rượu vang bỗng sựng lại, cả người anh cứng đờ, ánh mắt anh cũng u tối.
Người đang đứng sau phía sau anh lúc này là Tô Nhiễm.
Thay vì ngủ trên phòng, thì cô lại lả lướt bước về phía Lệ Minh Vũ với dáng vẻ phong tình vạn chủng.
Dưới ánh đèn mờ mờ, Tô Nhiễm ăn mặc hết sức hở hang. Cô mặc váy ngủ hai dây màu đen, khuôn ngực căng tròn lấp ló dưới lớp vải ren mỏng manh, nom cô quyến rũ vô cùng. Chiếc váy cô đang mặc rất ngắn, nó chỉ vừa đủ để che chắn cặp mông đầy đặn của cô, còn đôi chân thon dài trắng ngần phơi bày hoàn toàn ra ngoài.
Anh nhớ chiếc váy này là anh mua cho cô. Anh mong có một ngày cô sẽ mặc nó, sà vào vòng ôm của anh, nhưng cô lại ghét bỏ vứt nó lăn lốc.
Không ngờ hôm nay cô lại mặc chiếc váy này!
Anh biết cô mặc sẽ rất đẹp nhưng không sao tưởng tượng được lại đẹp như thế này.
“Nhiễm…” Lệ Minh Vũ ngây người vì vẻ đẹp và hành động táo bạo chưa từng có của cô. Anh chưa gặp Tô Nhiễm thế này bao giờ, lồng ngực anh đột nhiên cháy bỏng hưng phấn và ham muốn mãnh liệt.
Tô Nhiễm áp mình vào vòm ngực trần của Lệ Minh Vũ, sau đó cô đặt ly rượu trên tay anh sang một bên, gọi tên anh nhẹ nhàng…
“Minh Vũ…”
Tiếng gọi này thiêu rụi mọi lý trí của Lệ Minh Vũ, anh không kìm được vươn tay ôm chặt Tô Nhiễm, cảm nhận hương thơm và da thịt mềm mại của cô…
Tô Nhiễm cọ cọ trong lòng anh, cô ngẩng mặt thầm thì tên anh, rồi nhón chân đặt nụ hôn lên môi anh…
Cơ thể phụ nữ mềm mại kích thích mạnh mẽ thần kinh của Lệ Minh Vũ. Bao ham muốn cháy bỏng bị anh kiềm chế suốt thời gian qua đột nhiên trỗi dậy. Với anh mỗi lần ôm cô ngủ là một lần giày vò khổ sở không nói nên lời.
Mà đêm nay, cô lại chủ động, mùi hương thơm ngát của cô khiến toàn thân anh nóng hực. Trong nháy mắt cô chạm môi mình vào anh, anh bỗng trở nên chủ động, cúi thấp đầu, giữ gáy cô, làm nụ hôn này càng trở nên cuồng nhiệt.
Tô Nhiễm bật ra những tiếng đê mê, ngực cô phập phòng dán vào vồng ngực vững chãi của anh.
“Minh Vũ…” Cô thỏ thẻ tên Lệ Minh Vũ, cọ người lên tay anh, nói giọng nỉ non, “Muốn em đi, Minh Vũ…”
Lệ Minh Vũ thở hắt ra, vùi mặt vào cổ Tô Nhiễm, giọng anh khản đặc, “Bây giờ em chưa khỏe nên không được. E