àm vậy mới tốt cho cô…
***
Nông trại rượu vang ở Pháp.
So với nhịp sống hối hả trong nước, nơi đây thanh bình và yên ả. Những công nhân vườn nho đanh bận rộn làm việc.
Thời điểm này là mùa hoa nở rộ khoe sắc muôn nơi.
Ở một ao cá, Hạ Minh Hà đang nhàn nhã ngồi thả câu.
Mãi đên khi cần cấu giật giật, Hạ Minh Hà mới kéo lên. Một con cá to béo đã mắc gọn lưỡi câu của ông ta.
Ông ta tươi cười, vừa bỏ cá vào thùng, một tràng vỗ tay vang lên từ phía sau ông ta. Hạ Minh Hà đảo mắt liền nhìn thấy Giả Ni.
Kể từ lúc Giả Ni bị Lệ Minh Vũ lật đổ khỏi chức bộ trưởng, ông ta cũng ở ẩn.
“Đúng là khách quý. Thật không ngờ bộ trưởng Giả cũng đến Pháp nghỉ ngơi.” Hạ Minh Hà mỉm cười, hu hồi cần câu.
“Hiếm có dịp được bộ trưởng Hạ gọi tôi như vậy.” Giả Ni ngồi xuống nhìn ông ta, “Tôi đến đây để tìm ông.”
“Tôi?” Hạ Minh Hà có vẻ kinh ngạc.
Giả Ni lướt mắt nhìn con cá nằm gọn trong thùng, ông ta cười, “Con cá này bị nhốt trong không gian tù túng, muốn phát huy cái gì cũng khó.”
Hạ Minh Hà đương nhiện hiểu ngụ ý của Giả Ni, ông ta nhếch mép, “Nghìn dặm xa xôi đến đây tìm tôi, chẳng lẽ chỉ muốn khuyên tôi phóng sinh con cá này? Ông nói đi. Dẫu sao chúng ta cũng là đồng liêu, có việc gì cứ thẳng thắn, đừng ngại ngùng.”
“Tôi thích tính cách thẳng thắn của bộ trưởng Hạ!”Giả Ni gật gù, ánh mắt nhìn mặt nước phía trước của ông ta dần biến hóa, “Tôi cũng chẳng giấu ông làm gì. Từ lúc bị Lệ Minh Vũ làm mất hết chức vị, tôi luôn thấy rất bất công, tôi khônng cam tâm mở mắt nhìn cậu ta dùng thủ đoạn leo cao.”
“Ông cần tôi giúp đỡ?” Hạ Minh Hà cười cười.
“Không, không phải ông giúp tôi mà là…” Khóe miệng Giả Ni lanh như băng, nói rành rọt từng chữ, “Tôi giúp ông đánh đổ Lệ Minh Vũ!”
Hạ Minh Hà ngây ra vài giây. Đôi mắt ông ta thấp thoáng đắc ý nhưng vẫn cố tình ra vẻ hờ hững, “Lời này sâu xa thâm thúy quá nên tôi không hiểu.”
“Bộ trưởng Hạ, chắc ông cũng hiểu câu kẻ thù của đối thủ chính là bạn bè của mình?” Giả Ni lại cầm lấy cần câu của Hạ Minh Hà, gắn mồi vào lưỡ câu, rồi phất xuống nước, ông ta nhếch miệng nói, “Đã như vậy tại sao chúng ta không cùng câu con cá lớn hơn?”
Hạ Minh Hà hồ nghi dõi mắt theo cần câu, bình tĩnh suy xét ý tứ của Giả Ni.
Từ sau khi Giả Ni mất chức bộ trưởng, Hạ Minh Hà nghe nói ông ta nghỉ ngơi an dưỡng, mấy năm qua rất hiếm tiếp xúc với đồng liêu. Nhưng không ngờ hôm nay Giả Ni lại đến Pháp, nắm rõ nơi ở của Hạ Minh Hà, có lẽ ông ta không thể xem thường mục đích đến đây của Giả Ni.
Song trong giới chính trị tôi lừa anh gạt từ xưa đến nay, Hạ Minh Hà không thể chắc chắn mục đích của Giả Ni là hoàn toàn bí mật, vì vậy ông ta cần xác định Giả Ni đứng chung một chiến tuyến với ông ta.
Hạ Minh Hà trấm ngân giây lát rồi mỉn cười, giả vờ thờ ơ, “Câu cá lớn? Ha ha. Tôi nghĩ là ông đã hiểu nhầm. Câu cá chỉ là sở thích bình thường của tôi. Tôi nghĩ ông tìm người khác thì hay hơn.”
Chuyện đối phó với Lệ Minh Vũ nói nhỏ cũng không nhỏ, mà nói lớn cũng không lớn. Ông không mốn phức tạp hơn nữa.
Giả Ni thấy Hạ Minh Hà dè chừng, ông ta nhoẻn miệng cười, “Bộ trưởng Hà còn e dè tôi. Tôi lặn lội đường xa đến đây, chẳng lẽ bộ trưởng hạ vẫn chưa yên tâm?”
“Ha ha…” Hạ Minh Hà cười ôn hòa, giọng ông ta hết sức bình thản, “Nếu ông muốn ôn chuyện xưa, đương nhiên tôi rất sẵn lòng.”
“Bộ trưởng Hạ, tôi nghĩ ông cũng hiểu rõ từ trước đến giờ chúng ta không hề có mâu thuẫn.” Giả Ni nói.
“Đã thế thì tôi thấy chúng ta chẳng có gì bất mãn với nhau.” Hạ Minh Hà không hề tức giận, ông ta bật cười ha hả.
Giả Ni ngoái đầu nhìn ông ta, “Con người thường bất mãn nhau vì lợi ích. Chúng ta chỉ cần nhất trí mục tiêu, dẫu bất mãn nhau thì vẫn có thể hợp tác.” Ông ta nói từ tốn, “Người tinh mắt luôn biết ông và Lệ Minh Vũ ngầm đấu đá nhau. Vả lại tôi còn biết rõ một sự thật mà nhiều người không biết.”
“Việc gì?” Hạ Minh Hà nhìn ông ta một cách cảnh giác.
Giả Ni bàng quan như không, khóe mắt ẩn hiện vẻ khoái chí…
“Cô ba nhà họ Hòa bất ngờ sẩy thai hình như liên quan đến con gái rượu của ông?”
Một câu nói khiến Hạ Minh Hà nghệt ra vài giây, sau đó ông ta nói, “Xem chừng ông rất hiểu tôi và mọi việc xoay quanh tôi.”
“Không hiểu thì làm sao biết bộ trưởng Hà là đối tượng hợp tác tốt nhất của tôi.” Giả Ni nắm dây cần câu, nói nhàn nhạt, “Tuy lần này ông dẫn được con mình về nhưng hãy ngẫm nghĩ xem liệu Lệ Minh Vũ có bỏ qua? Ông khiến cậu ta mất mát quá lớn, sớm muộn gì cậu ta cũng đòi lại món nợ này.”
Hạ Minh Hà cười nhạt, “Cậu ta có bản lĩnh lớn vậy ư?”
Sắc mặt Giả Ni trầm xuống, ông ta nhìn Hạ Minh Hà bằng ánh mắt nghiêm túc, “Ông tưởng rằng lúc này gió êm sóng lặng là cậu ta sợ ông ? Luận về thủ đoạn hay đồng liêu trong giới chính trị, có thể chúng ta và Lệ Minh Vũ ngang bằng nhau. Thế những luận về tính nhẫn nại và chịu đựng, ông hay tôi đều không phải là đối thủ của Lệ Minh Vũ. Điều đáng sợ nhất của con người chính là sự nhẫn nhịn. Bộ trưởng Hạ, tôi nghĩ ông cũng hiểu nguyên tắc ‘người ở lại sau cùng mới là người chiến thắng’.”
“Ý ông là Lệ Minh Vũ đang tính kế? Hạ Minh Hà trầm tư. Ông ta luôn xem Lệ Minh Vũ là cái