h là Tô Ánh Vân từng thắc mắc nơi ở hiện tại của Tô Nhiễm không bao lâu trước đây.
Gặp Lệ Minh Vũ mở cửa , vẻ mặt bà hơi khác lạ, có chút gì đó khiếp sợ và kinh hoàng.
Lệ Minh Vũ đứng chặn ngay cửa, hiển nhiên không muốn cho bà vào trong, anh hỏi. “Bác có việc? ”
Tô Ánh Vân lúng túng, nhưng cố đèn nén nỗi lòng hoang mang và ngờ vực, nói nhẹ nhàng, “Tôi đến thăm Tiểu Nhiễm.”
Bà biết địa chỉ này nhờ An Tiểu Đóa.
Trong tích tắc nghe thấy địa chỉ , tim Tô Ánh Vân vỡ nát, khu Hoa Phủ này … như con dao đâm từng nhát vào lòng bà. Bao hồi ức vui sướng và đau buồn đều ùa về, lấp đầy trí nhớ khiến bà không sao yên lòng.
Rồi đến khi tới căn biệt thự hết sức quen thuộc này, nỗi lòng lo lắng của bà càng sâu sắc.
Khi Lệ Minh Vũ mặc áo sơ mi màu đay mở cửa . Tô Ánh Vân như tỉnh dậy từ cả một thế hệ xa xôi, bà phảng phất như thấy hình ảnh bao năm trước đây với một người đàn ông điển trai hiền hậu chậm rãi mở cửa …
Hai khuôn mặt chồng chất vào nhau, cuối cùng giọng nói lạnh tanh của Lệ Minh Vũ kéo bà về hiện thực!
Tô Ánh Vân kinh hoảng. Trước khi tới dây, bà từng khấn vái cầu xin họ đừng ở căn biệt thự đó, nhưng cảnh tượng lúc này đã phá vỡ lời khẩn xin của bà.
Lệ Minh Vũ mím môi, ánh mắt rọi xuống gương mặt nghiêng của anh nom càng sắc bén, đôi mắt anh mờ sương lạnh bao trùm mùa hè oi ả nắng gắt.
Anh hơi hé miệng, một câu hỏi khiến tất thảy can đảm của Tô Ánh Vân đều tan tác …
“Bà đang lo chuyện gì?”
Tim Tô Ánh Vân hốt hoảng đập mạnh một nhịp bởi vì giờ khắc này, bà bắt gặp sự hận thù trong mắt anh! Bà cảm nhận rõ ràng thái độ xa cách và dửng dưng của anh.
Lời nói của anh thâm trầm và đầy ngụ ý khó đoán, như thể xem thấu nội tâm của bà, biết bà sợ hãi căn biệt thự này.
Bà nhíu mày, “Tôi lo chuyện gì?”
Ánh mắt anh càng âm u, khóe miệng nhếch lên thờ ơ, cất giọng thản nhiên như không. “Tô Nhiễm ở đây, cháu sẽ chăm sóc cẩn thận cô ấy , vì vậy bác không cần lo lắng. ”
Hóa ra ý anh là vậy.
Tô Ánh Vân thở dài, cố che đậy suy nghĩ của bản thân, bà nhìn anh không định để mình vào trong, bèn nói kiên quyết, “Ít nhất cậu cũng phải để tôi biết tình trạng của Tiểu Nhiễm, nó là con tôi!”
Lệ Minh Vũ im lìm, sau đó anh bất ngờ nghiêng người.
Trước khi bà bước vô nhà, bà bất giác lia mắt qua hoa ngọc lan trắng rơi trên sân, rồi vội vàng dời tầm nhìn , đóng ngay cửa phòng.
Vẻ mặt bà không lọt khỏi tầm mắt Lệ Minh Vũ, anh sa sầm, môi mím thành đường thẳng.
Trong phòng khách, Tô Nhiễm ngồi trầm tư trên ghế sô pha. Theo lẽ thường, khi Lệ Minh Vũ đứng nói chuyện với Tô Ánh Vân ở ngoài cửa hẳn là cô phải nghe thấy, nhưng cô chỉ bất động như khúc gỗ, đôi mắt trống rỗng vô hồn.
“Tiểu Nhiễm … ” Tô Ánh Vân bước vội về phía Tô Nhiễm, bà ngồi cạnh cô, phủ tay lên mặt cô, cất giọng yêu thương, “Mẹ đến thăm con, con khỏe hơn chưa?”
Lệ Minh Vũ đứng ở một bên, người giúp việc thấy có khách, vội vã dọn trà nước bánh trái, rồi thức thời lui xuống bếp
Tô Nhiễm im thin thít, tựa hồ cô không hay biết Tô Ánh Vân đã đến.
“Tiểu Nhiễm?” Tô Ánh Vân thấy mình kêu mấy tiếng mà Tô Nhiễm không có phản ứng , tức giận quay đầu nhìn lệ Minh Vũ …
“Tại sao Tiểu Nhiễm lại như vậy? ”
Lệ Minh Vũ không trả lời, anh nói: “Bác thăm xong chưa? Nếu xong rồi, mời bác về, Tô Nhiễm cần nghỉ ngơi. ”
Tô Ánh Vân điên tiết , bà đứng bật dậy, nhìn Lệ Minh Vũ chằm chặp,, “Thái độ của cậu là sao? Tại sao Tiểu Nhiễm lại trở nên như vậy? Ngày hôm nay dù cậu có lý do chính đáng, tôi cũng phải dẫn con tôi đi!” Bà kéo Tô Nhiễm đi ra ngoài.
Lệ Minh Vũ chắn trước mặt hai người, anh dừng mắt trên mặt Tô Nhiễm, rồi nổi đóa nhìn Tô Ánh Vân, “Tô Nhiễm muốn ở lại.”
“Nhảm nhí!” Tô Ánh Vân bất mãn, “Tình trạng Tô Nhiễm thế này? Tại sao cậu không dẫn nó đến bác sĩ? ” Bà lo lắng không yên. Dáng vẻ Tô Nhiễm lúc này khiến bà nhớ tới bốn năm trước.
Lệ Minh Vũ cố ý đứng yên, gương mặt anh vô cùng kiên quyết, “Cháu sẽ không để cô ấy gặp chuyện không may.”
“Nhưng bây giờ nó đã có chuyện, còn cậu … ”
“Mẹ … ” Tô Nhiễm trầm mặc từ nãy đến giờ đột nhiên chen ngang Tô Ánh Vân, đôi mắt cô vẫn mơ màng.
Lệ Minh Vũ và Tô Ánh Vân ngớ người, nhất là Tô Ánh Vân, bà vội quay đầu nhìn Tô Nhiễm …
“Tiểu Nhiễm, con nhận ra mẹ?”
Mắt Tô Nhiễm dần trở trong veo đối diện với Tô Ánh Vân, tuy gương mặt cô không chút biểu cảm nhưng ít nhất cô có thể biểu đạt mình muốn nói, “Mẹ, con cám ơn mẹ đã đến thăm con. Nhưng con ở đây rất tốt.”
“Tiểu Nhiễm … ” Tô Ánh Vân nhìn cô xót xa, “Vừa nãy con dọa mẹ sợ lắm, con biết không? Mẹ cứ tưởng … ” Nói đoạn, bà đột nhiên nín thinh, song lòng bà nhẹ nhõm hẳn.
Ít ra thì điều bà lo sợ đã không xảy ra. Bốn năm trước, ngày nào tinh thần của Tô Nhiễm cũng hoảng hốt, sau đó cô còn tự làm hại bản thân, bà hết cách nên mới đưa cô đến bệnh viện Thanh Sơn. Khi đó, cô mơ mơ màng màng không nghe bất kỳ ai nói mà cũng chẳng nhận ra bà.
Vừa rồi cô ngơ ngơ ngác ngác, bà suýt tưởng cô lại bệnh giống bốn năm trước.
Có điều một tiếng gọi “mẹ” đã giúp bà yên lòng . Thấy cô có phản ứng , nỗi lo lắng kia cũng biến mất.
Tô Nhiễm nhìn Tô Ánh Vân, nói từ thiện, “Con không sao đâu.”