u dàng, anh cúi người nhặt chăn, lạu nhẹ nhàng nâng đầu cô đặt lên gối. Sau đó anh nằm xuống cạnh cô, vươn tay ôm cô vào lòng.
Tô Nhiễm không bị giật mình, cô vẫn hít thở đều đều , nhưng cả người cô cuộn tròn , chỉ chừa một góc giường nhỏ phía sau cho anh.
Lưng cô dán sát vòm ngực của của anh, anh áp mặt vào gáy cô, hít sâu mùi hương thơm mát trên người cô.
Vào đêm khuya tĩnh mịch, tư thế ngủ lúc này khiến lòng anh bất giác đong đầy nuông chiều và yêu thích cô hơn. Trong không khí pha lẫn hơi thở của anh và cô tựa hồ trời đất chỉ có hai người họ.
Tô Nhiễm vô thức rên một tiếng, cô cựa quậy người, Lệ Minh Vũ liền xoay người cô lại, ôm chặt cô vào lòng, khuôn mặt cô cọ cọ lên ngực anh, cuộn hai chân trong bắp đùi của anh.
Lệ Minh Vũ không nhắm mắt ngủ, anh nâng mắt cô lên, ngắm gương mặt phụ nữ ngủ say trong lòng mình qua ánh trăng.
Đầu anh cúi thấp đặt nụ hôn lên mũi Tô Nhiễm, rồi anh lại ôm chặt cô, tựa cằm vào đầu cô.
“Nhiễm … em hãy quên hết tất cả … đừng nghĩ ngợi nữa … chúng ta … sẽ làm lạu từ đầu. ” Giọng anh khe khẽ thấp thoáng bất lực rỏ bên tai cô.
Đồng Hựu dùng hết đêm qua để tìm hiểu việc Lệ Minh Vũ giao cho.
Trong điện thoại, Đồng Hựu báo cáo bệnh tình của Bạch Lâm, nói ông ta có thói quen dùng dược phẩm bảo vệ sức khỏe. Vẻ mặt Lệ Minh Vũ âm trầm lắng nghe.
“Bộ trưởng, còn việc của phu nhân … ” Đồng Hựu nói về Bạch Lâm, rồi lại nhắc đến Tô Nhiễm.
Q.8 – Chương 28: Người Khách Bất Ngờ
Kỳ thực anh đã đoán được phần nào những chuyện xoay quanh Tô Nhiễm, tối qua khi thấy ảnh chụp đó, anh biết việc này liên quan mật thiết đến Đinh Minh Khải. Quả nhiên, Đồng Hựu cũng nhắc tới Đinh Minh Khải.
“Đinh Minh Khải?” Đồng Hựu nói, “Em cho rằng trong khoảnh thời gian đó, người mà vợ anh tiếp xúc nhiều nhất là Đinh Minh Khải.
Lệ Minh Vũ trầm ngâm, anh hơi ngẩng đầu, giương mắt nửa sáng nửa tối trong nắng, “Vậy là quãng thời gian Đinh Minh Khải còn sống? ”
“Dạ, Đinh Minh Khải còn sống nhưng khi ấy Trần Trung đã chết. ” Đồng Hựu nhắc anh.
Lệ Minh Vũ bỗng nhớ Đinh Minh Khải điều tra vụ án của Trần Trung. Anh nhớ Đinh Minh Khải âm thầm tìm Tô Nhiễm, nói cách khác … Đinh Minh Khải nhờ Tô Nhiễm điều tra vụ án Trần Trung bị giết?
“Còn tìm hiểu được gì nữa? ” Anh đến trước cửa sổ, vẻ mặt u ám, anh vừa nói điện thoại, vừa quan sát cô gái đang đứng ngoài sân với một nỗi niềm thương yêu khó nói thành lời.
“Đã tra rõ ngọn nguồn, em còn sai người bí mật xâm nhập vào khu hồ sơ của cảnh sát . Nhờ vậy em biết trong kết quả khám nghiệm tử thi của Trần Trung viết rằng trên miệng vết thương trí mạng của ông ta đọng một ít dịch thể chưa được xác định. Lúc Đinh Minh Khải còn sống luôn lén điều tra vụ này. sau khi anh ta mất, thanh tra cao cấp mới cũng từng tìm hiểu nhưng không có chứng cứ xác thực nên đành phải thôi.”
Lệ Minh Vũ mím môi, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lùng, “Nói vậy người giết Trần Trung chết chỉ có thể là Bạch Lâm.”
Suy ra người đột nhập vào phòng làm việc của Tô Nhiễm lục tung đồ đạc chỉ có thể là Bạch Lâm phái tới.
“Dựa theo những điều này, khả năng Bạch Lâm là hung thủ rất cao.” Đồng Hựu cũng đồng ý với suy nghĩ này, anh hạ thấp giọng hỏi: “Bộ trưởng, chúng ta sẽ can thiệp vào chuyện này?” Anh biết mấy năm qua anh luôn gây khó dễ cho nhà họ Hòa.
Lệ Minh Vũ nheo mắt, tầm nhìn của anh dừng trên tô Nhiễm ở dưới sân, anh trầm ngâm một hồi, “Trước khi tôi biết động cơ giết người của Bạch Lâm. Theo lý thuyết ông ta không thể vô duyên vô cớ giết một người trồng hoa. Hơn nữa, phải tìm hiểu rõ ràng Bạch Sơ Điệp có biết chuyện này hay không. ” Anh dặn dò, “Chuyện này cậu phải tiến hành bí mật, đừng để lộ ra ngoài. ”
“Em hiểu rồi.” Đồng Hựu nói, “À, bộ trưởng, con cáo già Hạ Minh Hà đang ở Pháp.”
“Người bên chúng ta tới chưa?”
“Dạ rồi, bên mình đang chờ ông ta cắn câu.”
“Tốt.” Lệ Minh Vũ nhếch môi, rủ mi che giấu vẻ tàn nhẫn trong mắt , “Vợ ông ta không phải là người đơn giản , khi tiếp xúc phải chú ý cẩn thận.”
“Dạ, lần trước khi người của ta đến Pháp đã giành được niềm tin của bà ta, lần này sẽ đơn giản hơn.” Lệ Minh Vũ đáp, “Với Hạ Minh Hà hình như đang nhắm đến thị trường chứng khoán. ”
“Việc này cũng bình thường, con cáo già đó làm gì cũng tích thêm của cải cho mình.” Lệ Minh Vũ hừ lạnh, “Tìm được ông ta nhắm đến công ty nào không?’
Đồng Hựu hít sâu một hơi, nói từ tốn, “Hòa thị.”
Đôi mắt Lệ Minh Vũ dấy đầy sát khí, đầu óc anh nhanh chóng quy kết mọi manh mối với nhau, “Cậu tìm hiểu Hạ Minh Hà và Bạch Sơ Điệp có dính dáng gì với nhau hay không dù là quan hệ lén lút hay xã giao ngoài xã hội. ”
“Bộ trưởng, hai người này có thể liên quan đến nhau?” Đồng Hựu ngờ vực, Hạ Minh Hà và Bạch Sơ Điệp là hai người hoàn toàn xa lạ.
“Cậu mau làm đi.” lệ Minh Vũ không giải thích, thản nhiên căn dặn.
“Dạ.”
Sau khi xử lý xong công việc , Lệ Minh Vũ lại tham dự cuộc họp trực tuyến của chính phủ, bàn bạc từng hạng mục công việc. Anh giống như một con quay xoay mòng mòng cố gắng dồn hết công việc của một người làm trong vài tiếng đồng hồ.
Gần đến giờ ăn trưa , Lệ Minh Vũ ra khỏi phòng sách. Khi anh đi