Snack's 1967
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216652

Bình chọn: 10.00/10/1665 lượt.

quá nhỏ … ”

Nhỏ ư?

Lưu Ly cau mày khó hiểu.

Đêm hôm qua, tình trạng của Tô Nhiễm khá ổn định , cô cũng không có dấu hiệu cầm dao gây thương tích cho người khác.

Sau khi cúp điện thoại, Lệ Minh Vũ quan sát Tô Nhiễm đang ngồi chơi xếp hình. Ánh mắt lạnh lùng vì cuộc gọi vừa rồi cũng khôi phục vẻ dịu dàng nhìn cô, ý cười thấp thoáng ở khóe miệng mờ mờ nếp nhăn.

Trò chơi xếp hình là cách tốt nhất thu hút sự chú ý của bệnh nhân , đây là thông tin anh tìm thấy trên mạng. Dù cách này không thể chữa hết bệnh nhưng chí ít cũng giúp bệnh nhân tĩnh tâm.

Có điều cách thức này phải dựa trên sở thích của bệnh nhân.

Từ tối qua đến giờ, cô luôn duy trì dáng vẻ của một đứa trẻ , vì vậy anh lại cảm thấy mù mờ . Nếu nói cô bị tâm thần phân liệt thì làm sao cô giữ nguyên một trạng thái lâu như vậy?

Trong lúc anh đang trầm mặc thì Tô Nhiễm có vẻ chán xếp hình, xếp đi xếp lại nhiều lần cũng không xong, cô ném phăng miếng xếp hình, từng mảnh ghép nhỏ rơi lả tả trên nền nhà.

Lệ Minh Vũ đành mỉm cười, chìa tay ra với cô, “Tới đây.”

Tô Nhiễm đứng dậy, rón rén đi đến chỗ Lệ Minh Vũ. Lệ Minh Vũ bật cười, kéo cô ngồi xuống đùi mình, anh hỏi nồng hậu, “Không thích? ”

“Không phải … ” Cô hạ thấp giọng.

Lệ Minh Vũ biết cô sợ anh nên không dám nói thật, anh trầm tữ rút một túi dán từ ngăn kéo, bên trong đó là lọ màu đen Đồng Hựu mang về, anh hỏi: “Nhớ cái này không?”

Anh đã đọc kết quả nhưng chỉ thấy thành phần của lọ màu đen này là tinh dầu nho đen, sau khi hóa nghiệm thì biết rằng nó có tác dụng bảo vệ sức khỏe. Anh không rõ Tô Nhiễm lấy thứ này từ đâu, cũng không biết cô dùng nó làm gì nhưng theo mức độ hiểu cô của anh thì nếu cô nhờ người khác giúp đỡ , vậy chứng minh lọ màu đen này cực kỳ quan trọng với cô. Đôi mắt cô khó xử nhìn lọ màu đen , cô bặm môi, nhíu chặt mày.

“Nói anh biết, em lấy thứ này ở đâu?” Lệ Minh Vũ gắng hỏi.

Tô Nhiễm chẳng nói chẳng rằng, cô nhìn chăm chú, đột nhiên vươn tay bắt lấy.

Lệ Minh Vũ thu tay, đặt lọ màu đen sang bên, anh ngăn cô lại, truy hỏi: “Có phải em nhớ ra gì không?”

“Không phải đồ của Nhiễm ” Tô Nhiễm nũng nịu.

“Vậy là đồ của ai?” Ánh mắt anh sáng ngời, tiếp tục hỏi cô.

Tô Nhiễm im lặng, ánh mắt lấp lánh ánh lệ, có lẽ cô muốn phản bác nhưng chỉ bĩu môi, sau đó cô xô anh chạy đến ghế sô pha tiếp tục chơi xếp hình.

Vẻ mặt của cô không gạt được Lệ Minh Vũ, anh đi lại ngồi cạnh cô, “Nghe lời, nói anh biết.”

“Đừng mà … ” Cô lắc đầu lia lịa, nói bướng bỉnh.

Lệ Minh Vũ càng khẳng định cô nhớ rõ, anh nhướng người ra trước , hai tay giữ vai cô, cất giọng dụ dỗ. “Nếu em nói anh biết , tối nay anh mua bánh kem em thích ăn nhất cho em, chịu không?”

“Không ….” Tô Nhiễm vẫn lắc đầu, cô bối rối, “Nhiễm không thể nói.”

Anh nghĩ cách khác, bèn nhìn Tô Nhiễm , cố tình nói, “Nếu không nói, đêm nay anh sẽ để em ngủ một mình , lúc đó sẽ có ma bắt em đi.”

Tô Nhiễm bỗng run lẩy bẩy, ngón tay cô bỗng thả lỏng, miếng xếp hình rơi xuống. Hiển nhiên những lời này của anh đã có tác dụng, sắc mặt cô kinh hãi, ôm cổ Lệ Minh Vũ tức thì, giọng cô run run: “Không được, Nhiễm không muốn ngủ một mình … ”

Q.8 – Chương 27: Email Lạ

Lệ Minh Vũ nghĩ hành động tồi tệ nhất trong cuộc đời mình chính mà bây giờ, anh dùng đến thủ đoạn tệ hại nhất để hỏi ra kết quả mình cần. Nhưng anh không nỡ thấy Tô Nhiễm phát hoảng, lạu vô ý thức ôm chặt cô.

Bộ dạng cô lúc này chẳng khác gì một đứa bé vài tuổi. Anh dọa dẫm cô như vậy thì khác gì dọa nạt một đứa bé?

“Vậy nói anh biết được không? ”

Tô Nhiễm hít mũi, gương mặt cô đỏ bừng, một lúc sau. cô nói nhỏ: “Vậy Nhiễm nói nhưng không nói người khác nghe.”

“Được.” Tim Lệ Minh Vũ đập thình thịch.

Tô Nhiễm căng thẳng, ngó dáo dác xung quanh , cô ghé sát tai anh thì thầm , “Đây là đồ của mẹ, Nhiễm thấy mẹ lấy ra từ phòng kia kìa.”

Lệ Minh Vũ thoạt sửng sốt, anh nghĩ đến Tô Ánh Vân, nhưng sau đó sực nhớ mẹ trong miệng Tô Nhiễm chính là bản thân cô, anh hỏi: “Mẹ lấy ở phòng nào?”

“Ừm … ” Tô Nhiễm trầm mặc chốc lát, “Ở một ngôi nhà rất lớn có căn phòng kia vừa tối om vừa bừa bộn. Trong nhà lớn đó có một dì rất đẹp.”

Lệ Minh Vũ chần chừ, “Nhà lớn nhìn như thế nào?”

“Trong đó có nhiều hoa, còn có thiên thần trên cửa kính.” Tô Nhiễm nghiêng đầu suy nghĩ.

Kỳ thực, nói đến đây Lệ Minh Vũ nghĩ đến … nhà lớn họ Hòa.

Hòa Tấn Bằng thích văn hóa Châu Âu nên ông trang trí hoa văn thiên sứ trên gác lửng. Anh từng đến nhà họ Hòa nhưng khi ấy anh không để tâm lắm bề ngoài của ngôi nhà. Hôm nay dựa theo lời nói của Tô Nhiễm thì lọ màu đen này chắc chắn lấy từ đó. Có điều lấy từ phòng của ai?

Vừa tối om vừa bề bộn?

Gác lửng ?

Đầu óc Lệ Minh Vũ vụt qua một ý nghĩ … Bạch Lâm?

Tuy anh chỉ tới nhà họ Hòa đúng một lần nhưng ấn tượng khắc rất sâu trong trí nhớ của anh. Anh từng đi qua phòng của Bạch Lâm . Người ta hay nói căn phòng cũng như con người , con người như thế nào thì căn phòng như thế nấy.

Nhưng căn phòng của Bạch Lâm rất lộn xộn, dù ông ta cố gắng ăn mặc chỉn chu thế nào thì dáng vẻ và lời nói cũng lộ bản chất lôi thôi lếch thếch . Nói cách khác hoàn cảnh tạo nên khí chất v