XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216644

Bình chọn: 10.00/10/1664 lượt.

cười , nhìn cô bằng ánh mắt nuông chiều.

“Em ngủ đi, ngoan.” Lệ Minh Vũ hạ thấp giọng nói.

Tô Nhiễm mở to mắt nhìn anh, có lẽ giọng anh quá mức trấm ấm mê hoặc cô nên ánh mắt cô hơi mơ màng , chớp chớp hàng mi dài.

“Nhắm mắt ngủ.” Đầu anh cúi thấp, mặt anh dạt dào ý cười ở rất gần cô.

Tô Nhiễm vẫn không nhắm mắt , đôi đồng tử sáng ngời vụt lên vẻ ngây ngô, cô lại vùi mặt vào lòng anh, cất giọng nũng nịu, “Nhiễm rất thích ba … ” Tô Nhiễm hít sâu mùi hương thanh mát của anh, một mùi hương luôn tạo cảm giác an toàn cho cô.

Tô Nhiễm ngóc đầu, đặt nụ hôn lên môi anh, dùng cách này để biểu đạt mình thích anh.

Hành động này của cô như châm dầu vào lửa, ham muốn kìm nén bao ngày của Lệ Minh Vũ thoáng cái nổ tung. Anh đè cô xuống, phủ môi, hôn cô ngấu nghiến.

“Ba … ” Có lẽ động tác của anh quá mức hung hãn mãnh liệt làm Tô Nhiễm đau, cô yếu ớt kêu anh.

Động tác của anh đột nhiên khựng lại!

“Tiếng “ba” này dấy lên cảm giác tội lỗi trong Lệ Minh Vũ.

Ông trời ơi, rõ ràng người anh ôm là vợ anh, tại sao lại khiến anh cảm thấy như mình đang loạn luân?

“Nhiễm … ” Lệ Minh Vũ thở dốc, nằm đè lên người Tô Nhiễm, vùi mặt vào tóc cô, giọng anh khản đặc, còn cơ thể anh căng cứng.

Tô Nhiễm nhăn mặt, “Đau.”

Anh vội vàng lật người, mới biết ngón tay mình đang thăm dò bên trong cô. Anh gượng cười, chầm chậm rút ra.

Lệ Minh Vũ ôm cô lần nữa, hôn trán cô, điều chỉnh hơi thở của mình, rồi nói, “Ngủ đi.”

“Ba ngủ với Nhiễm … ” Tô Nhiễm kéo tay anh.

Lệ Minh Vũ gật đầu, cố nén dục vọng đang cháy hừng hực.

Không bao lâu sau, Tô Nhiễm đã chìm sâu vào giấc ngủ , còn anh không tài nào chợp mắt nổi.

Rốt cuộc loại dày vò này còn kéo dài bao lâu?

Trong ngăn kéo loáng thoáng truyền ra tiếng rung rung, thu hút ít nhiều sự chú ý của Lệ Minh Vũ. Anh xem xét thì thấy điện thoại của Tô Nhiễm có một tin nhắn thoại, anh nhấn n, một giọng nữ trong vắt vang lên …

“Chào cô Tô, do tôi gọi mãi mà không ai nghe máy nên đành lưu lại lời nhắn. Tôi là Lưu Ly, bạn của Lạc Tranh, tôi đã chưng cất dung dịch trong lọ màu đen cô gửi, tôi gửi kết quả cho cô như thế nào? Mong cô mau chóng hồi âm.”

Anh vô thức đưa mắt nhìn Tô Nhiễm nằm trong lòng mình, cô vẫn ngủ say sưa như một đứa trẻ không rành sự đời.

Khoảng mười phút sau, Lệ Minh Vũ mới cầm điện thoại của coi lên trả lời , nhắn rõ ngày mai có người đến lấy.

Đối phương mau chóng nhắn lại địa chỉ.

Nhận được địa chỉ, Lệ Minh Vũ gửi tin nhắn cho Đồng Hựu, bảo Đồng Hựu ngày mai đến lấy kết quả.

Sau đó, anh liền tắt điện thoại.

Bóng tối ngày càng dày đặc nhưng anh lại không buồn ngủ, anh trầm ngâm xoay đầu nhìn Tô Nhiễm …

Q.8 – Chương 26: Hù Dọa

Khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện cũng báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Màn đen tĩnh mịch biến mất , thành phố rộn rịp bước vào một ngày làm việc mới bắt đầu. Dòng người đông ngùn ngụt chạy khắp các nẻo đường khác nhau. Trong những tòa nhà cao tầng, mọi người hối hả làm việc vì mình mà cũng vì người khác.

Tuy nhiên cũng có người sống trái với nếp sinh hoạt này.

Họ khác dân viên chức, khác phương thức làm việc, không cần thức khuya dậy sớm, không cần nhìn sắc mặt ông chủ mỗi ngày. Song so với dân viên chức , có lẽ áp lực của họ cũng không nhỏ hơn bao nhiêu.

Lưu Ly chính là một trong số đó.

Cô sống cách xa nội thành sầm uất. Sau chuyến đi dài gần hết nửa vòng trái đất , việc đầu tiên khi cô về đến nhà chính là tận hưởng bầu không khí trong lành và ánh nắng ấm áp .

Môi trường sống ở biển khá ấm áp và ôn hòa.

Là một chuyên gia hương liệu nổi tiếng , ngoài những mùi hương cần thiết thì trong nhà cô không hề có bất cứ hoa cỏ hay tinh dầu thơm nồng nặc. Tất cả chỉ vì một nguyên nhân rất đơn giản.

Ngay khi cô định mở cửa sổ hít thở không khí thì “nguyên nhân ” này bất ngờ đến nhà.

Nguyên nhân này chính là Lạc Tranh. Lạc Tranh bj dị ứng với phấn hoa.

Lạc Tranh còn chưa nhấn chuông thì cửa đã tự động mở ra. Lạc Tranh mỉm cười, đẩy cửa đi thẳng vào.

“Sao nào? Có mua quà cho mình không?” Lạc Tranh vào thẳng vấn đề.

Lưu Ly bưng một tách trà dựa người vào cửa, nhìn Lạc Tranh đổi dép đi trong nhà, cô nhún vai, “Trong lúc trăm công nhìn việc mà mìmh còn giúp cậu, đã là quà tặng tốt nhất rồi.”

“Phải tính rõ với mình thế hả?” Lạc Tranh nhoẻn miệng cười, ngồi xuống ghế sô pha, rót một tách trà.

“Anh em ruột còn tính toán với nhau thì nói chi đến mình .” Lưu Ly toan tránh, thả người xuống sô pha, “Nói thì nói vậy thôi. Kể mình biết cậu quen với nhà điều chế hương từ lúc nào? Cậu biết mình rất thích làm việc với các nhà điều chế hương , nhờ cô ấy làm cho mình một lọ nước hoa cũng hay.” Cô thích làm nước hoa, nhưng đáng tiếc mũi cô không thính nên buộc phải từ bỏ ước mơ này.

Lạc Tranh uống một hớp trà, “Là một khách hàng của mình. Đúng rồi, chắc cậu đã gặp coi lấy đến lấy kết quả của lọ màu đen mình gửi đó.”

“Ừ, kết quả đã được lấy đi, nhưng mà cô ấy không tới.” Lưu Ly nói.

Lạc Tranh sửng sốt, “Tô Nhiễm không tới lấy ư?”

“Tô Nhiễm không tự đến đây mà nhờ người tới lấy.” Lưu Ly đặt tách trà xuống, lướt mắt qua đồng hồ, “Khoảng một tiếng trước.”

“Ơ?”