, nói giọng nồng ấm, “Anh thích em nên mới làm vậy.”
Vẻ hiếu kỳ và hoang mang tan biến hết trong mắt cô, thay vào đó là niềm vui sướng vỡ òa. Cô vươn tay ôm gáy anh, bắt chước hành động vừa nãy, cô phủ môi mình lên môi anh, sau đó khẽ nói, “Tiêu Tiêu cũng thích ba.”
Tiêu Tiêu…
Tên này khiến Lệ Minh Vũ cảm thấy khá bất ngờ…
Q.8 – Chương 25
Chương 25
Vào đêm, Tô Nhiễm ngoan ngoãn nằm trên giường ngủ.
Để tránh cảnh tối qua xảy ra lần nữa, Lệ Minh Vũ luôn thức canh bên giường.
Đến khi chắc chắn Tô Nhiễm ngủ say, anh mới yên lòng đắp chăn cho cô, chỉnh đèn trên đầu giường tối hơn, sau đó ra khỏi phòng.
Lệ Minh Vũ lên mạng tìm tài liệu nhưng chỉ thấy vài thông tin mơ hồ , không đào sâu vào vấn đề chuyên môn. Kỳ thực anh biết mình đang lo Tô Nhiễm sẽ bị tâm thần phân liệt.
Nếu như vậy, chứng tỏ tâm lý của cô đã lâm vào tình trạng gay go nhất!
Trong phòng sách, Lệ Minh Vũ mệt mỏi dựa người vào ghế. Từ lúc bị thương đến giờ, anh không có nhiều thời gian nghỉ ngơi nên sắc mặt nom khá phờ phạc. Thế nhưng lúc này anh lại không thể nghỉ ngơi vì còn quá nhiều vấn đề canh cánh trong lòng.
Anh lơ đãng dừng mắt trên laptop của Tô Nhiễm, nó như đứa trẻ đơn độc bị bỏ rơi. Từ lúc sống ở biệt thự này, anh sai người mang hết đồ đạc của cô đến đây, sau đó laptop này cũng cất ở phòng sách.
Anh mở laptop lên, màn hình lóe sáng , hình nền cô dùng là một đôi bông tai màu đen .
Lệ Minh Vũ ngớ ra. Anh chưa bao giờ động đến laptop của cô. Anh không ngờ cô dùng đôi bông này làm hình nền. Anh biết đôi bông này, nó là đôi bông ngọc trai đen mà anh tặng cô. Hơn nữa, một chiếc của bông này vẫn ở chỗ anh.
Anh không hề nghĩ đến việc trả nó cho cô. Bởi vì trong tiềm thức của mình, anh cho rằng một ngày đưa cô, cô sẽ biến mất tăm, không bao giờ quay trở lại. Ý nghĩ này hết sức buồn cười nhưng anh luôn tin như vậy.
Tim anh đau nhói. Hóa ra cô trân trọng đôi bông mà anh tặng cô.
Anh mở tất cả thư mục và tài liệu trong máy của cô lên xem, càng xem anh càng buồn bã. Trước giờ, anh luôn nghĩ mình rất hiểu Tô Nhiễm nhưng thực tế không phải như vậy .
Rồi anh còn đọc được một đoạn nhật ký …
Hôm nay, tôi biết mình đã mang thai!
Thoạt đầu, tôi cảm thấy khiếp sợ vô cùng nhưng sau đó lòng tôi tràn đầy chờ mong, thậm chí tôi còn tham lam hy vọng mình sẽ sinh đôi một trai một gái. Khi ấy, tôi sẽ đặt những cái tên đáng yêu cho con.
Tôi mong mình có một cô con gái dễ thương . Tôi sẽ mua quần áo đẹp nhất , cột tóc kiểu xinh nhất cho con. Tôi tin mình sẽ là người mẹ tốt và tuyệt vời nhất trên đời.
Cô viết rất ngắn nhưng Lệ Minh Vũ xem rất lâu …
Anh lướt qua ngày tháng viết nhật ký , đó là quãng thời gian khá dài trước khi Tô Nhiễm sẩy thai. Thì ra cô giấu anh lâu như vậy. chỉ cần nghĩ cô khổ sở mang thai một mình, mong chờ con sinh ra thì anh đau xé lòng …
Lệ Minh Vũ day trán, lòng anh nặng nề muôn phần, đoạn nhật ký này tựa hồ đánh vỡ hy vọng duy nhất của anh. Dựa theo tình trạng hiện tại , Tô Nhiễm đã xem mình thành con của anh và cô.
Nếu như vậy, Tô Nhiễm không chịu đựng được nỗi đau mất con, khiến tâm lý của cô sản sinh ảo tưởng.
Lệ Minh Vũ thử tìm kiếm thông tin về bệnh tâm thần phân liệt. Anh mới biết cũng có nhiều người lâm vào tình trạng như Tô Nhiễm, khi con người ôm quá nhiều mong muốn, gặp phải cú sốc to lớn , tinh thần sẽ đi theo hướng cực đoan. Có người sẽ phân thành nhiều mặt tính cách khác nhau, tựa hồ một cái xác trong biển đời rộng lớn.
Anh còn thấy có người xem mình thành cún con, mèo con …
Đọc đến đây, sống lưng Lệ Minh Vũ lạnh toát . Xem ra Tô Nhiễm vẫn may mắn vì chỉ xem mình thành đứa con chưa sinh ra đời.
Anh nên làm gì bây giờ?
Lẽ nào dẫn Tô Nhiễm đến bác sĩ tâm lý ?
Lệ Minh Vũ đang chìm vào dòng suy nghĩ đau đớn , đột nhiên nghe thấy tiếng thét thất thanh truyền đến từ phòng ngủ. Anh hoảng hốt, xông ngay ra ngoài.
Trong phòng ngủ, Tô Nhiễm run bần bật ngồi trên giường.
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Lệ Minh Vũ là cô lại cầm dao muốn gây thương tích , nhưng nhìn kỹ mới thấy không phải. Anh bước nhẹ vào trong, liền gặp Tô Nhiễm ngẩng phắt đầu, gương mặt cô đầm đìa nước mắt.
“Em sao vậy?” Anh luống cuống , chẳng màng nhớ đến tối qua cô nguy hiểm như thế nào, lật đật ôm cô.
Tô Nhiễm cũng ôm chặt anh, cánh tay cô đụng trúng vết thương , nhưng anh cắn răng chịu đựng để mặc cô ôm mình.
“Sợ … ” Cô vỡ òa nước mắt.
Lúc này, lệ Minh Vũ mới thấy trán cô ướt sũng mồ hôi , thần sắc lo lắng thoáng dịu bớt, anh thuận thế ngồi xuống , hỏi nhỏ: “Em gặp ác mộng? ”
Cô vùi đầu vào trong lòng anh gật gù.
“Em đừng sợ, không sao đâu.” Anh thở phào nhẹ nhõm , dịu dàng trấn an Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm ngửa mặt, nhìn anh với vẻ tội nghiệp, “Ba không được bỏ Nhiễm … ”
Lòng anh đong đầy hạnh phúc, giây phút này anh bỗng ích kỷ nghĩ rằng, nếu Tô Nhiễm cứ mãi như vậy cũng tốt … Anh vội vàng thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man , đoạt lại lý trí , ôm cô dựa vài đầu giường , lau nước mắt và mồ hôi cho cô, “Anh lúc nào cũng cần em, anh sẽ bảo vệ và chăm sóc em suốt đời. ”
Tô Nhiễm kéo áo sơ mi của anh quệt nước mắt.
Lệ Minh Vũ bật