lao thẳng về phía Thanh Sơn. Chưa bao lâu sau bảng tên bệnh viện tâm thần Thanh Sơn đã đập vào mắt Lệ Minh Vũ.
Bác sĩ Vương khoảng chừng năm mươi tuổi, ông ta gầy rộc, diện mạo hơi xấu xí và kỳ lạ, có lẽ vì vậy mà ông ta không được lòng mọi người. Đến bệnh viện tâm thần Thanh Sơn một lần nữa, Lệ Minh Vũ phảng phất bước vào thế giới bệnh nhận mặc đồ trắng vừa như điên dại vừa như bình thường.
Gặp Lệ Minh Vũ, bác sĩ Vương rất niềm nở, ông ta tự mình ra đón anh vào phòng làm việc, rồi còn đích thân rót cho anh một tách trà.
“Bác sĩ Vương, lần trước đến đây tôi chỉ xem một phần bệnh án của Tô Nhiễm, vậy còn bệnh án trước đó ở đâu?” Lệ Minh Vũ vào thẳng vấn đề. Lúc này anh nào còn tâm trạng thưởng thức trà.
Bác sĩ Vương ngồi xuống, lắc đầu, “Tôi cũng không có bệnh án trước đó.”
Lệ Minh Vũ nhíu mày, “Bác sĩ Vương có ý gì?”
“À, chuyện là thế này, Tôi là bác sĩ đầu tiên tiếp nhận tình trạng bệnh của cô Tô, bệnh án cũng do tôi lập, nhưng sau này mẹ cô Tô đã lấy đi. Tuy tôi biết làm vậy là không đúng quy củ, nhưng người nhà bệnh nhân nằng nặc yêu cầu, tôi cũng không thể làm khác.” Bác sĩ Vương vội vàng giải thích.
Lệ Minh vũ ngẩn ngơ, anh không ngờ bệnh án lại bị Tô Ánh Vân cầm đi.
“Bộ trưởng Lệ, kỳ thực không có bệnh án cũng không sao, tôi nắm rõ tình huống của cô Tô, anh muốn biết chuyện gì cũng có thể hỏi tôi.” Bác sĩ Vương bổ sung.
Lệ Minh Vũ nhìn bác sĩ Vương, âm thầm hít sâu, cất giọng nghiêm túc, “Tôi muốn biết nguyên nhân khiến tinh thần Tô Nhiễm thay đổi.”
Bác sĩ Vương gật đầu, ông ta hồi tưởng, “Tôi nhớ khi cô Tô được đưa đến bệnh viện Thanh Sơn, thì tinh thần cô ấy đã xuất hiện vấn đề. Lúc tôi tiếp nhận trường hợp của cô ấy, tôi cũng hiểu phần nào tạo nên vấn đề của cô ấy. Theo lời nói của mẹ cô Tô, cô ấy vì sẩy thai bất ngờ nên tinh thần trở nên hoảng hốt. Sau này khi tôi điều trị cho cô ấy, tôi cũng phát hiện chuyện sẩy thai là cú sốc lớn khiến cô ấy suy sụp.”
Lệ Minh Vũ nghe thấy trái tim mình vỡ nát trong tích tắc, nỗi đau xé ruột xé gan dội khắp người anh.
Hóa ra mọi chuyện đúng là vậy!
Vài phút sau, anh cố dằn xuống nỗi đau, giọng anh khản đặc, “Bác sĩ Vương biết nguyên nhân sẩy thai không?”
“Tôi nghĩ anh nên hỏi đương sự hoặc bệnh viện tiếp nhận cô ấy khi đó. Tôi cũng từng muốn tìm hiểu vấn đề này nhưng không cách nào tìm ra.” Bác sĩ Vương lắc đầu tiếc nuối.
Lệ Minh Vũ trầm tư.
Một lúc sau, anh nhìn bác sĩ Vương, “Khả năng Tô Nhiễm tái phát bệnh có cao không?”
“Nếu cô Tô đã xuất viện thì chứng minh tinh thần của cô ấy hồi phục bình thường. Nhưng người nhà vẫn nên chú ý các tác động từ bên ngoài, vì một khi chứng rối loạn lo âu tái phát, tình hình sẽ càng nghiêm trọng. Người nhà quan tâm cô ấy nhiều hơn thì không có vấn đề gì cả.”
“Tình hình càng nghiêm trọng? Lúc đó sẽ thế nào?” Lệ Minh Vũ nhạy cảm hỏi thăm.
Bác sĩ Vương trầm ngâm giây lát, nhìn Lệ Minh Vũ, “Theo nghiên cứu thì tình hình nghiêm trọng nhất là… tâm thần phân liệt.”
Lệ Minh Vũ đột nhiên run bắn.
Bác sĩ Vương thấy vậy, lập tức mỉm cười, “Nhưng anh đừng lo lắng quá, trải qua cuộc điều trị thời gian dài của bốn năm trước thì cô Tô đã bình thường. Hơn nữa, vấn đề tâm lý chẳng qua là nỗi niềm tích tụ trong lòng, giải chuông cần người buộc chuông.”
Lệ Minh Vũ nhíu mày, mắt anh hiện lên nỗi lo vô cớ.
Ra khỏi bệnh viện Thanh Sơn, Lệ Minh Vũ lên xe gọi ngay cho Đồng Hựu, bảo Đồng Hựu tìm mọi địa chỉ của các bệnh viện lớn nhỏ trong thành phố. Anh muốn kiếm bệnh viện Tô Nhiễm đã ở năm đó, tìm hiểu ra nguyên nhân khiến Tô Nhiễm sẩy thai mới thôi.
Trước ngày hôm nay, anh không hề biết Tô Nhiễm từng sẩy thai, bây giờ đã biết thì khả năng tìm ra sẽ cao hơn. Muốn kiếm đúng bệnh viện năm đó quả thực rất khó, vả lại chuyện đã qua bốn năm, có thể tìm đúng bác sĩ năm đó hay không vẫn chưa biết.
Tuy nhiên có một cách khác để biết sự thật là hỏi trực tiếp Tô Ánh Vân, nhưng Lệ Minh Vũ thà tự mình làm, cũng không muốn tìm đến bà!
Q.8 – Chương 17: Bệnh Án
Đồng Hựu mau chóng đem số điện thoại, địa chỉ của các bệnh viện lớn nhỏ, công lập, tư nhân trong thành phố cho Lệ Minh Vũ. Lệ Minh Vũ gọi điện hỏi loại trừ vài bệnh viện không có khả năng, sau đó tự mình lái xe đến những bệnh viện còn lại dò xét.
Trong lúc đó, anh lại gọi Mộ Thừa hỏi tình hình của Tô Nhiễm, nghe Mộ Thừa báo cô đang ngủ, anh cũng yên tâm tiếp tục kiểm tra.
Khi màn đêm buông xuống, anh mới tìm thấy bệnh viện tiếp nhận Tô Nhiễm năm đó. Đó là một bệnh viện công lập không lớn lắm, anh dò hỏi mới biết năm đó Tô Nhiễm gặp bất trắc ở quảng trường gần đây, đáng lẽ phải đưa đến bệnh viện của An Tiểu Đóa làm, nhưng vì bệnh nhân ở đó quá tải, nên đành đưa Tô Nhiễm đến bệnh viện này.
Sau khi tới bệnh viện, Lệ Minh Vũ may mắn tìm thấy bác sĩ thực hiện ca phẫu thuật năm đó cho Tô Nhiễm. Bác sĩ vẫn nhớ bệnh nhân tên Tô Nhiễm, nhưng chỉ biết lắc đầu tiếc nuối. Bệnh án năm đó đã bị người nhà bệnh nhân nằng nặc đòi lấy, bác sĩ nhớ nguyên nhân khiến cô sẩy thai bất ngờ là do một tai nạn xe!
Trở lại trong xe, Lệ Minh Vũ mệt mỏi tựa người vào ghế, anh giơ tay xoa trán, nhắm mắt c
