Lệ Minh Vũ, Mộ Thừa và An Tiểu Đóa chia nhau ra tìm Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm vẫn mặc đồ bệnh nhân, hơn nữa cô không thể đi xa.
Ngay khi ba người họ sắp lục tung bệnh viện lên tìm kiếm, rốt cuộc cũng có người báo Tô Nhiễm đang ở phòng dưỡng nhi.
Khi Lệ Minh Vũ đến hành lang phòng dưỡng nhi, gặp Tô Nhiễm đang đứng đó, anh vô ý thức thở phào nhẹ nhõm.
Ba người cùng dừng trước lối vào, đôi mắt Lệ Minh Vũ tràn đầy yêu thương dừng trên Tô Nhiễm đang đứng gần đó.
Cả hành lang đều hết sức tĩnh lặng, Tô Nhiễm đứng yên ngắm những đứa bé mới sinh đang khóc, đang cười hay đang đùa với bàn chân được bọc trong bao chân của mình qua cửa kính.
Vẻ mặt cô phờ phạc, mái tóc đen dày hiền thục xõa ngang vai càng làm cô gầy gò. Tô Nhiễm không hề hay biết mọi người náo loạn tìm mình khắp nơi, cô chỉ chuyên tâm ngắm nhìn em bé qua cửa kính, tay cô chạm nhẹ lên kín, khóe miệng hơi cong lên, gương mặt lộ núm đồng tiền mờ mờ, vẻ mặt hạnh phúc và thỏa mãn như một người mẹ vừa trải qua thời khắc vượt cạn thiêng liêng…
Lệ Minh Vũ bước đến gần Tô Nhiễm, An Tiểu Đóa muốn đi theo nhưng liền bị Mộ Thừa ngăn cản, anh lắc đầu ra hiệu cô đứng yên ở đây, mà anh cũng không lại gần, chỉ im lặng quan sát Lệ Minh Vũ.
Lệ Minh Vũ cất bước nhè nhẹ, lòng anh đau đớn khôn nguôi. Dáng vẻ của Tô Nhiễm như lưỡi dao sắc lạnh rạch nát trái tim Lệ Minh Vũ, khiến anh nghẹt thở đến cùng cực. Rốt cuộc anh cũng tới cạnh cô, một lúc sau giọng nói trầm trầm cố hữu có vẻ khản đặc vang lên…
“Sao em không ngoan ngoãn nằm nghỉ?”
Tô Nhiễm không để ý, phớt lờ anh, hai mắt nhìn chằm chặp những đứa bé bên trong.
Lệ Minh Vũ đau thắt lòng, vươn tay ôm cô, anh hạ thấp giọng, “Em vừa làm phẫu thuật, theo anh về nghỉ ngơi, được không?”
Chẳng biết do hơi ấm từ anh lan tỏa sang cô hay giọng nói của anh quá mức dịu dàng, mà Tô Nhiễm cuối cùng cũng có phản ứng. Cô ngoảnh đầu nhìn Lệ Minh Vũ, ánh mắt trong vắt như thủy tinh ngời sáng, cô cười rạng rỡ với anh. Nụ cười của cô làm anh si mê tức thì.
“Em bé dễ thương không?” Cô lại tì trán vào cửa kính, như một đứa trẻ khao khát ngắm nghía thế giới bên trong.
Đau đớn đột nhiên bủa vây Lệ Minh Vũ, giây lát nhấn chìm mọi ngôn từ lời nói của anh. Hồi lâu sau, anh kéo nhẹ cô về mình, nhìn cô chăm chú, “Em ngoan, nghe lời anh về phòng nghỉ ngơi được không?”
Tô Nhiễm quay đầu luyến tiếc ngắm những đứa bé trong phòng, lại nhướng mắt nhìn Lệ Minh Vũ, sau đó thấy Mộ Thừa và An Tiểu Đóa đến gần, cô cúi gằm đầu, “Được.” Thanh âm của cô yếu ớt như nụ hoa mới nở, làm người đối diện thương tiếc vô cùng.
Cô bất ngờ nghe lời khiến cả ba người đều ngây ra.
Lệ Minh Vũ không nói tiếng nào, bế cô về phòng bệnh.
Về đến phòng bệnh, Tô Nhiễm lặng lẽ nằm trên giường, Lệ Minh Vũ đắp chăn giúp cô, y tá truyền dịch cho cô lần nữa, bác sĩ nhẹ nhỏm hẳn, nhìn Mộ Thừa, “Trong lúc truyền dịch, nhờ mọi người trông chừng cô ấy.”
Mộ Thừa và An Tiểu Đóa gật đầu.
Lệ Minh Vũ ngồi cạnh giường bệnh, đợi y tá tiêm thuốc xong, anh giơ tay vén tóc trên trán Tô Nhiễm sang bên, cất giọng dịu dàng, “Lần sau không được tự ý tháo kim tiêm chạy lung tung, em làm vậy mọi người rất lo lắng, biết không?”
Tô Nhiễm im lặng nhìn anh, ánh mắt ngần ngừ, làn môi run run nhưng không nói tiếng nào, chỉ gật nhẹ đầu.
Lệ Minh Vũ đau xé lòng cúi thấp đầu, đặt nụ hôn lên trán cô.
Tô Nhiễm bỗng nhắm chặt hai mắt.
An Tiểu Đóa vô thức vỗ ngực, còn Mộ Thừa lo lắng nơm nớp.
Lệ Minh Vũ tựa hồ không định rời đi, anh ngồi bên giường trông non Tô Nhiễm. Thời gian chầm chậm trôi qua, ngay lúc Mộ Thừa và An Tiểu Đóa định rời khỏi phòng tạm thời, điện thoại của Lệ Minh Vũ đột nhiên đổ chuông.
Anh đứng dậy, đi ra xa Tô Nhiễm nghe máy. Chẳng rõ là đối phương nói gì, sắc mặt Lệ Minh Vũ thoáng thay đổi. Sau khi cúp điện thoại, anh đến bên Tô Nhiễm, thấy cô mở to mắt nhìn, anh nói nhỏ, “Anh phải ra ngoài giải quyết vài việc, em ngoan ngoãn ở đây chờ anh về, được không?”
Tô Nhiễm nhìn anh giây lát, cô gật đầu nghe lời, rồi nhắm nghiền mắt.
Lệ Minh Vũ nhìn cô mọt lúc, anh mới đứng dậy đến chỗ Mộ Thừa và An Tiểu Đóa, “Làm phiền hai người trông chừng cô ấy.”
Mộ Thừa quan sát Lệ Minh Vũ chốc lát, anh gật đầu đồng ý. Kỳ thực, anh rất muốn hỏi Lệ Minh Vũ tại sao Tiểu Nhiễm bất ngờ sẩy thai? Nhưng trông thấy vẻ mặt nặng nề của Lệ Minh vũ, anh đành đè nén khúc mắc này.
***
Xe rời khỏi nội thành, những tòa nhà phồn hoa hai bên đường mỗi lúc một thưa thớt.
Lệ Minh Vũ siết chặt tay lái, quan sát cảnh vật trước mặt, xe phóng như bay về trước, đầu óc anh không ngừng suy nghĩ về cuộc điện thoại vừa rồi.
“Chào bộ trưởng Lệ, tôi là bác sĩ Vương của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, là bác sĩ khoa thần kinh đã tiếp nhận cô Tô trước đây. Tôi nghe nói anh đến Thanh Sơn ngay lúc tôi đang đi du lịch. Không biết khi nào anh có thể đến Thanh Sơn lần nữa?”
Là bác sĩ Vương của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, sau khi nhận được điện thoại anh liền tranh thủ chạy ngay đến đó. Từ trước đến giờ, anh tự cho rằng mình rất hiểu Tô Nhiễm, nhưng đến lúc này anh mới biết suy nghĩ của mình là sai lầm.
Ra khỏi khu vực thành thị, xe