Dì Trần lên tiếng rồi nhẹ nhàng đẩy lưng Thượng Quan Tuyền.
– Dì Trần… – Rốt cuộc Lãnh Thiên Dục cũng lên tiếng – Dì đi ra ngoài trước đi!
– Vâng! – Tuy ngoài miệng trả lời như vậy nhưng vẻ mặt dì Trần đầy lo lắng cho Thượng Quan Tuyền. Bà bước ra ngoài nhưng vẫn quay đầu lại nhìn đầy lo âu.
Dù sao cô Thượng Quan cũng đang mang thai, mà lúc này đại thiếu gia lại đang cực kì tức giận…
Thấy đôi mắt lo lắng của dì Trần, trái tim Thượng Quan Tuyền cũng run lên… cô nuốt nước miếng, đưa mắt nhìn xung quanh.
Nếu hắn đang tức giận thì cô nên trốn vào đâu đây?
Nhưng dù sao cô cũng đang mang thai, cô đoán hắn sẽ không làm gì quá đáng! Nghĩ vậy, Thượng Quan Tuyền đứng thẳng lưng lên, cảm thấy không còn sợ hãi nữa.
Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì cô lại thấy hơi khinh thường bản thân… hắn chỉ đang tức giận thôi mà, sao cô phải sợ hắn thế chứ? Dù sao cô cũng là đặc công xuất sắc, dù hiện tại đang mang thai nhưng thân thủ cũng chẳng kém đi mấy. Chẳng qua nếu thật sự phải đánh nhau thì cô phải chú ý hơn đến sức lực của mình.
– Lại đây!
Mặt Lãnh Thiên Dục không hề có biểu cảm gì, chỉ yên lặng quan sát thái độ của cô. Dường như nhìn thấu tâm tư của cô, hắn hơi nhếch môi cười rồi lên tiếng.
Thượng Quan Tuyền sững sờ nhìn bàn tay to của hắn đang chìa ra, dường như cô đang tự hỏi liệu mình có nghe nhầm hay không.
– Lại đây! – Lãnh Thiên Dục lại lên tiếng, đôi mày rậm không nhíu lại nhưng vẫn đầy quyền uy.
Đáy mắt cô vẫn mang theo chút bất an, nhưng hơi nước lắng đọng trong đó dường như đã che đi. Thượng Quan Tuyền thầm thở dài một hơi, vươn tay ra cầm lấy bàn tay to và ấm áp của hắn, tùy ý để hắn kéo cô ngồi lên đùi mình.
– Em đã đi đâu?
Lãnh Thiên Dục ra vẻ không thèm đỡ cô, hắn cúi đầu vùi chóp mũi vào mái tóc dài của cô, hít sâu mùi hương của cô.
hắn thật sự rất nhớ cô! Lúc này đây khi đang ôm cô vào lòng, hắn càng cảm nhận được nỗi nhớ nhung đến phát điên lên. Chẳng qua cô gái của hắn lại chẳng ngoan ngoãn chút nào, rõ ràng cô đang che giấu điều gì đó với hắn.
HỒI 13 – CHƯƠNG 9: GÁNH trên VAI MÓN NỢ CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG (4)
– Em… Chỉ là em thấy chán quá nên ra ngoài một chút! – Thượng Quan Tuyền ôm hắn, nhắm mắt lại như một chú mèo con cọ vào ngực hắn, lắng nghe giọng nói trầm thấp mê người ấy.
Vòng ôm ấm áp của hắn thật an toàn, khiến cô cảm thấy hít thở không thông. Nếu như có thể, cô thật sự muốn yêu thương người đàn ông trước mặt này cả cuộc đời.
Lãnh Thiên Dục nghe vậy, ngón tay dài liền nâng cầm cô lên…
– Nửa đêm mà em nói là ra ngoài vì chán, một chút mà đi đến tận rạng sáng? Tuyền, em đừng nói với anh là em có thói quen một mình xem mặt trời mọc! – Giọng nói của hắn có chút nghi ngờ, rõ ràng hắn không hài lòng với lý do thoái thác cô vừa đưa ra.
Nhìn vào đôi mắt thâm thúy của hắn, Thượng Quan Tuyền không khỏi kinh ngạc… tại sao hôm nay Lãnh Thiên Dục lại khác như vậy?
Hay là… hắn đã biết chuyện rồi?
– Em…
Thượng Quan Tuyền nghẹn lời, thật ra cô thật sự không ngờ hắn lại trở về trước cô, chính vì vậy nên đã làm rối loạn kế hoạch ban đầu của cô!
– Dục, phụ nữ mang thai có thói quen làm việc và nghỉ ngơi không giống bình thường. Hơn nữa không có anh ở bên cạnh, em đương nhiên là không ngủ được rồi… – Thượng Quan Tuyền dựa vào lòng hắn, cố ý làm nũng.
Lãnh Thiên Dục nghe vậy, bên môi lại nở nụ cười. hắn không nổi giận như trong tưởng tượng của Thượng Quan Tuyền mà chỉ vỗ nhẹ lên đầu cô rồi bế cô về phòng ngủ.
Thượng Quan Tuyền mở to mắt nhìn khuôn mặt anh tuấn như được điêu khắc của Lãnh Thiên Dục, cô có thể cảm nhận được rõ ràng hắn đang tức giận nhưng dường như hắn đang cố gắng áp chế.
nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, Lãnh Thiên Dục cố gắng cất giọng mềm nhẹ: “Em mệt rồi, nghỉ ngơi đi!”
– Dục…
Thượng Quan Tuyền bất giác kéo tay hắn lại, ngữ điệu nhẹ nhàng như những sợi tơ mảnh bay vào lỗ tai hắn, như mọc rễ trong lòng hắn…
Tuy động tác của hắn cực kì dịu dàng nhưng đôi mắt lại đầy thâm trầm khiến cô cảm thấy rất bất an.
Lãnh Thiên Dục cúi người xuống, hơi thở đàn ông ấm áp bao vây lấy cô…
– Tuyền, không phải em định nói gì với anh đấy chứ? – Giọng nói của hắn hàm chứa ý tứ nào đó.
Nghe câu nói không đâu vào đâu này của hắn, chỉ trong chớp mắt, Thượng Quan Tuyền như bị sự xa lạ này làm cho càng bất an, cô cảm thấy dường như người đàn ông này đã biết tất cả mọi chuyện…
– Em… không có gì. Chỉ là thấy anh về em rất vui! – Thượng Quan Tuyền cẩn thận lên tiếng, đôi mắt trong veo xao động nhưng đầy bình tĩnh.
Lãnh Thiên Dục hơi nheo mắt lại, ngón tay thon dài vuốt nhẹ gương mặt cô.
Gò má non mịn của cô dưới ánh sáng mờ mờ trong phòng lại càng thêm tuyệt đẹp khiến tinh thần hắn như xao động. sự mê người của cô khiến hắn chỉ muốn cảm nhận nhiều hơn nữa làn da nhẵn nhụi của cô, nhéo da cô xem nó có chảy ra sữa hay không.
– Tuyền, nghe dì Trần nói, hôm đó em bơi lâu lắm phải không? – hắn đột nhiên lên tiếng hỏi, khuôn mặt như được điêu khắc trên đá cẩm thạch hoàn toàn không có biểu cảm gì.
Thượng Quan Tuyền nghe xong, cảm giác bất an trong lòng như tan biến… thì ra hắn lo lắng chuyện hôm đó