Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327340

Bình chọn: 7.5.00/10/734 lượt.

u là sự thật?”

Niếp Ngân chậm rãi đi đến bên cửa sổ, bóng lưng cao lớn dưới ánh sáng mặt trời đổ dài thành một chiếc bóng tĩnh mịch trên chiếc thảm trải sàn. Anh ta nhíu chặt đôi lông mày kiếm, thật lâu sau mới cất giọng trầm trầm:

– Đúng, những gì Phong Nhẫn đều là sự thật. Bùi Tùng chỉ giả vờ thành lập cô nhi viện Mary mà thôi, những người trong nghề đều biết cô nhi viện này chẳng qua chỉ để ngụy trang cho việc buôn bán trẻ em của Bùi Tùng. Càng có nhiều trẻ em đến đó thì ông ta lại càng có lợi. Em đã sống ở cô nhi viện Mary sáu năm, chẳng lẽ không thấy hàng năm số lượng trẻ em ở đó đều không thay đổi à?

Thượng Quan Tuyền như bị sét đánh ngang tai, mở to mắt, há hốc miệng…

Đúng, qua những lời Niếp Ngân vừa nói cô mới ý thức được vấn đề này. Có lẽ trước kia cô cũng đã phát hiện ra nhưng lúc đó cha nuôi nói cho cô biết đó là vì ông có lòng tốt muốn thu nhận bọn trẻ mồ côi để nuôi dưỡng. Chẳng lẽ tất cả đều là giả? Cha nuôi thật sự kiếm tiền từ những đứa trẻ đó?

Trái tim cô nhói lên, dường như không thể hít thở nổi!

cô đè chặt tay lên ngực, đôi mắt rưng rưng đầy đau đớn.

– Nếu đã biết như vậy thì tại sao lại đưa em đến đó?

Thanh âm nghẹn ngào của cô vang lên. Nếu ngay từ đầu cô không được đưa tới cô nhi viện Mary, nếu ngay từ đầu cô không hề gặp Bùi Tùng, không có tình cảm sâu đậm với ông ta thì có lẽ hiện tại cô không phải đau đớn đến khổ sở như vậy. Tại sao mọi thứ lại đều là giả dối như vậy?

Rốt cuộc Thượng Quan Tuyền cũng hiểu rõ nguyên nhân tại sao Niếp Ngân lại che giấu chân tướng sự việc. Vì anh ta rất hiểu cô, không phải sao? Vì muốn giữ cho cô chút ảo tưởng về tình thân mà anh ta không ngại nói dối để che giấu tất cả mọi chuyện!

Niếp Ngân nghe giọng nói giá lạnh của cô, trong lòng cũng cảm thấy rất khổ sở. Anh ta quay người lại, đến bên Thượng Quan Tuyền, ngón tay dài tràn ngập thương tiếc vuốt nhẹ lên má cô rồi nói:

– Lúc đó chủ thượng chấp quyền nhất quyết muốn đuổi giết tận gốc, những nơi có thể anh có thể đi ông ta đều sai người chú ý. Ở cô nhi viện lớn nhất của đất nước lúc đó hoàn toàn không an toàn với em, anh chỉ có thể đưa em đến cô nhi viện Mary, điều kiện ở đó rất tốt. Mãi sau này, khi chủ thượng chấp quyền tin rằng em đã chết mới gọi các sát thủ đặc công đang mai phục trở về. Lúc đó anh mới điều tra bối cảnh của cô nhi viện Mary, cuối cùng mới biết rõ Bùi Tùng thực chất là ai!

Anh ta thở dài một hơi, giọng nói trầm thấp như mặt nước tĩnh lặng. Anh ta bất đắc dĩ lên tiếng:

– Khi anh biết toàn bộ mọi chuyện thì đã cho Bùi Tùng một số tiền lớn, ra lệnh cho ông ta không được bán em đi. Nhưng Bùi Tùng là kẻ có lòng tham không đáy, ông ta dùng em để mượn cớ thu lợi nhiều hơn. Mãi đến khi anh trở thành chủ thượng, đưa em về bên cạnh mình thì ông ta lại càng ngày càng quá đà. Sau cùng khi hết cách thì ông ta uy hiếp sẽ đem bí mật thân thế của em nói ra bên ngoài. Lúc ấy em coi ông ta là người thân duy nhất, hơn nữa lại kết bạn với con gái ông ta nên anh luôn nhẫn nhịn Bùi Tùng. Nhưng Phong Nhẫn thì không muốn bị ông ta đè ép như vậy, cũng sợ ông ta tiết lộ bí mật nên đã giết người diệt khẩu, sau đó làm giả cảnh bắn nhau, cho tới bây giờ cảnh sát vẫn không thể phá được vụ án đó!

Thượng Quan Tuyền nhắm mắt lại, từng giọt nước mắt lăn dài trên má. Tuy cô đã chuẩn bị tinh thần nhưng khi nghe được toàn bộ chân tướng sự việc vẫn không thể nào chấp nhận nổi. Dù thế nào thì cô cũng không thể tin nổi một người cha nuôi hiền lành trong ký ức của cô lại trở thành kẻ buôn người!

thì ra, cô thật sự không hiểu thế nào là lòng dạ con người!

– Tuyền… – Niếp Ngân thấy dáng vẻ đau thương của cô thì lại càng thêm đau đớn trong lòng. Thà cô cứ khóc lớn tiếng lên đi còn hơn là yên lặng rơi nước mắt thế này.

– Anh đã có lòng bồi dưỡng em thành đặc công xuất sắc nhất, vậy tại sao lại chủ động từ bỏ nhiệm vụ con chip? Giờ em đã khôi phục lại trí nhớ, anh hoàn toàn có thể ra lệnh cho em giao con chip cho anh.

Thượng Quan Tuyền cảm thấy trái tim như vỡ vụn, Niếp Ngân đối với cô như một khối bàn thạch to lớn đè nặng vào lòng cô, khiến cô không thể hít thở nổi!

– Anh không thể làm như vậy!

Niếp Ngân cực kì kiên quyết nhưng cũng rất lạnh nhạt lên tiếng. Trong mắt hoàn toàn là sự bi thương và đau lòng!

– Tại sao? – Thượng Quan Tuyền hỏi lại.

Anh ta nhìn cô, đôi mắt thâm trầm lóe lên tia đau khổ, nói từng câu từng chữ: “Bởi vì em yêu Lãnh Thiên Dục, anh không thể buộc em làm chuyện mình không muốn!”

Câu nói ấy như nổ tung bên tai Thượng Quan Tuyền, cô cảm thấy cực kì căng thẳng, hô hấp dồn dập nhìn Niếp Ngân, nước mắt lại rơi xuống…

– Chủ thượng…

Thượng Quan Tuyền chậm rãi quỳ một gối xuống đất, từng giọt nước mắt rơi tí tách xuống sàn nhà. Đây là lần đầu tiên sau khi bị mất trí nhớ cô gọi Niếp Ngân như vậy, trước là vì tôn kính, còn lần này là vì… đau lòng!

– Tuyền…

Niếp Ngân hận không thể lập tức tiến lên đỡ cô dậy, nhưng anh ta hiểu tâm tư của Thượng Quan Tuyền nên cố nén tâm trạng kích động xuống. Anh ta sợ mình sẽ mềm lòng mà ôm chặt lấy cô, không buông tay ra nữa!

Anh ta biết lúc này trong lò