cô đi bơi!
thì ra là vậy!
– Hôm đó em nhất thời thấy có hứng thôi. Dục, em biết anh lo lắng cho em, em sẽ chú ý! – cô nở nụ cười tươi.
Lãnh Thiên Dục chăm chú nhìn cô, hắn vẫn nắm chặt tay cô như giữ lời hứa sẽ bảo vệ cô, chỉ là trong giọng nói mềm nhẹ của hắn lại hàm chứa cảm giác bức bách khiến người khác không thể khinh thường…
– Tuyền, chẳng lẽ em đã quên, từ sau lần em rơi xuống hồ thì em rất sợ nước à…
Ngữ khí trầm thấp vang lên, ý tứ đã quá rõ ràng!
Đôi mắt Thượng Quan Tuyền lập tức tràn ngập sự kinh hãi… Đúng, sao cô lại quên mất chuyện này chứ. Đúng là lúc trước cô sợ nước, nhưng sau khi khôi phục lại trí nhớ thì cô không còn sợ nữa…
– Dục, em… – cô hé mở đôi môi anh đào, muốn nói lại thôi.
– Tuyền, em đã khôi phục trí nhớ, nhưng sao lại giấu anh?
Lãnh Thiên Dục trầm giọng nói, giọng điệu nặng nề như bàn thạch khiến Thượng Quan Tuyền không nghe ra rốt cuộc hắn đang vui hay đang buồn.
Thượng Quan Tuyền ngồi dậy, hô hấp dần trở nên dồn dập…
cô biết không thể giấu diếm người đàn ông này quá lâu, nếu hắn đã đoán được thì cô cũng không thể giấu diếm thêm.
Chẳng qua cô cảm thấy khó có thể dùng thân phận chân chính của mình để đối mặt với Lãnh Thiên Dục, nhất là sau khi biết rõ chân tướng sự việc như vậy.
cô thầm thở dài một hơi, đôi mắt trong veo như làn nước nhìn thẳng vào mắt hắn, gật đầu lên tiếng: “Em không phải cố tình muốn giấu anh…”.
– Cho nên không phải là em đi tản bộ, mà là đi tìm Niếp Ngân!
Hàng lông mày của Lãnh Thiên Dục toát lên sự cương mãnh, hắn dựa người vào đầu giường, đưa tay kéo người Thượng Quan Tuyền.
– Anh… – Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu không thấy đáy của hắn.
– Em đang lừa anh! – Lại là một câu nói ngắn gọn nhưng lại đầy hàm nghĩa.
Câu này có thể hiểu là “Sao em lại lừa anh?”, cũng có thể lý giải là “Em lừa anh sẽ có kết cục cực kì thê thảm!”. Chỉ một câu nói ngắn gọn nhưng khiến Thượng Quan Tuyền không biết hắn có ý gì.
– Tuyền, em nên biết dù em đi tìm Niếp Ngân đã hỏi rõ mọi chuyện hay muốn tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của mình thì sự thật là em đã trở thành người phụ nữ của anh rồi! – Lãnh Thiên Dục nhìn cô nói từng câu từng chữ, đôi mắt chim ưng lóe lên tia bất mãn.
Chương 219
HỒI 13 – CHƯƠNG 10: KHÓ DÒ (1)
Thượng Quan Tuyền ngồi dậy, trong đôi mắt cô không còn sự trốn tránh nào nữa mà toát lên sự bình tĩnh vốn có…
Đây là điều mà cô khó đối mặt nhất, cũng chính là điều mà sau khi khôi phục lại trí nhớ, cô phải đối diện với Lãnh Thiên Dục.
Tại sao hắn nhất định phải tàn nhẫn nói ra những lời này?
– Vậy giờ anh muốn hỏi chuyện con chip hả?
cô chậm rãi mở miệng, tuy cô biết Lãnh Thiên Dục không phải người như thế nhưng lúc này, bầu không khí khiến cô cảm thấy cực kì không thoải mái.
Dường như thế giới nội tâm của cô bị người khác nhìn rõ vào, mọi thứ hắn đều biết.
– Em cho rằng đây là nguyên nhân mà hôm nay anh tức giận? – Đôi mắt đen của Lãnh Thiên Dục sắc bén như con chim cắt, hắn nhìn Thượng Quan Tuyền, đôi mắt dần toát lên sự đông lạnh.
– Em không biết…
Thượng Quan Tuyền cụp mắt xuống, không dám nhìn vào mắt hắn. cô sợ mình sẽ sa chân vào đôi mắt thâm thúy ấy.
– Em biết, chỉ là em đang trốn tránh mà thôi! – Lãnh Thiên Dục đột nhiên quát lên, hai tay cũng giữ chặt lấy người cô…
– Nhìn anh! Anh muốn em nhìn anh!
Thượng Quan Tuyền bị ép phải ngẩng đầu lên, cô kinh hãi khi phát hiện ra ẩn sâu sau sự lạnh lẽo ấy là tình cảm chân thành…
– Dục… – cô thở hổn hển.
– Anh đã nói rồi, dù có chuyện gì đi nữa thì quan hệ giữa anh và em sẽ không bao giờ thay đổi. Em là người phụ nữ của anh, là nữ chủ nhân của Lãnh gia. Em thông minh như vậy, tại sao lại không biết hậu quả khi bỏ quên những lời này chứ? – Ngữ khí của Lãnh Thiên Dục lộ ra sự cố chấp.
– Chúng ta… thật sự có thể chứ?
Thượng Quan Tuyền như tan nát cõi lòng nhìn hắn. cô vốn cho rằng duyên phận của hai người chỉ mỏng manh như những giọt sương. Khi cô khôi phục lại trí nhớ, trong lòng cô cũng suy xét đến mối quan hệ của hai người, liệu cô và hắn có như nước với lửa như trước không?
Nhưng… ánh mắt lúc này của hắn rất thật, khiến cô ngay lập tức có thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn.
không biết tại sao nhưng trong lòng cô lại dần dần trở nên kiên định, một sự kiên định chưa bao giờ có…
Nhìn vẻ mặt dè dặt và ánh mắt cẩn trọng của cô, vẻ mặt Lãnh Thiên Dục dần dịu đi, hắn nhẹ giọng lên tiếng:
– Tuyền, trên đời này chỉ có một mình em có thể bước vào thế giới nội tâm của anh, khiến anh cảm thấy ấm áp.
– Dục…
Giọng nói của Thượng Quan Tuyền dần trở nên nghẹn ngào. cô không biết con đường sau này sẽ ra sao nhưng chỉ cần những lời này của hắn đã khiến cô cảm thấy cực kì hạnh phúc rồi.
Lãnh Thiên Dục vỗ nhẹ mái tóc dài của cô, thở dài một hơi: “Cho nên, Tuyền, anh muốn em yên tâm mà yêu anh!”
cô nép vào lòng hắn, nhắm mắt lại, lắng nghe từng câu nói chân thành của hắn, trái tim bị khuấy động… yêu? Đương nhiên là cô yêu hắn, yêu đến mức đau đớn cõi lòng rồi!
Nhưng liệu hắn có biết tình cảnh lúc này của hắn nguy hiểm đến mức nà